26
"Chiêu Đệ, dù sao ông ta cũng là bố mày, chúng ta là người một nhà, sao mày lại làm chuyện này?"
Vành mắt mẹ tôi đỏ hoe, nhìn con d.a.o làm bếp trong tay tôi, nhưng vẫn không dám đến gần.
"Người một nhà..."
Tôi lẩm bẩm, cổ họng bỗng nghẹn lại.
"Lúc mới đến nhà ông nội, ông đã đưa tất cả số tiền cho cha mẹ nuôi tôi, trong nhà chỉ còn lại chút lương thực cũ. Ông nói răng mình không tốt, mỗi ngày chỉ uống chút nước gạo, phần cơm đều múc cho tôi.
Hai ông cháu chúng tôi vừa lạnh vừa đói, suýt nữa không chịu đựng nổi. Lúc đó, các người sống cùng làng, sao không nghĩ đến việc đến thăm một chút? Bây giờ tôi lớn rồi, có thể vào nhà máy kiếm tiền rồi, bố tôi lại tự mình tìm đến đòi người. Đòi không được tôi thì bôi nhọ tôi và ông nội, người một nhà là như vậy sao?!"
Tôi gào lên thật to, như thể muốn trút hết cơn giận đã kìm nén trong lòng bấy lâu nay.
"Người một nhà sẽ không coi tôi là người, nói bán là bán!"
"Người một nhà sẽ không màng sống c.h.ế.t của tôi, không thèm hỏi han!"
"Người một nhà, sẽ không quan tâm tiền đồ của tôi, chỉ ham kiếm tiền!"
Tôi gào khản cả giọng, trừng mắt nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi loạng choạng lùi một bước, môi mấp máy: "Chiêu Đệ..."
"Tôi không phải là Chiêu Đệ!"
Tôi hít sâu một hơi, lạnh mặt ngắt lời bà ta.
"Tôi tên Lý Tiểu Quỳ, còn Chiêu Đệ đã bị các người bán đi rồi, với giá 50 tệ."
Tôi sải bước lớn đi ra ngoài.
Đám đông xung quanh tự giác nhường ra một lối đi, mẹ tôi ở phía sau lúng túng gọi tôi.
Lần này, đến lượt tôi không nhìn bà ta.
27
Vì chuyện này, ông nội đã nổi giận đùng đùng.
Ông vốn nghĩ, tôi rời làng lên cấp ba, tin đồn tự nhiên sẽ lắng xuống.
Không cần phải so đo với một đám "dân làng" làm gì, nhưng tôi lại lén lút chạy ra ngoài, còn dám động đến dao.
Tôi vừa xin lỗi vừa nhận sai, mãi mới cầu xin được ông nội tha thứ.
Gia đình bố mẹ tôi coi như cũng hoàn toàn yên tĩnh.
Tiếp đó, tôi bước vào cuộc sống cấp ba đầy căng thẳng.
Nhịp điệu học tập cấp ba hoàn toàn khác với cấp hai.
Vừa mới nhập học, tôi đã bị đánh cho một trận tơi tả.
Lần thi khảo sát đầu vào đầu tiên, không ngờ tôi lại thi được kết quả dưới mức trung bình.
Đặc biệt là tiếng Anh, chỉ được 22 điểm.
Học sinh trong huyện, phần lớn đều từng đi học thêm, có nền tảng.
Đối với những đứa trẻ nông thôn chúng tôi, 26 chữ cái tiếng Anh đó, quả thực chẳng khác gì sách trời.
Tôi cầm bài thi, sốt ruột đến phát khóc.
Ông nội vỗ vai an ủi tôi: "Đừng khóc, đồng chí, kẻ địch càng chống cự ngoan cường, càng chứng tỏ sự cần thiết của cuộc tấn công của chúng ta."
Tôi bị ông nội chọc cười mà nín khóc, lấy lại tự tin.
28
Cấp ba cách xa nhà, mỗi lần tôi chỉ về nhà vào cuối tuần, ngày thường đều ở nội trú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vuon-quy-xanh/chuong-7.html.]
Ban đầu tôi nghĩ, giữ vững thành tích đứng đầu, có thể đi làm thêm vài việc.
Nhưng bây giờ toàn bộ tinh lực đều dồn vào việc học, tôi vẫn gặp vô vàn khó khăn.
Để tiết kiệm tiền, mỗi ngày tôi đều đến căng tin muộn nhất.
Chỉ lấy một suất cơm, hoặc hai cái bánh bao.
Nhờ cô phục vụ múc cho chút canh rau.
Cô ấy thấy tôi đáng thương, đôi khi múc thêm cho chút thức ăn.
Nhờ vậy, vấn đề ăn uống của tôi đã được giải quyết.
Trường học còn có một khoản chi phí cần thiết, đó là mua tài liệu.
Ở huyện không như thành phố, tài nguyên giáo dục không theo kịp, càng phải dựa vào việc luyện đề để nâng cao thành tích.
Tôi không nỡ mua sách bài tập, nên mượn của bạn cùng lớp, chép từng bài từng bài một.
Trong khi tiết kiệm tiền, tôi dần dần quen với cách học.
Những dạng bài vốn không hiểu, tôi có thể nhanh chóng giải được.
Những từ tiếng Anh khó nhằn, tôi cũng có thể đọc trôi chảy.
Thế nhưng, tôi không dám lơi lỏng.
Thầy cô giáo nói, sách càng học càng mỏng, bởi vì chúng ta không ngừng tổng hợp, đúc kết.
Nhưng sách cũng càng học càng dày, bởi vì cùng với việc học sâu hơn, chúng ta sẽ phát hiện ra kiến thức của mình nhỏ bé đến nhường nào.
Tôi gần như cắt đứt với mọi hoạt động giải trí, mười phút giữa các tiết học, tôi tranh thủ từng giây từng phút để luyện đề.
Ăn cơm, đi vệ sinh, tay tôi đều ôm cuốn từ điển Anh-Hán.
Thực tế chứng minh, mọi người đều thích những người chăm chỉ nỗ lực.
Các bạn cùng lớp sẽ chủ động cho tôi mượn vở ghi chép, còn dạy tôi những phương pháp ghi nhớ đặc biệt.
Thậm chí vài giáo viên đã hy sinh thời gian nghỉ ngơi của mình, giúp tôi bổ sung những phần kiến thức còn thiếu sót.
Nhờ một nghị lực phi thường, cùng với sự giúp đỡ của mọi người, trong kỳ thi cuối kỳ năm lớp mười, tôi đã lọt vào top 10 của khối.
29
Top 10 ư.
Tôi đã nỗ lực một năm trời, chỉ nhận được kết quả này.
Trường Trung học số Một là trường cấp ba tốt nhất huyện, nhưng so với các trường ở thành phố, giá trị của cái top 10 này thấp thảm hại.
Huống hồ, kỳ thi đại học còn là nghìn quân vạn mã qua cầu độc mộc, là sự cạnh tranh của học sinh toàn quốc.
Tôi cắn răng, cảm thấy áp lực nặng nề.
Ông nội nhìn ra được nỗi lo của tôi.
Ông nghiêm khắc dặn dò tôi, chuyện nhà cửa tôi không được quan tâm, năm sau nhất định phải giành được vị trí số một trở về.
Tôi trịnh trọng hứa với ông nội rồi lại một lần nữa vùi đầu vào sách vở.
Dường như những âm thanh bên ngoài đều bị tôi chặn lại.
Trong đầu tôi, chỉ còn lại: học, học, và học.
Tôi gần như rơi vào trạng thái phát điên.
Bạn cùng phòng nói, tôi nói mê cũng toàn là tiếng Anh.
Cứ như vậy, tôi nghiến răng nghiến lợi lại cố gắng thêm một năm.
Kỳ thi cuối kỳ lớp mười một, cuối cùng tôi đã hoàn thành lời hứa với ông nội, giành được vị trí số một.
--------------------------------------------------