Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vườn Quỳ Xanh

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

21

Con đường này, tôi đã đi suốt tám năm.

Hết đông sang hè, thu qua xuân tới.

Tôi cắn răng mà bước tiếp, từ tiểu học đến trung học cơ sở, luôn giữ chặt hạng nhất trong khối.

Vì bản thân, vì ông nội, vì lời thề phải gỡ lại thể diện.

Tôi dốc hết sức lực.

Giấy khen nối tiếp nhau.

Ông nội dán chúng lên tường, ngay bên cạnh bài thơ kia.

Lúc rảnh rỗi hay không, ông đều đứng trước tường mà ngắm.

Tôi không muốn làm ông nội thất vọng, càng dốc hết sức mình vào học tập.

Tình trạng này kéo dài cho đến kỳ thi trung học phổ thông, tôi với thành tích đứng đầu toàn trường, đã thi đỗ vào Trường Trung học số Một của huyện.

Cầm trên tay giấy báo nhập học, tôi vui mừng đến rưng rưng nước mắt.

Ông nội hiếm hoi xào hai món ăn, rót một chén rượu trắng, nhưng ngay lúc chúng tôi đang vui vẻ ăn mừng.

Bố tôi người chưa từng đặt chân đến đây, lại tìm đến.

22

Vào thời điểm đó, những cô gái nông thôn, sau khi học hết trung học cơ sở phần lớn sẽ vào nhà máy làm công.

Tiền lương mỗi tháng đều nộp về cho gia đình.

Bố tôi thấy ghen tị, sau này mới sực nhớ ra, ông ta cũng có một đứa con gái.

Nghe nói bố tôi muốn tôi bỏ học vào nhà máy, ông nội nổi trận lôi đình.

Ông nội đập vỡ chén rượu, chỉ vào mũi bố tôi mà mắng ông ta là kẻ vong ân bội nghĩa, muốn hại con gái cả đời.

Bố tôi bị mắng đến mặt đỏ tía tai, giơ tay đẩy ông nội ngã ngửa.

"Một đứa con gái, học hết cấp ba thì sao chứ, chẳng phải cũng gả đi cho người ta à. Cái lão già không c.h.ế.t kia, đầu óc bị lừa đá vào à?"

Bố tôi vừa mắng vừa phun nước bọt.

Tôi không kịp quan tâm ông ta, vội vàng luống cuống đi đỡ ông nội.

Ông nội đã lớn tuổi rồi, cú ngã này không biết có làm sao không.

Tôi sốt ruột đến phát khóc.

Bố tôi nhìn tôi, rồi lại nhìn ông nội đang thoi thóp, khóe mắt bỗng giật giật.

23

Sau ngày hôm đó, trong làng bắt đầu lan truyền những lời đàm tiếu về tôi và ông nội.

Họ nói, một ông lão gần đất xa trời, giữ lại một cô gái chưa chồng, chắc chắn đã làm chuyện gì đó không đứng đắn.

Chẳng trách, ông nội cả đời không kết hôn, hóa ra là "ăn cỏ non".

Còn ông nội rục rịch xây nhà, là để cưới "vợ bé".

Tin đồn càng lúc càng khó nghe.

Tôi tức đến đỏ mắt, xách con d.a.o làm bếp lao thẳng vào nhà người cùng làng.

Ông nội là người anh hùng từng ra chiến trường, ông yêu thương tôi vô tư, đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai.

Tôi tuyệt đối không cho phép, có kẻ đổ tiếng xấu lên người ông nội.

Tôi đặt d.a.o lên cổ họ, sau một hồi "chó cắn chó" cuối cùng lôi ra được nguồn gốc của tin đồn, không ngờ lại là bố tôi!

Tôi xách dao, sải bước nhanh về phía trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuon-quy-xanh/chuong-6.html.]

Nghĩ lại thật buồn cười, tôi bị bán đi lúc năm tuổi, đến nay đã tám năm rồi.

Tôi chưa từng nghĩ, mình sẽ một lần nữa "về nhà" bằng cách này.

24

"Rầm!" Tôi tung một cú đá văng cửa lớn.

Bố tôi đang ngồi trong sân uống rượu.

Những năm qua ông ta đã bị rượu làm cho tàn tạ, cả người gầy như que củi, đôi mắt đục ngầu lại lồi ra bất thường, trừng trừng nhìn tôi.

Tôi tiến lên vài bước, một tay ấn đầu ông ta xuống bàn.

"Con ranh c.h.ế.t tiệt, làm loạn cả trời rồi, mày xem tao hôm nay..."

Bố tôi hoàn hồn, không ngừng giãy giụa chửi rủa.

Tôi giơ con d.a.o làm bếp lên, "phập" một tiếng c.h.é.m xuống trước mặt ông ta.

Tiếng ông ta im bặt.

Khi còn nhỏ, tôi thật sự rất sợ ông ta.

Ông ta cao lớn, khỏe mạnh, xách tôi lên như xách một con gà.

Ông ta lườm một cái, tôi đã run rẩy.

Hét lên một tiếng, tôi có thể tè ra quần.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, tôi đã lớn, không còn là cô bé chỉ biết khóc nhè nữa.

Tôi có ông nội yêu thương.

Có điểm yếu, cũng có áo giáp.

25

"Nói đi, tại sao lại tung tin đồn về ông nội tôi!"

Tôi cầm d.a.o làm bếp chỉ vào mũi bố tôi.

Bố tôi thở hổn hển, không dám động đậy.

"Nói cho ông biết, bây giờ tôi là trẻ vị thành niên, đ.â.m c.h.ế.t ông cũng không phải vào tù, ông mà không nói nữa, tôi sẽ cho ông xem!"

Tôi tiếp tục đe dọa, cầm d.a.o làm bếp múa may trước mặt ông ta.

Bố tôi kêu lên như heo bị chọc tiết.

"Ông ta không cho tao đưa mày vào nhà máy, tao tức quá, uống rượu say tiện miệng nói vài câu, ai ngờ chúng nó lại đồn ra khắp nơi!"

Cả làng đều chen chúc trong sân xem náo nhiệt.

Nghe lời này, mấy người từng đồn đại đều lộ vẻ xấu hổ.

Mẹ tôi chen qua đám đông, chui ra.

"Chiêu Đệ, mày làm gì thế?"

Bà ta thấy tôi xách dao, cũng sợ đến tái mặt.

Tôi một tay đẩy bố tôi ra.

"Ông nội tôi từ nhỏ đã coi tôi như cháu gái ruột, ông thương tôi, yêu tôi, cho tôi đi học, dạy tôi làm người. Sau này còn ai dám nói không tốt về ông nội tôi, tôi sẽ khiến cho nhà bọn họ gà chó không yên!"

Tôi lạnh lùng quét mắt nhìn toàn bộ những người có mặt đây.

Trong sân im phăng phắc, bố tôi như một con chim cút, ôm vai co rúm dưới gầm bàn.

Thầy cô giáo từng dạy một câu: Tiểu nhân sợ quyền uy không sợ đạo đức.

Nói đến, hẳn là loại người như ông ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vườn Quỳ Xanh
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...