Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vạn Thú Vô Cương

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

9.

Giữa mùa đông khi tuyết phủ kín núi, dù chỉ có một con rắn biết “nói chuyện” cũng là một điều tốt đẹp.

Tôi đặt tên cho nó là A Khắc, nhưng nó lại phản ứng mạnh hơn với cái tên “Há miệng”.

Sinh vật trên đại lục thú nhân vốn có sức sống rất bền bỉ, vết thương của nó lành còn nhanh hơn tôi.

Đến ngày thứ ba, cái đuôi đã có thể ngọ nguậy.

Còn tôi, phải mất trọn một tuần mới đóng vảy.

Cứ thế qua nửa tháng, A Khắc bắt đầu lột da.

Sau khi lột, nó lớn hơn một vòng, trông cũng thật ngốc nghếch, hiền lành.

Tôi lột lớp da rắn mềm mượt của nó, may cho mình một bộ quần áo nhỏ.

Lúc mặc thử, đầu rắn nghiêng hẳn sang một bên, đờ đẫn nhìn tôi chằm chằm.

Hai tháng qua, tôi chậm rãi rèn sắt, làm đồ da, đan giỏ, dệt áo từ cỏ mềm.

Ngày nào A Khắc cũng há to miệng nhìn tôi, như thể đang nhìn một vị thần.

Chỉ tiếc nó không biết nói, nên lời tán thưởng chỉ dừng ở ánh mắt.

Những lúc ấy, tôi lại nhớ đến em gái.

Dù chỉ là cãi nhau một chút, ít ra cũng thấy có hơi người.

Con người không giống thú, con người là loài sống bầy đàn.

Cơ hội đến rất nhanh. Một ngày sau khi tuyết tan, tôi xách ống tre ra bờ sông đục băng.

Ở cửa sông đóng băng, tôi phát hiện một giống cái yếu ớt.

Nàng ta bị thương nặng, hơi thở thoi thóp, mái tóc hoa râm rối bời dính trên khuôn mặt, bụng còn hơi nhô lên.

Khi tôi còn đang do dự, nàng ta nghe thấy tiếng động, yếu ớt gọi:

“Ai đó… ai đó… cứu đứa con của ta…”

Tôi cứu nàng ta về hang.

Đôi mắt nàng ta đã mù, trên người chi chít vết thương, còn nơi cổ lại là một vết đỏ sâu đến rợn người.

Tôi hỏi nàng ta đã xảy ra chuyện gì.

Nước mắt nàng ta chảy dài.

Nàng ta nói mình tên A Thương, đến từ bộ lạc Bạch Hổ.

Vài tháng trước, bộ lạc xuất hiện một giống cái xinh đẹp và đặc biệt, khiến vô số thú đực, thậm chí cả vu y và tế ti, đều mê đắm.

Giống cái ấy chiếm đoạt phần lớn tài nguyên của bộ lạc, thậm chí còn bắt các giống cái khác dâng cả phần của mình.

Không ít người phẫn uất bỏ đi.

Nhưng giống cái ấy vẫn chưa vừa lòng, lại để mắt đến căn hang của A Thương, đó là nơi dành riêng cho những giống cái đang mang thai, ở hướng đón nắng ấm.

May mà thủ lĩnh Ân Cách đã kịp ngăn cản.

Thế nhưng chỉ vài ngày sau, khi A Thương ra ngoài, nàng ta bị tập kích, bị siết cổ đến ngất rồi bị đẩy từ trên núi xuống sông. Khi tỉnh lại, nàng ta đã trôi dạt đến đây.

Tôi không dám nói với A Thương rằng nàng ta không chỉ bị thương, mà trên mặt còn có hai chữ “xấu xí” thật to, khắc bằng d.a.o đá, dữ tợn và nham hiểm.

Là em gái tôi làm.

10.

Tôi mang tâm trạng phức tạp, giữ A Thương lại trong hang.

Không khí ấm áp giúp nàng ta hồi phục nhanh chóng, đứa trẻ trong bụng tạm thời cũng được giữ lại.

A Thương vô cùng biết ơn tôi, nàng ta nói mình đã lớn tuổi rồi, đứa bé này là con của giống đực mà nàng ta yêu thương nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-thu-vo-cuong/4.html.]

Giống cái m.a.n.g t.h.a.i vốn là đối tượng được bộ lạc bảo vệ đặc biệt, tôi hỏi:

“Thế thủ lĩnh Ân Cách không quản… giống cái đó sao?”

Nàng ta lắc đầu:

“Thủ lĩnh mấy tháng nay vẫn luôn đi tìm thứ gì đó. Mỗi lần ra ngoài đều rất lâu mới trở về.”

“Tìm thứ gì?”

Tôi hơi khó chịu hỏi: “Là thức ăn dự trữ cho mùa đông à?”

“Không rõ nữa.” A Thương thở dài, khẽ xoa bụng.

“Từ khi giống cái đó trở về, có một đêm thủ lĩnh mơ thấy điều gì đó, rồi như biến thành người khác. Giữa đêm liền rời đi…

Khi ấy thần linh liên tục giáng xuống những luồng sáng thần thánh, ta đoán có lẽ Ân Cách đại nhân được thiên thần ban cho linh cảm, phải đi tìm lời đáp.

Hắn chắc chắn sẽ tìm được. Hắn tài giỏi lắm, chuyện gì cũng làm được.”

“Phải, hắn cái gì cũng làm được.” Tôi cười lạnh, tiếp tục băm cá. Nếu có ớt thì hay biết mấy.

Cùng với việc đứa trẻ trong bụng lớn dần, khẩu vị của A Thương cũng ngày càng tăng.

Lượng lương thực dự trữ ban đầu nhanh chóng cạn sạch.

May là A Khắc đã vào kỳ ngủ đông, giúp tiết kiệm thêm phần thức ăn.

Khi có thể đi lại được, A Thương bắt đầu dò dẫm quanh hang.

Bản thể của nàng ta là hổ, khứu giác cực nhạy, chẳng mấy chốc đã phát hiện ra A Khắc đang ngủ dưới lớp lông mềm.

“Là… rắn sao?”

Tôi gật đầu, khẽ vuốt lên đầu A Khắc đang say ngủ.

“Chỉ là một con rắn bình thường, rắn con thôi.”

A Thương thu móng vuốt lại, nói nhỏ:

“Thế thì tốt. Ngươi không biết đâu, Tiểu Hòa à, khu rừng này từng có một con xà thú lang thang trú ngụ. Nó và bộ lạc ta có mối thù truyền đời. Cha của Ân Cách c.h.ế.t trong tay con rắn ấy. Da rắn nó lột ra, ngay cả móng vuốt và răng nanh sắc nhất cũng không xé nổi, nước không thấm, lửa cũng chẳng cháy.”

Tôi nghe mà động lòng:

“Nếu có thể dùng da đó may một bộ quần áo thì tốt biết mấy.”

A Thương lập tức cắt ngang:

“Không, tuyệt đối không được! Xà thú không giống các thú nhân khác. Nếu mặc lên người da của chúng, tức là ngầm thừa nhận mình là tân nương của chúng. Chỉ cần chúng muốn, có thể lập tức khắc lên người ngươi dấu ấn thuộc về chúng đó.”

Tay tôi khựng lại giữa chừng, vô thức cúi nhìn bộ quần áo mình đang mặc.

May mà nó đã rách nát, bị tôi làm thủng nhiều chỗ.

Hoàn toàn không phải chất da xà thú có thể lột ra.

Dưới tay tôi, thân A Khắc lạnh ngắt, cứng đờ.

Mới qua một tháng, mà nó lại lớn thêm, gần như không còn đủ chỗ chứa trong chiếc giỏ nữa.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

11.

Khi mùa xuân sắp đến, bụng của A Thương đã to lắm rồi.

Nàng ta luôn cảm thấy đói, hơn nữa khứu giác lại ngày càng nhạy bén.

“Tiểu Hòa, ngươi hầm cá phải không, thơm quá… Ta vẫn còn đói, ta muốn ăn thêm.”

Tôi từng sống trong bộ lạc, đã thấy những giống cái mang thai. Ở những ngày cuối cùng, nếu được ăn thỏa thích, có con thậm chí có thể ăn hết nửa con nai trong một ngày.

Nhờ thức ăn mà tích được sức lực mạnh mẽ, để ấu thú sau khi sinh ra chỉ một ngày là đã có thể đi lại.

Tôi chợt sững người, nhớ đến đứa con đầu tiên của mình.

Đứa bé mà tôi sinh ra ngay trước lần trốn chạy cuối cùng.

Khi đó tôi sốt cao suýt mất mạng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vạn Thú Vô Cương
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...