Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Gia Yêu Nghiệt, Vương Phi Vô Lương

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor : pemichio.

Beta : Song Ngư nhi.

“Nói như vậy, hoa này đang trong thời kỳ nở hoa sao?” Nói như vậy thì nàng vẫn có hy vọng có thể lấy được nó.

"Ừm, ba tháng sau chính là lúc hoa nở. Chỉ là, muốn hái hoa cũng không

phải là chuyện dễ dàng. Nếu ta biết được thời gian nở của hoa này thì

người khác cũng có thể biết. Đến lúc đó, sẽ có rất nhiều người sẽ hướng

về phía Tuyết Liên, nó thuộc về ai thì còn phải xem bản lãnh của người

đó rồi."

"Tiểu thư, việc này quá nguy hiểm, người không thể đi, Mân Côi có chết

cũng không muốn để người đi mạo hiểm." Ngày mà hoa nở chắc chắn là ngày

ba nước hội tụ, người muốn đoạt hoa này chắc chắn là không ít, võ công

của tiểu thư mặc dù lợi hại nhưng cũng nên biết "Thiên ngoại hữu thiên

nhân ngoại hữu nhân"*, nàng không muốn tiểu thư vì nàng mà mạo hiểm thêm lần nữa.

*"Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân" : đây là câu tục ngữ Trung Quốc, ý nói người giỏi lại có người giỏi hơn, không phải không có mà là mình chưa biết, kiến thức của mình còn hạn hẹp.

"Muội cứ nghỉ ngơi trước đi, ta muốn cùng thần y nói chuyện thêm một lúc nữa xem có biện pháp khác hay không." Thấy vẻ mặt không yên lòng và

không chịu rời đi của nàng ta, Huyết Đại liền bổ sung một câu: "Yên tâm

đi, nếu như quá nguy hiểm thì ta sẽ không đi, muội mau đi nghỉ ngơi đi." Nói xong nàng dẫn theo Mộ Bạch và Bách Hợp rời khỏi phòng của Mân Côi.

"Ba tháng sau thì hoa mới nở, hơn nữa cả đi cả về cũng cần phải mất ít

nhất là bốn tháng, nhưng bệnh của Mân Côi. . ." Nàng không lo lắng

chuyện của Tuyết Liên, dù bất cứ giá nào nàng cũng phải có được Tuyết

Liên, nhưng vấn đề quan trọng nhất là thân thể của Mân Côi còn có thể

chịu đựng được bao lâu?

"Cái này cô nương không cần phải lo lắng, ta có thể giúp nàng ấy ổn định tâm mạch. Mặc dù làm như thế không thể hoàn toàn chữa khỏi nhưng vẫn có thể kéo dài được một thời gian." Hắn hiểu rõ lo lắng của nàng, hoa

Tuyết Liên thì nàng nhất định phải lấy được, tính tình của nha đầu này

thật đúng là độc nhất vô nhị.

"Vậy thì đa tạ." Hắn có thể làm được như thế đã là rất tốt rồi, ít nhất là họ vẫn còn hy vọng.

"Với ta thì không cần phải khách khí." Có thể nghe được tiếng cám ơn của nàng đã là rất không dễ dàng rồi, nhưng hắn cũng không muốn nghe được

lời này. Những lời nói này như kéo dài khoảng cách giữa họ ra. Nhưng

điều mà hắn hy vọng lại là nàng có thể lệ thuộc vào hắn chứ không phả

khách khí với hắn như vậy.

Bên trong phòng Tây Sương, Hải Đường ngồi ở bên cạnh Thất Huyền Cầm, mặt nhăn giống như trái khổ qua (mướp đắng). Còn một bên khác là Huyết Đại

và Mộ Bạch, còn có Bách Hợp và Mân Côi. Ngược lại với bộ mặt nhăn như

trái khổ qua của Hải Đường, bốn người còn lại trong căn phòng lại mang

một bộ mặt nhàn nhã, từ từ thưởng thức trà, chờ xem người khác biểu

diễn.

"Ai ui. . ." Hải Đường kêu đau một tiếng, sau đó lấy tay che bụng, gương mặt cũng trở nên khổ sở nhìn nữ tử áo trắng đang uống trà, gian nan

nói: "Tiểu thư, Hải Đường. . . Đau quá. . ." Đau đến mức nước mắt nàng

cũng sắp chảy ra.

"Đau ở chỗ nào?" Cô gái nhíu mày, một bộ không để tâm hỏi.

"Bụng. . ." Nước mắt càng chảy càng nhiều, chỉ thiếu điều là không lăn lộn trên mặt đất.

"Muội xác định là mình đang đau bụng chứ không phải là đau tim sao?"

Nàng vừa dứt lời thì hai người khác cũng che miệng mà cười, mà lúc này

Mộ Bạch đang ngồi ở bên cạnh nàng mới phản ứng được, thấy tình cảnh này

cũng không khỏi một buồn cười. Lúc trước hắn thấy bộ dạng kêu đau của cô gái đó cũng đánh lừa, bây giờ nhìn lại tình cảnh này chắc chuyện này

cũng đã xảy ra không ít lần rồi.

"Tiểu thư, lần này là thật!" Ô ô, tại sao mỗi lần đều bị tiểu thư đoán

được? Lần này nàng rõ ràng là đã giả bộ rất giống rồi mà, không phải

sao? Tại sao vẫn không thể nào thoát khỏi cặp mắt sắc bén của tiểu thư?

"Nếu là thật, vậy Mộ Bạch là truyền nhân của thần y, muội hãy để hắn xem cho muội một chút đi." Huyết Đại vừa nói ra câu này, Hải Đường liền

chết lặng, óc nàng chẳng lẽ là óc heo sao? Tại sao nàng lại quên mất có

một truyền nhân của thần y ở đây chứ? Thất sách, thật sự là thất sách

mà.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...