Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vạn Thú Vô Cương

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6.

Tôi bước nhanh hơn, vòng qua mấy ngả đường để quay về.

Nhưng phía sau vẫn có một cái đuôi bám theo.

Đó là con Bạch Hổ bình thường đi theo bên cạnh em gái, xem ra còn chút sĩ diện.

Hắn nói:

“Vốn dĩ phu nhân ra lệnh cho ta c.ắ.n c.h.ế.t ngươi ngay tại chỗ, nhưng ta không thích đ.á.n.h lén sau lưng. Theo quy củ thú tộc, hiện hình đi. Ta sẽ cho ngươi một cái c.h.ế.t nhanh gọn.”

Đợi vài giây, thấy tôi không hóa ra hình gì khác, con thú đực tưởng tôi coi thường hắn, lập tức nổi giận.

Hắn biến thành Bạch Hổ, lao thẳng về phía tôi.

Khoảnh khắc đối mặt, tôi hạ người trượt quỳ, lưỡi d.a.o sắc bén trong tay đ.â.m lên, rạch toạc bụng hắn.

Đầu gối tôi toàn máu, chính tôi cũng bị hắn cào trúng.

Áo giáp dây bện bằng tóc trước n.g.ự.c tung tóe rơi khắp nơi.

Hắn c.h.ế.t lặng nhìn dáng vẻ quần áo tôi rách nát:

“Ngươi… ngươi không phải giống đực… ngươi là giống cái…”

Tôi lau mặt, bước về phía hắn. Trong mắt hắn vẫn còn vương sự kinh ngạc và một thứ mềm yếu, dịu dàng theo bản năng.

Trên đại lục thú nhân, mọi lúc mọi nơi đều nghiêm cấm săn g.i.ế.c giống cái.

“Xin lỗi… ta không biết, ta không biết…”

Tôi đưa tay ôm lấy đầu hắn, kéo sát vào mình.

Mặt và cổ hắn đỏ bừng trước n.g.ự.c tôi.

“Không cần xin lỗi.”

Rồi tôi đ.â.m một nhát vào cổ hắn, kết liễu con Bạch Hổ này.

Bờ sông hỗn loạn, nhưng tôi đã không còn sức dọn dẹp nữa.

Vai đau nhói, tôi đã bị thương.

7.

Bị thương trong rừng là chuyện cực kỳ nguy hiểm, dù không bị thú hoang rình rập thì nhiễm trùng hay ký sinh trùng cũng đủ lấy mạng.

Trời âm u nặng trĩu, một trận mưa lớn sắp kéo đến.

Tôi nghiến răng đứng dậy, dùng tay còn lại xách theo mớ hàng hóa trao đổi, lảo đảo bước về phía hang.

Khi về đến nơi, tôi đã kiệt sức hoàn toàn.

Tôi dùng dung dịch giặt tự chế để làm sạch vết thương, rồi chui vào trong lớp da thú dày.

Thế mà tối hôm đó tôi vẫn bị sốt, cả người mơ màng, bỏng rát như lửa đốt.

Tôi muốn hất lớp chăn da thú ra, nhưng đến sức nhấc tay cũng không còn.

Trong cơn mơ hồ, tôi mơ thấy một giấc mộng.

Trong mơ là kiếp trước, khi tôi còn ở bộ lạc Hổ thú, cũng vì bị thương mà phát bệnh, dù vu y đã dùng t.h.u.ố.c vẫn không hạ được cơn sốt cao.

Nhìn thấy tôi sắp c.h.ế.t, vu y liền nói với thủ lĩnh Ân Cách:

"Chi bằng nhân lúc cô ta còn sống, hãy mổ lấy đứa con trong bụng ra."

Dù giống cái có quý giá đến đâu, nếu đã c.h.ế.t… thì cũng chẳng còn giá trị gì.

Dù là công cụ quý giá thế nào, thì vẫn chỉ là công cụ.

Người từng yêu thương tôi như trân bảo – Ân Cách – chỉ liếc nhìn tôi một cái, không hề do dự, liền gật đầu đồng ý.

Bọn họ trói tôi lên đàn tế, vu sư lẩm nhẩm ngôn ngữ tế lễ u ám, lấy ra vu trảo và d.a.o đá đã chuẩn bị sẵn.

Một dòng m.á.u nóng hổi lập tức phun ra từ bụng, tôi rơi lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-thu-vo-cuong/3.html.]

Vu y lập tức kêu toáng lên, bảo tôi không được khóc, đó là điềm xấu, rồi hối thúc Ân Cách móc luôn mắt tôi ra.

Tôi không nhìn thấy vẻ mặt hắn, chỉ cảm nhận được bàn tay lạnh ngắt vươn tới gần.

Tôi ngửa đầu c.ắ.n mạnh xuống, toàn thân run bắn.

…Khoan đã.

Lạnh sao?

Tim tôi khẽ giật thót, bỗng chốc choàng tỉnh dậy.

Trong lớp chăn lông dày, quả thật có thứ gì đó… lạnh buốt.

Tôi bật tung lớp chăn ra, là một con rắn vằn to bằng ống thép, dài ngoằng, nằm cứng đờ như khúc gậy trong chăn, đầu còn dính tuyết chưa tan.

Một cơn lạnh sống lưng dọc theo lưng tôi chạy vọt lên, nổi da gà khắp người.

Rắn xuất hiện trong rừng thường là thú nhân rắn bị bộ lạc ruồng bỏ, trôi dạt thành thú lang.

Loại thú nhân này thường u ám, bá đạo, thù dai và đặc biệt nhẫn nại.

May mắn là thứ trước mặt tôi không phải thú nhân rắn.

Không có dấu ấn, không có lông mi, thậm chí chẳng có răng rắn, chỉ là một con rắn thường.

Có lẽ nó đang tìm nơi ấm áp để trú đông, vô tình hạ nhiệt cho tôi, nhờ đó tôi mới qua được cơn sốt.

Nhận thấy địch ý từ tôi và con d.a.o nhỏ trong tay, con rắn con liền bắt đầu giãy giụa, chậm rãi bò ra ngoài.

8.

Tôi biết rắn là loài m.á.u lạnh, nhiệt độ cơ thể thay đổi theo môi trường.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy một con rắn bị đông cứng thành que rắn ngay trước mặt.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Phần thân nó chạm đất dần dần đông cứng lại, trông chẳng khác nào một ổ bánh mì đang bị nướng ngược trong lò.

Ấy vậy mà nó vẫn chưa c.h.ế.t.

Đuôi rắn bị gãy, m.á.u chảy ra đóng băng trên mặt đất. Trong lúc giãy giụa, từng mảng da rắn rơi rụng.

Lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng rắn kêu, hơi giống tiếng nước chảy, lạ lùng mà dễ nghe.

Tôi đương nhiên biết không nên tùy tiện nhặt thứ gì ven đường, cũng biết câu chuyện “Nông dân và con rắn”.

Nhưng khi nhìn thấy con rắn tơi tả, không răng, đơn độc nằm đó, trông chẳng khác nào bị lăng trì đến c.h.ế.t, tôi thật sự không đủ cứng rắn để quay đầu bỏ đi, ăn canh thịt rồi lăn ra ngủ như không có gì xảy ra.

Lúc hoàn hồn lại, lương tâm đã khiến tôi bước ra, nhấc con rắn lên.

Nó gần như hấp hối, đuôi bị đứt, da bong từng mảng.

Mặc cho tôi nhặt về, bỏ vào chiếc giỏ đan bằng dây mây.

Tôi gom than lại gần, khi nhiệt độ tăng lên, con rắn cuộn tròn kia từ từ ngẩng đầu lên, trong làn khói mờ, nó lại rơi nước mắt vì biết ơn.

Khóc rồi à? Biết cảm ơn, vậy chắc không phải đồ ngốc.

Trên đại lục thú nhân, nhiều loài động vật mang linh tính.

Tôi đưa cho nó một miếng cá.

Nó yếu ớt lắc đầu không ăn, tôi lại đưa loại quả rắn thích nhất – quả rắn.

Lúc này, nó mới chịu há miệng.

Ba quả tròn trịa to tướng chui vào bụng, thân rắn phồng lên ba cục tròn như hòn bi.

Ăn no rồi nó nằm yên không động đậy, chỉ khi tôi gọi “há miệng” thì nó mới lắc đầu một cái.

Dựa vào vảy, đuôi và kích cỡ, đây vẫn chỉ là một con rắn non.

Khác với các loài khác, rắn không có khái niệm nuôi con. Phần lớn rắn đẻ trứng xong liền bỏ đi, số ít thì chờ trứng nở rồi đi, không ăn thịt con non đã là tốt lắm rồi, chứ đừng nói đến dạy săn mồi hay sinh tồn.

Rắn con có sống được hay không, sống ra sao, hoàn toàn dựa vào bản năng và vận may.

Mà con rắn nhỏ gầy gò, tơi tả này may mắn đấy, vì nó gặp được tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vạn Thú Vô Cương
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...