Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Là Buông

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau đó, ta khóc đến ngất đi, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa. Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, ta nằm trên giường, vị trí bên cạnh vẫn còn hơi ấm, chứng tỏ Nhậm Minh Thương vừa mới rời đi.

Ta bình tĩnh đứng dậy, thay y phục, rửa mặt, rồi ngơ ngẩn ngồi trước giường. Ta ở trong phòng suốt hơn mười ngày, có lần cũng lợi dụng lúc lính gác lơ là mà chạy ra khỏi Đông cung, thuê một chiếc xe ngựa đi suốt năm ngày đến Tây Thùy.

Đến trước cổng hoàng cung quen thuộc nhưng xa lạ, trên tường thành quả nhiên có treo một vật. Lờ mờ nhận ra đó là một hộp sọ người, da thịt đã bị bào mòn sau vô số trận gió mưa.

Ta ngẩng đầu lên, nhìn rất lâu.

Ta tự hỏi, sau khi ta đi, hắn một mình ở đạo quán, liệu có chăm sóc tốt cho bản thân không? Cái chân của hắn bị di chứng từ năm đó, cứ đến mùa đông là không thể xuống đất, chỉ có thể tập tễnh chống gậy. Nhiều người trong đạo quán lén lút cười hắn là đồ què, hắn có buồn không? Hắn có nhớ ta không? Hắn xưa nay vốn chẳng có tính nóng nảy, nếu bị gây khó dễ, cũng không biết phản kháng...

Ta tự hỏi, khi hắn biết Tây Thùy chủ động bỏ thành đầu hàng, hắn đã đau đớn và phẫn nộ như thế nào.

Ta tự hỏi, khi hắn bị một mũi tên b.ắ.n chết, trong lòng hắn đang nghĩ gì?

Có lẽ hắn đang nghĩ, tiếc quá, không đợi được cô nương mà hắn yêu. Cô nương của hắn đang ở Lan Thương, không biết đêm đêm có nhớ hắn không...

Cũng có thể hắn đang nghĩ, vị quân vương mà hắn trung thành bấy lâu, những gì hắn tin tưởng, hắn tôn sùng, tất cả đều bị Lan Thương giẫm đạp dưới chân…

Cho đến khi một cô bé cầm kẹo hồ lô đi ngang qua, dừng lại trước mặt ta, giọng nói trong trẻo hỏi: "Tỷ tỷ, sao tỷ lại khóc vậy?"

Lúc này ta mới đưa tay lên, chạm vào một vệt ẩm ướt trên mặt.

Cô bé đưa cây kẹo hồ lô cho ta: "Tỷ tỷ, tỷ xinh đẹp như vậy, đừng khóc, khóc sẽ xấu đi, đến lúc đó nam tử thích tỷ sẽ không cần tỷ nữa. Ăn kẹo hồ lô sẽ vui vẻ."

Ta cảm ơn, nhận lấy cây kẹo hồ lô, nhìn cô bé nhảy chân sáo đi khuất.

Sau đó, ta lững thững trở về Lan Thương, trở về Đông cung, cái cung điện nguy nga bị bao phủ bởi sương tuyết, mái hiên có một lớp tuyết dày.

Một cung nữ đến báo cho ta biết hoa mai vàng bên hòn non bộ đã nở.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Thế là, ta hái mấy cành mai vàng như thường lệ, đi đến hòn non bộ ngồi trong đình cạnh đó ngắm tuyết.

Nhậm Minh Thương khoác áo lông cáo, đứng ở cuối hành lang, vai phủ đầy tuyết trắng, lông mày cũng nhuốm màu sương giá. Hơn mười ngày qua hắn không về Đông cung, trông có vẻ gầy gò hốc hác, khí chất cũng thay đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-la-buong/chuong-7.html.]

Ban đầu hắn đang nói chuyện với một người mặc quan phục, khi khẽ quay đầu, hắn thấy ta đang ngồi trong đình liền dừng lại.

Cách một màn gió tuyết, nhìn nhau từ xa.

Ta không biết hắn đang nghĩ gì. Vẻ mặt hắn đầy bi thương, như thể người mất đi người trong lòng là hắn chứ không phải ta. Tâm trí hắn cũng rõ ràng đang rối bời, người bên cạnh đã đi được nửa chén trà mà hắn vẫn không hay biết.

Ta mỉm cười với hắn.

Chẳng qua đêm qua ta bỗng nhớ đến A Triệt lại khóc lóc thảm thiết, sáng nay tỉnh dậy sắc mặt trắng bệch, dưới mắt thâm quầng. Ta đoán nụ cười của ta thực sự không được đẹp.

Quả nhiên, câu nói đầu tiên của Nhậm Minh Thương khi hoàn hồn bước vào đình là: "Đừng cười nữa, cười xấu lắm."

Ta tiện tay ném cành mai vàng vừa hái vào hắn: "Ngươi nghĩ ta muốn cười chắc?"

Nhậm Minh Thương dùng hai tay đón lấy cành hoa dại, cúi mắt vuốt ve cánh hoa, giọng nói dịu dàng: "Hôm đó ngươi nói, ngày thành thân của ngươi và ta, là ngày ngươi cập kê?"

Ta cảm thấy hắn lúc này đã thay đổi, nhưng lại không thể nói rõ. Ta chỉ ậm ừ gật đầu, vẫy tay nói: "Không quan trọng nữa."

"Sao lại không quan trọng chứ?" Nhậm Minh Thương khẽ nói: "Cập kê là việc lớn trong đời cô nương mà. Ngươi đã nhận được lễ cập kê chưa?"

Ta giật mình, chợt nhớ lại. Một ngày nọ ở đạo quán, ta thấy A Triệt đang đục đẽo gỗ. Hắn nói đó là lễ cập kê ta, là bức tượng gỗ của ta và hắn.

Đáng tiếc, đời này không thể nhận được nữa.

Thế là ta lắc đầu: "Trừ ngươi và A Triệt, không ai biết hôm đó ta cập kê."

Nhậm Minh Thương suy nghĩ một chút: "Ta đã chuẩn bị lễ cập kê cho ngươi rồi. Nửa tháng sau, vẫn ở trong đình này, ta sẽ tặng cho ngươi."

Ta đáp "được", rồi đứng dậy định đi. Nhậm Minh Thương kéo ta lại, khoác chiếc áo lông cáo của hắn lên vai ta: "Hôm nay gió tuyết lớn, đừng nhìn nữa, kẻo bị lạnh."

Lúc này ta mới nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ. Hai năm chung sống với hắn, hắn chưa bao giờ đứng đắn như hôm nay.

Nhậm Minh Thương bị ta nhìn mà mất tự nhiên, quay mặt đi: "Nhìn cái gì mà nhìn, đồ mèo hoang."

Lúc này ta mới gượng cười: "Đồ chó điên."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Là Buông
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...