Giây kế tiếp, tôi quay người, không chút do dự nhảy xuống thác nước trăm trượng phía sau.
Trong tiếng nước đổ, mơ hồ vang lên tiếng em gái hét lớn:
“A, tôi vẫn còn ở đây mà! Tôi vẫn ở đây, chị không lo cho tôi sao?!”
Dòng nước xiết nhanh chóng che lấp dấu vết và hơi thở của tôi.
Dựa vào ký ức kiếp trước, tôi leo lên bờ ở khúc nước cạn phía hạ lưu, hái quả rắn bên cạnh, bóp nát bôi khắp người.
Mùi thơm thanh khiết của quả che phủ hoàn toàn mùi khí tức của tôi, ngay cả sói thú thính nhất cũng không lần ra được.
Để tránh cuộc lùng sục phía sau, tôi đi ngược hướng, quay trở lại chỗ cũ, trèo lên cây lớn cạnh thác nước trốn.
Một ngày sau, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.
Tôi leo xuống, cẩn thận quay lại nơi cũ.
Hang núi vẫn còn, dấu cảnh giới bên ngoài chưa ai động đến, những quả chúng tôi tích trữ vẫn còn, tươi như mới hái.
Bầu trời ngoài kia u ám, trận tuyết đầu tiên sắp đến.
Đây sẽ là mùa đông đầu tiên tôi trải qua một mình ngoài kia.
Nhưng chỉ nghĩ đến việc không phải chen chúc cùng bọn thú nhân tanh hôi trong căn phòng chật hẹp, không phải lo họ bất ngờ chơi trò rút thăm…
Tôi hít mạnh vài hơi không khí trong lành.
4.
Thú nhân tuy cường tráng, nhưng không có văn minh, cả thế giới này vẫn còn ở trạng thái hoang dã.
Giống như dã thú, chúng sợ lửa một cách bản năng.
Chỉ có những bộ lạc thú nhân lớn nhất mới sở hữu lửa, được các vu sư đặc biệt canh giữ.
Hễ thấy lửa bốc cháy hay có khói trong rừng, thú nhân đều sẽ tránh xa.
Tôi an toàn dùng một tháng trời để đốt đủ lượng than củi dùng cho mùa đông.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Đồng thời, tôi cũng học theo cách của các blogger sinh tồn ngoài trời, thật sự luyện ra được một cục sắt.
Chỉ là tiếng rèn quá lớn, nên tôi chỉ dám rèn khi có sấm, để tiếng búa hòa vào tiếng sét.
Ba tháng sau, tôi đã thành công làm ra được con d.a.o sắt nhỏ đầu tiên đủ để phòng thân.
Có con d.a.o này, bắt vài con vật nhỏ để nướng không thành vấn đề.
Chỉ là khu rừng này lại quá yên tĩnh, như một vùng đất c.h.ế.t, tôi lục tung cả khu rừng mà chẳng tìm được lấy một con thỏ.
May mà vẫn còn cá.
Cá ăn không hết thì bắt lên phơi khô, xâu thành từng xâu dài.
Trong hang, những ống tre lớn dùng để trữ đồ đều đã được phân loại gọn gàng: nấm phơi khô, quả rừng, chồi non dùng pha trà…
Từ cửa hang vào trong, tôi sắp xếp kín hết chỗ, thậm chí còn gỡ thêm đá sâu trong hang để mở rộng không gian.
Nhìn từ đây, sâu bên trong dường như còn có lối đi nữa.
Hang núi này thật sâu, vị trí lại tốt, chẳng hiểu sao trước giờ chưa từng có thú nhân nào ở.
May mắn hơn nữa là khi đào hang, tôi phát hiện một mạch nước muối ở sâu bên trong.
Đó là thứ vô cùng quý, dẫn nước mặn về rồi cô đặc lấy muối, vào mùa đông chỉ cần một gáo nước là có được nửa gáo muối.
Kiếp trước, thứ tôi thèm nhất chính là muối.
Ở thế giới thú nhân, muối còn là đơn vị tiền tệ mạnh.
Thường thì chỉ có Hạc thú mới đem muối về được, khi chúng di cư từ hồ muối xa xôi.
Một nhúm muối to bằng móng tay có thể đổi được cả một tấm da thú.
Nếu một bộ lạc sở hữu một hũ muối, lúc theo đuổi giống cái, giống đực ngẩng cao đầu thêm hẳn hai phần.
Tôi đã chắt lọc được mười ống tre đầy, đủ ăn trong ba năm, số còn lại để dùng trao đổi.
Vậy là đã có hy vọng kiếm được quần áo chống rét cho mùa đông.
Một nhúm muối thô to nhất, có thể đổi lấy đủ da thú để trải lại toàn bộ nền hang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-thu-vo-cuong/2.html.]
Tôi cắt tóc dài, bôi đen mặt, dùng tóc bện thành áo giáp dây để ép phẳng ngực.
Sau đó lấy hết can đảm, cải trang thành một thiếu niên thú nhân để đi đến chợ.
5.
Chợ phiên nhộn nhịp. Tôi tìm một góc khuất nhất ngồi xuống, mở lớp lá xanh ra, lộ ra muối bên trong.
Không còn ai quan tâm vì sao tôi trông không giống Hạc thú nữa.
Muối là món hàng đắt giá, rất nhanh chóng bán được một nửa.
Tôi đổi được kha khá thứ mình muốn, còn có cả một tấm da cáo rất đẹp.
Đúng lúc chuẩn bị dọn hàng, phía trước bỗng ồn ào hẳn lên.
Tôi hơi sững người.
Ba tháng xa cách, đây là lần thứ hai tôi gặp lại em gái.
Hai thú nhân khiêng một chiếc ghế gỗ khổng lồ trải da thú, đưa em gái tôi đi dạo trong chợ.
Em gái đã nở nang hơn nhiều, đứa trước đây chỉ béo thêm một cân cũng nhảy dựng khóc lóc, giờ trắng trẻo tròn trịa, khắp người toàn thịt.
Nó cao cao tại thượng, ngân giọng nũng nịu, sống sung sướng như nữ vương.
Không, nó giống một con kiến chúa hơn.
Chỉ cần nó chỉ tay vào thứ gì, sẽ có một con thú đực đứng sau đi trả tiền; chỉ tay vào thứ khác, lập tức có thú đực khác dâng lên.
Ven đường còn có những thú đực bày hàng không lấy tiền, chỉ mong được nó liếc mắt nhìn một cái.
“Đúng là một giống cái xinh đẹp. Nghe nói là thứ mới của bộ lạc Bạch Hổ.”
Họ thì thầm:
“Nghe nói giống cái này khác hẳn những con khác trong tộc, tháng nào cũng phát Q đấy. Một năm không biết sinh được bao con!”
“Vì thế nàng ta chọn rất nhiều thú đực. Ta nghe bảo mấy hôm trước nàng ta còn nhận lễ vật của cả thủ lĩnh Sư tộc và Lang tộc nữa!”
“Ghen tị với Lang tộc quá. Xem ra đợi Bạch Hổ và Bạch Sư sinh xong, thủ lĩnh của họ cũng sắp có đứa con đầu tiên thôi.”
Thứ họ gọi là “phát Q” chính là tới kỳ kinh nguyệt.
Ở thế giới thú nhân, giống cái thường chỉ phát Q một tháng cố định trong năm, sau đó mới chuẩn bị sinh sản.
Nhưng con người thì khác, tháng nào cũng có.
Đối với bộ lạc, đó chính là một sự tồn tại vượt xa mọi giống cái khác, một bug thực sự.
Giữa vòng vây sùng bái, em gái khẽ che miệng cười, ra lệnh:
“Đó là gì thế, muối à? Ta muốn muối, mỗi ngày chỉ cho ta tí tẹo muối, nhạt nhẽo đến chán c.h.ế.t rồi.”
Con thú đực tuấn tú phía sau lập tức giải thích, trước giờ cả bộ lạc đều dồn muối cho em gái.
Em gái tát ngay một cái vào mặt con thú đực ấy:
“Vậy là ngươi chê ta ăn nhiều ư? Không thích thì thôi! Hừ, ngày mai ta sẽ sang Bạch Sư đấy!”
Giờ cả khu chợ chỉ có mình tôi bán muối.
Đoàn thú nhân ấy khiêng em gái tiến thẳng về phía tôi.
Họ mua một lần hết sạch số muối còn lại, chỉ sợ em gái bỏ đi vì thiếu muối.
Tôi cúi đầu nhận đống da dày, gói lại thành một bó.
Khi tôi cầm đồ quay người đi, em gái bỗng gọi:
“Đợi đã.”
Tôi không dừng lại.
Em gái khúc khích cười:
“Ê, các ngươi nhìn xem, cái bóng lưng này trông tiện chưa, t.h.ả.m chưa, như một con ch.ó mất nhà vậy.”
Rồi tiếng cười ấy bỗng lạnh hẳn đi.
--------------------------------------------------