Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tuyệt Thế Bá Sủng

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Voi Coi

Beta: Mặc Doanh RF

Nháy mắt ba ngày đã trôi qua, bệnh của Tiểu Ưu cũng tốt hơn, Tu Mục thực hiện lời hứa của mình, để cô đi gặp Lãnh Diệc Thần.

Trong bệnh viện, Tiểu Ưu mặc đồng phục y tá đeo khẩu trang che nửa mặt đi theo sau lưng Tu Mục đi vào phòng bệnh, đây là lần đầu tiên cô đến nơi này, trong phòng bệnh yên tĩnh. Sau mười hai giờ ánh mặt trời rải rác khắp phòng, cho nên trong phòng như được dát một lớp vàng chói mắt, người đàn ông đang nằm trên giường bệnh được bao quanh dưới ánh sáng, thanh bình, yên ổn, và hạnh phúc.

Đây chính là người đàn ông mà Tiểu Ưu mong đợi, giờ phút này anh đang chìm vào giấc ngủ, trên đùi quấn thạch cao chứng tỏ anh đã bị thương.

Tiểu Ưu vừa vào phòng không kịp kéo khẩu trang xuống thì đã lập tức chạy về phía giường bệnh, không để ý ánh mắt của người đàn ông phía sau, cô giơ tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc ngắn của Lãnh Diệc Thần, cảm xúc mềm mại như trong trí nhớ, bàn tay nhỏ bé trượt xuống khuôn mặt anh, anh gầy, đó là cảm giác đầu tiên của cô, cô đau đớn chạm vào mặt anh, nơi đó không có cảm xúc.

“Cô ấy đối với anh không tốt sao?” Tiểu Ưu nhàn nhạt mở miệng tự lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy đau thương, nói: “ Nghe nói anh sắp kết hôn rồi, có thể gả cho anh cô ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc, sau này hai người sẽ có con của mình, tạo thành gia đình của các người, à– tất cả những điều này đều khiến em hâm mộ, Thần, tại sao anh có thể ở chung với cô ấy mà không phải là em? Không phải em—.” Ba chữ cuối vô cùng nhỏ, vô cùng dịu dàng, vô cùng nhạt nhẽo, nhưng không hiểu sao lại vô cùng thương cảm.

Tu Mục đứng sau lưng Tiểu Ưu giơ tay lên nhìn đồng hồ, có chút không đành lòng, nói: “Tiểu Ưu, nhanh lên một chút, chúng ta phải đi ngay, nếu không em có thể gặp phải người của nhà họ Lãnh, như vậy sẽ rất phiền phức.”

Trước giường bệnh Tiểu Ưu gật đầu đáp lại, nói: “Tu Mục, em xin anh, xin anh cho em ở bên cạnh anh ấy thêm một chút, chỉ một chút thôi.”

Tu Mục bất đắc dĩ thở dài, trong mắt tràn đầy thương tiếc lẫn đau lòng, nói: “Được rồi, nhưng mà chúng ta phải nhanh lên một chút.”

“Được.”

Cuối cùng Tiểu Ưu nhẹ nhàng kéo chăn lên cho Lãnh Diệc Thần, yên lặng nhìn anh trong chốc lát rồi chuẩn bị xoay người rời đi, nhưng khi cô vừa đứng lên bàn tay bỗng chốc bị nắm lấy: “Ưu Ưu, là em sao?”

Trên giường bệnh, Lãnh Diệc Thần mở mắt ra, từ từ ngồi dậy, mắt của Tiểu Ưu đã sớm nhòe nước, cắn môi thút thít nói: “Thần, là em đây, là em đây.”

Tiểu Ưu còn chưa nói hết chữ cuối cùng thì đã bị anh ôm chặt vào ngực: “Tiểu Ưu, anh nhớ em lắm.” Lãnh Diệc Thần nhắm mắt hưởng thụ mùi vị trên người cô, thật quen thuộc, diệp gia quán, vẫn trong veo tinh khiết, làm cho người ta thoải mái, anh còn tưởng rằng sẽ không bao giờ được ngửi lại hương vị làm anh say mê này nữa, hôm nay thật là tốt, cuối cùng cũng được ngửi lại mùi hương ấy.

“Ưu Ưu, lần trước là anh không tốt, em đừng giận anh nữa nhé—được không?”

“Em không có, em không có, em thật sự không có, Thần.” Tiểu Ưu vội vàng đáp, chỉ sợ chậm một giây thôi anh sẽ hiểu nhầm cô.

Bọn hộ ôn lại tình cũ ở trong mắt người nào đó thật nhức mắt, Tu Mục nghiêng đầu mím môi, hắn không giỏi ghen với đàn ông, chỉ là thấy người phụ nữ mình yêu bị người đàn ông khác ôm thì trong lòng thật khó chịu…

“Ưu Ưu, anh không muốn cưới ai khác, anh chỉ cần em, Ưu Ưu, chúng ta bỏ trốn đi.”

“Anh, anh nói gì?”

Tiểu Ưu không tin trợn mắt, miệng há to không khép lại, cho đến khi anh hôn cô, cô còn cảm thấy không chân thật, ngoài cửa có một bóng người đứng ở đó, đôi mắt đỏ ngầu ghen tị, hận không thể lập tức kéo người đàn bà hôn Lãnh Diệc Thần kia ra, đó là chỗ của cô ta, hôm nay bị Lãnh phu nhân bắt ép rời đi, còn phải chịu đựng bà ta mỉa mai giễu cợt, cô ta không cam lòng, không cam lòng. Tiểu Ưu, cô chờ đấy, tôi sẽ khiến cô mất hết tất cả, để cho cô cái gì cũng không có!

Từ trong bệnh viện đi ra, Tiểu Ưu còn như chưa tỉnh lại, hình ảnh cô bị anh hôn vẫn in sâu trong đầu, khiến lòng cô xao động, cho đến khi ngồi lên xe rồi mà cô vẫn còn đang ngẩn người.

“Tiểu Ưu.”

“Dạ?”

“Em thật sự rất yêu cậu ấy sao?”

“Vâng, rất yêu.”

“Được, có lời này của em, anh nhất định sẽ giúp em.”

“Giúp em?”

“Đúng, giúp em.”

Tiểu Ưu còn muốn hỏi gì đó thì tiếng điện thoại di động vang lên, là bên tiệm bánh gọi tới, cô suy nghĩ một chút, lâu rồi không đến cửa hàng, hôm nay đang ở ngoài không bằng đến đó một chuyến, diệp gia quán, suy nghĩ xong cô nói: “Tu Mục, anh có thể đưa em đến tiệm bánh ngọt một chút không?”

“Không thành vấn đề.”

“Cám ơn anh.”

“Tiểu Ưu, em đừng bao giờ khách sáo với anh.”

“Tu Mục—-.”

“Được rồi, ngồi vững nhé, anh chạy đây.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tuyệt Thế Bá Sủng
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...