Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vườn Quỳ Xanh

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

34

Mẹ nuôi rời đi, trên đường đi cứ khóc lóc om sòm, mắng tôi vô lương tâm, bất hiếu.

Ông nội hơi lo lắng, ông nói:

"Tiểu Quỳ, cháu là đứa trẻ ngoan, đừng để những người đó ảnh hưởng đến tâm trạng, hãy chuẩn bị thi cử thật tốt."

Tôi gật đầu, ánh mắt đặt trên tường.

Mười năm rồi.

Tờ giấy đã hơi úa vàng, nét bút chì cũng mờ nhạt.

Nhưng bài thơ này, vẫn dán ở đây.

“Cỏ đay trong vườn xanh tươi, sương mai chờ nắng hé.

Xuân ấm ban ân đức, vạn vật rạng rỡ huy hoàng.

Chỉ sợ tiết thu sang, hoa lá úa vàng tàn úa.

Trăm sông đổ về đông, bao giờ lại về tây?

Trẻ không chịu khó học hành, về già chỉ biết hối tiếc.”

Tôi lẩm bẩm đọc, thầm siết chặt nắm đấm.

Bây giờ tôi sẽ không bị bất kỳ ai ảnh hưởng.

Tôi đã hứa với ông nội, thay ông học hành, tiến bộ, nhìn ngắm thế giới bên ngoài.

Tôi còn phải kiếm thật nhiều tiền, để ông nội được ngẩng cao đầu, an tâm dưỡng già.

Ngày tháng tốt đẹp của chúng tôi còn chưa tới, làm sao tôi có thể vì một người đã bỏ rơi tôi mà ảnh hưởng đến cuộc đời của chúng tôi!

Tôi hít một hơi thật sâu, lại vùi đầu vào sách vở.

35

Có một câu nói thế này.

Nếu bạn biết mình sẽ đi đâu, cả thế giới sẽ nhường đường cho bạn.

Câu nói này là phản ánh trạng thái của tôi lúc bấy giờ.

Tôi vượt mọi chông gai trên đường, cuối cùng cũng đến được kỳ thi đại học.

Khi thi đại học, nhiều học sinh không muốn phụ huynh đưa đi thi.

Nhưng tôi thì khác, tôi đã báo trước cho ông nội, bảo ông đến.

Tôi muốn ông nhìn tôi bước vào phòng thi, nhìn tôi ngẩng cao đầu, đi hoàn thành ước hẹn của chúng tôi.

Ông nội đến rồi.

Ông mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình, tóc chải gọn gàng không một sợi lệch.

Nhưng ông lại đứng xa tít ngoài đám đông.

"Ông nội, sao ông đứng xa thế?"

Tôi chạy nhanh đến bên ông.

"Đừng để bạn cháu nhìn thấy."

Ông nội gãi gãi tay vẻ ngượng nghịu.

Từ trước đến nay ông luôn thẳng thắn kiên cường, đối mặt với hỏa lực của địch, ông vẫn có thể xông lên tuyến đầu.

Thế nhưng vì tôi, ông lại lẩn tránh phía sau người khác.

Tôi biết, ông lo lắng cái chân què của mình sẽ khiến tôi trở thành trò cười cho người khác.

Tôi khoác chặt lấy tay ông, vẫy tay chào các bạn: "Đây là ông nội của mình."

"Chào ông ạ."

Các bạn học cười hì hì nói, rồi lại sôi nổi bàn luận đáp án.

"Con bé này."

Ông nội trách yêu nhìn tôi một cái, vành mắt lại đỏ hoe.

Tôi cười, khoác tay ông chặt hơn nữa.

Nghèo thì sao, què thì sao chứ.

Tôi không thấy mất mặt một chút nào.

Tôi có người ông nội tuyệt vời nhất trên đời, tôi rất lấy làm tự hào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuon-quy-xanh/chuong-9.html.]

36

Sau khi thi đại học xong, tôi đưa ông nội về nhà, còn mình thì ở lại huyện làm thêm.

Những năm này ông nội quá vất vả rồi, bây giờ tôi có năng lực và thời gian, cuối cùng cũng có thể gánh vác bớt khó khăn cho ông.

Tôi tìm một nhà hàng làm nhân viên phục vụ, quán bao ăn bao ở, chỉ là công việc lặt vặt.

Rửa rau, bưng món, rửa bát, việc gì cũng phải làm.

Tôi vừa đi làm thêm, vừa chờ đợi kết quả.

Mỗi ngày đều dài như cả năm.

Mòn mỏi chờ đợi, cuối cùng ngày ấy cũng đến.

Tôi mượn điện thoại của ông chủ, run rẩy gọi đi.

Sau một hồi chờ đợi dài đằng đẵng, đầu dây bên kia bắt đầu đọc kết quả.

Ngữ văn: 138.

Toán: 139.

Tiếng Anh: 135.

Khoa học tự nhiên tổng hợp: 282.

Tổng điểm: 694.

Cả thế giới im lặng, chỉ còn lại giọng nữ máy móc và tiếng tim tôi đập thình thịch.

Tôi thành công rồi!

Tôi đã làm được!

Đề thi năm đó hơi khó, điểm chuẩn hệ đại học trọng điểm là 585.

Với điểm số này của tôi, vào đại học 985 sẽ không thành vấn đề.

Tôi kích động đến mức gần như không cầm nổi điện thoại, ngón tay run rẩy bấm hai lần mới gọi được số.

37

Trong làng, nhà duy nhất có điện thoại bàn là nhà trưởng thôn.

Tôi áp chặt điện thoại vào tai, mỗi giây của tiếng chuông đều dài đằng đẵng.

"Bác ơi, cháu là Lý Tiểu Quỳ."

Vừa nghe máy, tôi đã sốt ruột mở lời.

"Tiểu Quỳ à, không phải hôm nay có kết quả à, thi cử thế nào rồi?"

Giọng nói lớn của trưởng thôn vọng ra từ ống nghe.

"Khá tốt ạ, tổng điểm 694." Tôi cố nén niềm vui: "Bác ơi, bác cho ông nội cháu nghe điện thoại với."

"Giỏi quá, thi được nhiều điểm thế." Trưởng thôn cười ha hả nói: "Nhưng ông cháu không có ở đây, lát nữa bác sẽ đi nói với ông."

Cả trái tim tôi, đột nhiên thắt lại.

Ông nội biết hôm nay có kết quả, với tính cách của ông, chắc chắn đã đợi sẵn ở nhà trưởng thôn rồi.

Sao lại... không có mặt...

"Bác ơi, bác có thể giúp cháu đi tìm ông nội không?"

Tôi run như cầy sấy, không biết từ lúc nào, giọng đã nghẹn ngào.

Trưởng thôn cũng cảm thấy không ổn, ông ấy vội vàng an ủi tôi vài câu, rồi nhanh chóng cúp điện thoại.

Toàn thân tôi cứng đờ, một nỗi sợ hãi chưa từng có, lan tỏa khắp tứ chi.

Tôi c.h.ế.t lặng nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhìn màn hình từ sáng trưng, biến thành một mảng đen kịt.

Mỗi giây chờ đợi, đều dài đằng đẵng.

Dài đến mức thời gian dường như ngừng lại, mãi mãi không trôi qua.

Tôi ngây người chờ đợi, khoảng mười phút sau, điện thoại cuối cùng cũng reo lên.

Tôi lập tức nhấn nút nghe.

"Bác ơi, ông nội cháu đâu rồi?"

"Cháu gái, cháu về đi." Trưởng thôn giọng khàn đặc nói: "Ông nội cháu, mất rồi."

Tim tôi, đột nhiên nặng nề trĩu xuống.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vườn Quỳ Xanh
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...