Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Là Buông

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta là một công chúa giả đến từ Tây Thùy, phụng mệnh đến đây cầu thân. Ta giả dối một cách công khai, thế nên đối phương cũng sắp xếp cho ta một phế Thái tử của Lan Thương - rõ ràng là một phế nhân.

Ta vừa tròn mười lăm, phế Thái tử tròn mười ba, hai đứa trẻ con thành thân, quần thần quan lại phát điên lên kéo đến xem lễ. Trong tiếng cười cợt, tiếng trống chiêng vang dội khắp trời. Vài phần là thật, vài phần là giả, vài phần là xuất phát từ tấm lòng, vài phần là khách sáo.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Những dải lụa đỏ xanh đan xen treo trên xà nhà lay động, như dệt nên một giấc mộng kỳ ảo.

Khi ta đội khăn che mặt, được một đôi tay non nớt dắt đi.

Ta lén lút cúi mắt xuống nhìn, áo hỉ của phế Thái tử gần như chạm đến mắt cá chân. Đôi ủng đen thêu rồng vàng hơi kiễng lên, khẽ rung rinh.

Ta nén cười, bàn tay đang buông thõng khẽ nhấc lên, che miệng.

Người bên cạnh bỗng cứng người lại, bước chân nhanh hơn. Ta phải bước thật nhanh mới theo kịp.

Dừng lại trước Minh Đường, chúng ta phải đợi lễ quan đọc lời chúc tụng rồi mới làm lễ ba lạy.

"Ngươi cười cái gì!" Lợi dụng lúc lễ quan dừng lời, hắn nhanh chóng ghé sát lại gần, nói nhỏ: "Sinh ra ở một nước nhỏ như Tây Thùy, đúng là không có giáo dưỡng."

Ta:?

Chuyện này ta có thể nhịn được sao?

Tất nhiên là không.

Thế là ta phản bác: "Ngươi mù hả, ai bảo ta là công chúa giả, lại còn gả cho một phế Thái tử, chỉ có thể cười vào ngày thành hôn này thôi, sau này sợ đến cả khóc cũng chẳng được khóc nữa."

"Ngươi!" Dù sao cũng từng là Thái tử, lễ nghi xuất chúng, tài đấu khẩu thực sự không bằng ta, một công chúa giả đã lẩn trốn dưới thôn quê hai năm.

"Lạy thứ nhất, lạy thiên địa, thiên địa làm chứng."

Không nén được tức giận, hắn chỉ đành nhân lúc cúi người vái thứ nhất, lén lút dẫm vào chân ta một cái thật nhanh.

"Lạy thứ hai, lạy cao đường, cha mẹ làm chứng."

Khi quay người hành lễ nhị bái, ta cũng nhanh chóng vén váy đá hắn một cái.

"Lạy thứ ba, phu thê lạy nhau, chứng minh tấm lòng...!"

Cuối cùng, cả hai quay người đối diện nhau, khi cúi người hành lễ đều xông về phía đối phương, câu nói cuối cùng của lễ quan bị chôn vùi bởi tiếng động chúng ta tạo ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-la-buong/chuong-1.html.]

Chúng ta xông vào đánh nhau, ngươi đá ta một cước, ta cào ngươi một móng, không ai nhường ai. Lễ quan kinh hãi, vội vàng nhặt lại cái cằm, tìm người đến can ra.

"Đồ chó điên!" Khăn che mặt của ta được cung nữ nhặt lên, trùm lên đầu, cú va chạm vừa rồi khiến mắt ta nổ đom đóm.

"Đồ mèo hoang!" Hắn quát lên, cũng bị lễ quan kéo ra.

Các đại thần xem lễ thấy vậy đều sững sờ, rồi sau đó bật cười ha hả. Có người hai tay đang nâng chén trà định uống, cười đến mức lỏng tay làm trà đổ tung tóe. Có người đang ngậm ngụm rượu đục, cười một cái đã phun hết ra bàn.

Tóm lại, lễ thành hôn loạn như cào cào.

Ta liếc nhìn mấy vị quan lại đội mũ ô sa cười vui vẻ nhất, rồi vén váy theo cung nữ dẫn đường rời đi.

Tuy hơi ồn ào, nhưng tiệc thành hôn cũng coi như đã trôi qua. Nói trắng ra, người của Lan Thương chẳng mấy quan tâm đến cuộc hòa thân này.

Một công chúa giả, một phế Thái tử, chẳng qua chỉ là trò cười sau mỗi bữa cơm.

Một đám đại thần đương nhiên không thể ép một đứa trẻ mười tuổi uống rượu, sớm đã thả phế Thái tử vào trong.

Ta ngồi trên giường, lẳng lặng đợi hắn đến vén khăn che mặt. Trên lò hương hình thú lành trong phòng lượn lờ vài làn khói trắng.

Ai ngờ "phì" một tiếng, có nước b.ắ.n về phía ta. Không kịp né tránh, ta bị xối ướt, vạt áo màu đỏ thẫm ướt đẫm, biến thành màu đỏ tươi đậm hơn.

Ta bật dậy, đoạt lấy vũ khí gây tội, một cái bạt tai trời giáng khiến hắn choáng váng.

Hắn giận dữ nói: "Ngươi dám đánh ta!?"

Ta bình tĩnh lại tặng hắn thêm một cái: "Đúng thế."

Hắn lao tới, há miệng như một con chó, dùng răng nanh nhọn hoắt cắn ta.

Ta cũng chẳng phải tay vừa, giật phăng ngọc quan của hắn rồi tặng hắn thêm một "cái vuốt yêu thương".

Với thể lực của ta, lại cao hơn đứa trẻ suy dinh dưỡng như hắn cả một cái đầu. Thế nên ta cực kỳ dễ dàng nhấc bổng gáy hắn lên.

Hắn vùng vẫy đôi chân ngắn cũn: "Buông ta ra! Ngươi không xứng làm Thái tử phi của ta."

Ta nói: "Ta không xứng? Vậy ai xứng? Chẳng lẽ là Khóa Xứng Thiên Tiên Xứng à?" (chơi chữ tên một thương hiệu nổi tiếng thời đó)

Hắn cứng cổ gầm lên: "Chỉ có Nguyệt Nguyệt mới xứng làm Thái tử phi của ta."

Ta bổ sung: "Là phế Thái tử phi." Ta ném phế Thái tử đang vặn vẹo như một con giòi ra ngoài cửa, rồi quay người đóng cửa lại, nói: "Đi tìm Nguyệt Nguyệt của ngươi đi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Là Buông
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...