Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Thế Bá Sủng

Chương 32

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau lưng Tần Hiểu Hiểu còn có một kẻ không sợ chết, muốn công kích cô, tên đó di chuyển nhanh, giơ cao tay phải dùng sức vung về phía cô, Tần Hiểu Hiểu cong môi, nấm đấm của của tên đó đụng phải kim đan của cô đâm xuyên qua cổ họng trước một giây: “Phốc ——.” Tiếng da thịt bị đâm thủng, chỉ dùng không đến một giây đã kết thúc tính mạng của một người, động tác của Tần Hiểu Hiểu gọn gàng tàn nhẫn: “Bịch- -.” Tên đó ngã xuống đất.

Những tên áo đen khác đã sớm nhũn chân, Tần Hiểu Hiểu mỉm cười, “Cho các người thời gian hai mươi phút, chạy nhanh đi, chạy càng xa càng tốt, thời gian vừa hết, tôi sẽ đi tìm.”

Cô nói rất nhẹ nhàng, nhưng vào trong lỗ tai những tên kia thì lại giống như là lời tuyên án cuối cùng với bọn chúng, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, nhất thời không biết làm thế nào cho phải: “Sao vậy? Không chạy à? Giờ tôi bắt đầu đếm ngược đấy.”

Chạy, mấy người đàn ông liều mạng chạy như bay, bọn họ không biết mình chạy tới đâu mới là an toàn, chỉ có thể cố gắng chạy thật xa, xác định khoảng cách an toàn, gió gào thét thổi qua tai họ, ven đường chỉ có thể nhìn thấy một vài cây cối cao lớn, nhưng không nhìn thấy tòa nhà nào có thể ẩn núp, có người đã mệt mỏi dừng lại thở hổn hển, có người biết mình không thể dừng lại, nếu không sẽ không có chút hy vọng sống sót, thời gian từng chút từng chút trôi qua, hai mươi phút…. Qua rất nhanh.

Tuyên Khải nhấn một nút trên cây gậy, cây gậy lập tức biến thành một cây dao nhọn sắc bén, ánh sáng lạnh lóe lên: “Mày, mày đi chết đi!” Hắn lao tới chỗ Tần Hiểu Hiểu.

Tần Hiểu Hiểu vẫn mỉm cười nhìn hắn, không có bất kỳ động tác gì, Tuyên Khải vung dao lên đâm thẳng vào tim cô, ánh sáng hắt vào mặt cô, cô dùng kim đan ngăn cản tiến công của Tuyên Khải, nhẹ nhàng nhảy lên, dao nhọn trên tay Tuyên Khải rơi xuống, bay về phía sau, Tuyên Khải nghiêng người hung ác nheo mắt, trong mắt là đắc ý vì mưu kế được thực hiện thành công, trong tay anh hắn có một cây dao găm tinh xảo, hắn lập tức đẩy dao nhọn ra đánh về phía cổ cô.

“Muốn chết!” Mắt đẹp của Tần Hiểu Hiểu lập tức trở nên bén nhọn, cô lui về phía sau, nghiêng đầu tránh khỏi, kim đan cắm thẳng vào đỉnh đầu Tuyên Khải: “Răng rắc ——.” Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên, tiếp theo là tiếng kêu thảm thiết.

“A ——!” Tuyên Khải thét to một tiếng, mặt đầy máu té trên mặt đất, hắn co quắp không ngừng.

Tuyên Lạc ngồi trong xe nhìn kết cục chết thảm của anh mình, hắn đã sớm bị dọa điên mất rồi: “Ha ha ha… Ngã xuống, ngã xuống, sao các người đều ngã xuống?” Tuyên Lạc đẩy cửa bước xe ra, nghiêng ngã đi đến bên cạnh Tuyên Khải: “Anh, anh ơi, sao anh lại ngủ thiếp đi? Anh, mau tỉnh lại, ngủ trên mặt đất rất lạnh.” Tuyên Lạc lôi kéo thi thể cứng còng của Tuyên Khải, khi hắn chạm vào máu tanh, lập tức tiếp lui về phía sau: “A – -! Máu, máu, thật nhiều máu, trên mặt đất có thật nhiều máu!”

“Phế vật vô dụng!” Tần Hiểu Hiểu lạnh lùng khinh thường kéo tóc Tuyên Lạc bắt hắn ngẩng đầu lên, còn tưởng rằng anh em nhà họ Tuyên có bao nhiêu lợi hại, người anh còn có chút bản lãnh, mà người em thì quả thực là thùng rỗng kêu to. Kim đan tàn nhẫn đâm vào cổ họng Tuyên Lạc, kết thúc tính mạng của hắn.

Truyện được đăng chính thức ở Diệp Gia Quán và được chia sẻ ở diễn đàn , mọi web khác đều là ăn cắp không xin phép! Diệp Gia Quán. Truyện được cập nhật trước ở Diệp Gia Quán 1-3 ngày so với diễn đàn . Ngoài ra, mọi web khác đều là ăn cắp không xin phép, phi chính chủ!

Kim đan len còn đang rỉ máu, màu đỏ tuyệt diễm, từng giọt chảy lên mặt đất, ban đêm lạnh lẽo vô cùng yên tĩnh, mọi nơi ngoại trừ tiếng gió lạnh gào thét thì không thấy gì khác.

“Những thứ này giao cho chúng tôi xử lý, xin tiểu thư hãy trở về.” Một đám người áo đen được huấn luyện nghiêm chỉnh xông ra từ bóng tối, tập hợp sau lưng Tần Hiểu Hiểu, người đàn ông cầm đầu mặt không chút thay đổi cung kính cúi đầu.

Tần Hiểu Hiểu đi về phía trước vài bước rồi dừng lại, khôi phục sự lạnh lùng: “Nếu muốn giống như bọn họ, thì cứ thử.” Nói xong cô không quay đầu, đi vào đêm đen, truy tìm con mồi của cô, người đàn ông cầm đầu ngẩng đầu lên nhìn cô thật lâu không di chuyển: “Xử lý những thứ này!”

“Dạ, người trong xe thì xử lý thế nào?”

“Để lại đợi tiểu thư xử lý.”

“Vâng.”

Cô như thợ săn tìm kiếm con mồi khắp nơi, mục tiêu thứ nhất nhanh chóng bị phát hiện, cô cong môi, rất tốt, chính là hắn ta. Người đàn ông sợ hãi vẫn còn nhìn xung quanh, không ngờ Tần Hiểu Hiểu đã đến gần hắn, hắn còn chưa phản ứng, đã biến thành một thi thể, máu chảy đầy đất. Nghe động tĩnh từ rừng cây đằng xa, Tần Hiểu Hiểu cong môi, thì ra là trốn ở chỗ này, thú vị, kim đan len bị cô bắn ra phía sau cây, làm một đám chim giật mình bay lên: “A – -!” Tiếng hét đau đớn thảm thiết vang lên, tiếng vật nặng ngã xuống đất truyền tới.

Rất nhanh lại có ba con mồi bị cô giải quyết, trong từ điển của Tần Hiểu Hiểu không có sự khác nhau giữa có thể giết và không thể giết, chỉ cần là người cô cho rằng không nên sống, thì phải chết, cho nên anh em nhà họ Tuyên rơi vào kết cục này cũng là bọn chúng gieo gió gặt bão.

Cô trở lại chỗ đậu xe, rất tốt, xử lý rất sạch sẽ, tay chân coi như lưu loát, nhưng chiếc xe này đã không thể dùng, ít nhất là bây giờ, nhìn người đàn ông ngủ say trong xe, trong mắt cô tràn đầy phức tạp.

“Cô muốn làm gì!” Sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói của đàn ông: “Cô —-, rốt cuộc là ai?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Thế Bá Sủng
Chương 32

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 32
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...