Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Gia Yêu Nghiệt, Vương Phi Vô Lương

Chương 50

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor : pemichio.

Beta : Song Ngư nhi.

"Dạ, dạ, nô tài đi ngay. . ." Hắn không ngừng. Vẻ mặt sợ hãi của tên nô tài

kia bị Thượng Quan Cẩn Nam thu vào trong mắt khiến hắn không khỏi nhíu

mày. Chẳng lẽ kẻ ngốc kia đã làm điều gì nên mới khiến cho tên nô tài

này sợ hãi như vậy sao? Nhưng hắn cũng không thể nào ngờ rằng, Huyết Đại không hề làm gì cả, mà chỉ với một ánh mắt đã dọa sợ người ta đến mức

không dám quay trở lại tìm nàng.

"Đợi chút." Đúng lúc tên nô tài đang muốn rời đi thì nghe thấy có người lên tiếng ngăn cản.

"Thượng Quan hiền chất, ngài còn có điều căn dặn gì sao?" Người vừa lên tiếng

ngăn tên nô tài đi chính là Thượng Quan Cẩn Nam, mà vì một tiếng ngăn

cản này của hắn khiến mọi người bên trong nhà nhìn hắn với ánh mắt kinh

ngạc, trong đó cũng bao gồm đại tiểu thư, Ôn Uyển Nhi.

"Không cần để hắn đi, hãy để ta đi xem một chút, thuận tiện tự mình mời nàng tới

đây." Hắn có chút tò mò, rốt cuộc nàng đã làm cái gì mới có thể khiến

một đấng mày râu sợ đến như vậy. Dường như, từ lúc xảy ra chuyện ngọc

bội lần trước, thì nàng đã có chỗ nào đó không giống trước, nhưng rốt

cuộc là không giống trước ở chỗ nào thì hắn lại không nói ra được. Nói

chung là so với Ôn Mạt trước đây, cứ như là hai người khác nhau. Đúng

rồi, hai tính tình hoàn toàn khác nhau! Chẳng lẽ vì lần đó không khiến

nàng chết đuối, ngược lại khiến nàng trở nên thông minh hơn? Liệu có khả năng này không? Nhưng tại sao tính cách của nàng khác lúc trước, thì

nên giải thích sao đây?

Trong một cái sân đơn giản mà sạch sẽ,

một cô gái toàn thân áo trắng đang lười biếng nằm trên một chiếc xích đu để đọc sách. Thỉnh thoảng còn có mấy chú bươm buớm bay qua trước mắt

nàng. Thậm chí còn có một chú nghịch ngợm đậu vào quần áo màu trắng của

nàng. Nhưng người đang xem sách kia dường như không để ý tới điều đó

chút nào, một mình đắm chìm trong một thế giới của riêng mình, đã đến

cảnh giới vong ngã* rồi. Còn hắn thì cứ đứng ở đó nhìn nàng, sau một hồi lâu mới có thể phục hồi lại tinh thần.

* “Vong ngã” : nôm na là quên đi bản thân, quên đi cái tôi. Bước vào cảnh giới vong ngã có thể hiểu

là quên đi bản thân bước vào một thế giới khác, hoặc khung cảnh khác,

như ở đây là nữ chính chìm đắm vào thế giới trong sách.

Mặc dù

tiếng bước chân của người tới rất nhỏ, nhưng Huyết Đại đã sớm phát hiện

ra. Nàng không chỉ biết có người đến, mà qua việc nghe tiếng bước chân

của người tới, nàng còn có thể biết được người tới có công lực không

thấp. Mặc dù là vậy đi nửa, nàng cũng lười quay đầu lại liếc hắn một

cái. Nàng biết nếu đối phương đã tới đây, thì nhất định là tới tìm nàng.

"Tất cả mọi người đang chờ ngươi đấy, vì sao ngươi vẫn còn ở đây chứ?" Vốn

là hắn đang có một bụng khó chịu nhưng khi nhìn thấy nàng thì lại giảm

đi rất nhiều. Hắn không hề còn sự chán ghét nàng lúc trước nữa. Đến

chính hắn cũng không biết tại sao lại có cảm giác này.

"Bọn họ

chờ là chuyện của bọn họ, ta cứ làm việc của ta, ngươi có ý kiến gì

sao?" Đến ánh mắt cũng lười dành cho hắn một cái, chỉ khẽ kéo khóe miệng một cách giễu cợt, đúng kiểu việc đấy liên quan gì tới ta.

"Ngươi làm vậy mà được sao. Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy làm như vậy là rất

bất lịch sự à?" Nữ nhân này lại dám không thèm nhìn hắn lấy một cái, chỉ vừa mới qua mấy ngày thôi, mà mình đã không còn chút sức quyến rũ với

nàng sao? Nhìn nét mặt kia của nàng rõ rằng là khinh thường hắn, làm gì còn có nửa phần mê luyến lúc trước? Sau khi nghĩ ra điều này, trong

lòng hắn liền cảm thấy không thoải mái. Hình như nó giống với việc nếu

một người vẫn luôn quấn lấy ngươi thì ngươi sẽ cảm thấy phiền chết đi

được, nhưng đến một ngày nào đó người đó lại không còn để ý tới ngươi

nữa, thì ngươi lại cảm giác như bị mất đi thứ gì đó, có chút khó có thể

tiếp nhận. Chẳng lẽ cảm giác lúc này của hắn là như vậy sao? Vậy thì chờ thêm một khoảng thời gian nữa, sau khi quen với nó rồi, thì sẽ không

sao thôi.

"Chẳng lẽ giống như Thượng Quan công tử xông vào nơi ở

của người khác, thậm chí còn vênh mặt hất hàm, sai khiến chủ nhân nơi

đó, mới là người lịch sự sao?" Lần này thì rốt cuộc nàng cũng đã để

quyển sách trên tay xuống, khinh thường nhìn hắn một cái, nhíu nhíu cặp

lông mày thanh tú, cất giọng nói thản nhiên.

"Thật đúng là mới

không gặp ngươi mấy ngày thôi, chắc là ta phải lau mắt mà nhìn rõ ngươi

rồi. Nhưng ta không phải tới để khua môi múa mép với ngươi, mà là tới để mời ngươi đến tiền thính, có chuyện muốn nói với ngươi." Thật không

ngờ, nàng có thể bình tĩnh phản bác lời nói của hắn như vậy. Vốn hắn còn cho rằng, coi như nàng đã không còn sự ngu dại lúc trước nữa, nhưng dựa vào tác phong nhanh nhẹn và phong thái bất phàm của hắn, thì cũng sẽ

không bị nàng khinh thường như vậy chứ? Nhưng ngoài tưởng tượng của hắn, nàng đã làm như vậy, khiến cho hắn có cảm giác thất bại. Gửi thanks

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...