Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Thế Bá Sủng

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hoan nghênh quý khách!”

Sáng sớm Tiểu Ưu thuần thục đứng trong tiệm nghênh đón khách, tiệm đồ ngọt này nằm ở trung tâm thành phố, đến cuối tuần sẽ vô cùng bận rộn, Tiểu Ưu không làm xuể, cho nên cuối tuần Tần Hiểu Hiểu sẽ đến giúp, nhưng cuối tuần này Tần Hiểu Hiểu không thể đến, Tiểu Ưu có hơi thắc mắc nhưng vì quá bận rộn nên không thể gọi điện thoại hỏi lý do.

“Đinh linh—-” Tiếng chuông cửa vang lên, Tiểu Ưu thấy hai người đi vào thì giật mình, hai người khách không mời mà đến này là dì và dượng út của Tần Hiểu Hiểu: “Con bé Hiểu Hiểu có tới chỗ cô không?”

Trương Mỹ Lan đánh giá khắp cửa hàng của Tiểu Ưu, tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Tiểu Ưu bận bịu đón khách, chờ khách ngồi xuống hết cô mới đi đến chỗ Trương Mỹ Lan: “À, tuần này Hiểu Hiểu không có tới chỗ con.”

“Thật sự không tới?”

Trương Mỹ Lan còn có chút không tin, hỏi ngược.

“Ừ, không tới.”

Trương Mỹ Lan nhướng mày, cố làm ra vẻ, sửa cổ áo một cái: “Được rồi, nếu con bé Hiểu Hiểu xuất hiện thì phiền cô kêu nó về nhà nhanh.”

“A.”

Dượng út đứng bên cạnh nhẹ kéo ống tay áo Trương Mỹ Lan, thấp giọng nói: “Em xem anh đã nói là Hiểu Hiểu không có ở đây, em còn muốn tới.”

Trương Mỹ Lan bị kéo ống tay áo, không nhịn được nói: “Không đến thì làm sao biết rốt cuộc nó có tới hay không?”

“Được rồi, hỏi xong rồi, đi nhanh đi, Tiểu Ưu, xin lỗi đã quấy rầy.”

Trên mặt dượng nhỏ đầy áy náy kéo Trương Mỹ Lan rời đi.

“Tiểu Ưu nói: “Ò, không sao hết.”

Trương Mỹ Lan bị chồng kéo đi khỏi cửa hàng đồ ngọt, về đến nhà, bà ta ò e ò e kêu to: “Con quỷ nhỏ này đã mất tích mấy ngày, đúng là không coi hai người lớn chúng ta ra gì.”

“Nếu không chúng ta báo cảnh sát đi.”

Dượng út ân cần nói.

“Báo cảnh sát làm gì, anh ngu à, nếu nó thật sự mất tích, tài sản của chị hai không phải sẽ———-.”

Nói tới đây Trương Mỹ Lan dừng một chút, tròn mắt liếc chồng mình một cái.

Mặc dù biết suy nghĩ của vợ, nhưng ông ta vẫn do dự nói: “Chúng ta làm vậy, làm vậy không tốt lắm đâu.”

“Cái gì mà không tốt, chẳng lẽ anh đã quên con quỷ nhỏ đó đối xử với chúng ta như thế nào?”

Dượng út bị vợ mình hỏi vậy thì cứng họng, ông ta có chút bắc đắc dĩ ngồi lên ghế salon đọc báo.

Cuối cùng cũng qua buổi trưa, Tiểu Ưu xem thời gian rồi gọi điện thoại cho Tần Hiểu Hiểu: “Alo, Hiểu Hiểu, chị đang ở dâu vậy? Hôm nay dì và dượng của chị tới chỗ em tìm chị, nhìn dáng vẻ rất gấp, chị nhanh gọi điện thoại về cho bọn họ đi.”

Mặc dù Tiểu Ưu biết dì và dượng của Tần Hiểu Hiểu rất thực tế, những dẫu sao cũng là chuyện liên quan đến Tần Hiểu Hiểu, nên Tiểu Ưu vẫn gọi cho cô, buổi sáng không có thời gian, bây giờ rảnh nên mới có thể gọi.

Tần Hiểu Hiểu nghe điện thoại, trong lòng âm thầm cười nhạt, ha ha, gấp gáp nhỉ, bọn họ gấp cái gì cô hiểu rất rõ: “Được, chị biết rồi, Tiểu Ưu.”

“Ừ, được rồi, không nói với chị nữa, có khách vào rồi.”

“Ừ, mau làm việc đi.”

Cúp điện thoại, Tiểu Ưu ngẩng đầu phát hiện người đi vào là Tư Mộc Thành: “Ôi, là anh Chanh hả.”

Tiểu Ưu mừng rỡ kêu lên.

“Ừ.”

“Lâu quá không nhìn thấy anh đi chung với chị Hiểu Hiểu, ha ha, hôm nay chị Hiểu Hiểu không có tới, anh uổng công rồi.”

Tiểu Ưu từ quầy đi ra, trên tay bưng một ly cà phê đặt lên bàn Tư Mộc Thành.

Tư Mộc Thành nghe thấy Tiểu Hưu nhắc tới Tần Hiểu Hiểu, anh ta có chút tự giễu thẩn thờ nói: “Cô ấy——-, ha ha, sau này sẽ không đi cùng anh nữa.”

“Anh Chanh, lời này của anh có ý gì, chị Hiểu Hiểu đã xảy ra chuyện gì?”

“Hì, cô ấy không xảy ra chuyển gì hết, rất khỏe mạnh, nhưng chuyện của cô ấy thì chờ cô ấy tới nói cho em biết đi.”

“Anh Chanh, hai người, có phải hai người có hiểu lầm gì không?”

“Hiểu lầm? Nếu là hiểu lầm thì tốt quá, không nói nữa, Tiểu Ưu, hôm nay anh đến giúp.”

“À, được, bàn số 2 gọi bánh ngọt, phiền anh bưng qua giúp em.”

“Được.”

Một ngày bận rộn trôi qua rất nhanh, Tư Mộc Thành có chút mệt mỏi ngồi trên ghế hút thuốc, tia khói mờ ảo bay xa: “Anh Chanh, cho anh.”

Tiểu Ưu cười híp mắt đưa một cái khăn lông nóng qua: “Mau lau mặt chút đi.”

“Ừ, cảm ơn.”

“Anh Chanh, anh có tâm sự phải không?”

“Không, không có gì.”

“Được rồi, đừng gạt em, tâm sự của anh đã viết lên mặt rồi kìa.”

Tiểu Ưu làm mặt quỷ muốn làm Tư Mộc Thành vui vẻ, nhưng người này lại không thay đổi gì.

………

Trong biệt thự của Nhậm Thiên Dã, Tần Hiểu Hiểu đã ở đây mấy ngày, giữa trưa nắng tốt, cô híp mắt nắm trên ghế mây trước cửa sổ, Nhậm Thiên Dã nhẹ nhàng đi tới, vòng lên hông cô từ sau lưng, bàn tay to không an phận động đậy, Tần Hiểu Hiểu sợ nhất là người khác đụng vào chỗ này của cô, bởi vì cô rất sợ nhột.

“Được rồi, Dã, anh đừng làm rộn.”

“Ừ, vậy em có nhường anh hay không———.”

“Không muốn.”

Tần Hiểu Hiểu nghịch ngợm trừng mắt nhìn, đẩy bàn tay to lớn của anh ra, tránh né truy đuổi của anh, nhưng lại không cẩn thận đụng vào hàng rào: “Ui da——-!”

Tần Hiểu Hiểu cau mày kêu đau: “Bảo bối, sao vậy, em có sao không, mau tới cho anh nhìn xem.”

Nhậm Thiên Dã ôm Tần Hiểu Hiểu thả lên ghế salon trong phòng khách, cẩn thận nhìn, khi anh thấy đầu gối cô đỏ bừng một mảng thì đau lòng, giống như người bị thương là bản thân anh vậy.

Anh cầm hòm thuốc ra, bôi thuốc cho cô, vừa bôi vừa thổi: “Bảo bối, thoa thuốc, còn đau không?”

“Ừ, bây giờ đỡ hơn một chút.”

“Đau thì cứ kêu, ngoan, đừng chịu đựng.”

Trong lòng Tần Hiểu Hiểu bỗng nhiên cảm thấy ấm áp, đã từng, lúc nhỏ cũng có người đối xử với cô như vậy: Hiểu Hiểu, ôm một cái, đau thì cứ kêu, đừng chịu đựng.

Nhưng sau đó cho đến khi cô lớn lên thì không còn ai quan tâm cô nữa, bao nhiêu năm qua đi, cô không ngờ mình lại được nghe câu này, âm điệu quen thuộc kia, trong nháy mắt các loại cảm xúc xông lên đầu Tần Hiểu Hiểu, nồng nặc không tiêu tán.

————-

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Thế Bá Sủng
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...