Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Là Buông

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày hôm sau, lễ thành hôn được tổ chức như đã định.

Trong cung tiếng trống chiêng vang dội, người người náo nhiệt. Rất nhiều người từng đến dự lễ trước kia cũng đến.

Ta lặng lẽ nhìn họ tất bật trang trí, nụ cười trên mặt còn rạng rỡ hơn cả ta, nhân vật chính của buổi lễ.

Không lâu sau, có người đến thay hỉ phục và trang điểm cho ta. Một ma ma trong cung tiến đến chải tóc cho ta, lẩm nhẩm:

"Một chải chải đến già, hai chải bạc đầu giai lão.

Ba chải con cháu đầy đàn, bốn chải tương phùng gặp quý nhân..."

Ta ngắt lời: "Được rồi."

Ma ma kia kinh ngạc nói: "Điện hạ, phải niệm hết mới may mắn."

Ta cười khẩy: "Không cần như vậy, hắn không xứng."

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người trong cung đều quỳ xuống, đồng thanh nói:

"Xin nương nương tha tội."

Xin ta tha tội, vậy ai sẽ tha tội cho ta và A Triệt đây...

Ta ra lệnh cho họ đứng lên, chỉ nói: "Không cần làm gì nữa, cứ đợi Nhậm Minh Thương là được."

Thế là chúng ta đợi khoảng nửa chén trà thì có người đến hô kiệu hỉ đã đến. Ta che khăn trùm đầu lại, dưới sự dìu dắt của cung nữ, bước ra khỏi Đông cung.

Qua lớp khăn trùm đầu màu đỏ, ta lờ mờ thấy Nhậm Minh Thương mặc hỉ phục, ngồi trên lưng ngựa cao lớn, cười vui vẻ. Cứ như hắn thực sự yêu ta sâu sắc vậy. Ta ngồi trên kiệu hỉ, Nhậm Minh Thương dẫn đoàn sính lễ đi vòng quanh hoàng thành Lan Thương một vòng.

Đây là chuyện ta đã từng kể với hắn. Nếu ta trở về Tây Thùy và tái hôn với A Triệt, ta muốn sính lễ của ta đi vòng quanh toàn bộ hoàng thành một vòng.

Không ngờ hắn lại nhớ, cũng không thấy ghê tởm.

Rất nhanh, chúng ta phải vào bái đường. Ta nhanh chóng vén khăn trùm đầu lên nhìn một cái, người vẫn là người của lễ thành hôn năm đó, lễ quan cũng không thay đổi.

Nhậm Minh Thương muốn làm gì?

"Lạy thứ nhất, lạy thiên địa, thiên địa làm chứng."

Nhậm Minh Thương dắt tay ta, khi cúi người hành lễ, hắn cười với ta: "Có quen không?"

Quen chứ, nhưng giờ mọi thứ đã thay đổi rồi.

"Lạy thứ hai, lạy cao đường, cha mẹ làm chứng."

Nhậm Minh Thương kéo ta quay người, khi cúi đầu lại nhanh chóng nói: "Thực ra ta đã mong chờ ngày này rất lâu rồi."

Sao lại không mong chờ lâu chứ, phải loại bỏ từng trở ngại của ngươi mà.

"Lạy thứ ba, phu thê lạy nhau, chứng minh tấm lòng…”

Nhậm Minh Thương vốn dắt ta muốn vái lạy nhau, vừa cúi người, lại thấy ta không cử động, lưng vẫn thẳng tắp.

Lời của lễ quan vẫn chưa nói xong, nhưng lần này hắn không lặp lại, mà nhìn sắc mặt của Nhậm Minh Thương.

Tiếng người xem lễ trong điện đột nhiên im lặng, mọi người đều nhìn ta xem ta muốn làm gì.

Sắc mặt Nhậm Minh Thương không đổi, ngẩng đầu lên cười: "Người khó chịu sao? Sẽ kết thúc sớm thôi."

Ta nói: "Nhậm Minh Thương, là ngươi đã g.i.ế.c A Triệt, phải không?"

Hắn không trả lời, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y ta, nói với lễ quan: "Tiếp tục."

Lễ quan lúng túng hiểu ý, hô lớn:

"Lạy thứ ba, phu thê lạy nhau, chứng minh tấm lòng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-la-buong/chuong-11.html.]

"Một mũi tên không đủ để lấy mạng hắn. Rõ ràng ngươi đã quan sát hắn rất lâu, biết điểm chí mạng của hắn ở đâu. Chắc chắn đã bồi thêm một mũi tên. Khoảng thời gian đó ngươi đúng lúc không ở Đông cung." Ta bình tĩnh nói.

Ánh mắt Nhậm Minh Thương khẽ đanh lại, ngẩng đầu nhìn ta: "Ngươi nhất định phải vào ngày này, giờ này, nói về những chuyện đó sao?"

Ta cười khẩy liên tục: "Nhậm Minh Thương, ngươi rõ ràng đã sớm biết chuyện của ta và A Triệt, ngươi rõ ràng đã sớm biết cái c.h.ế.t của hắn, ngươi lại cứ giả vờ như không biết. Thực ra khi ngươi thấy ta khóc vì A Triệt, trong lòng ngươi rất khó chịu phải không? Liên tiếp mấy ngày không dám về Đông cung."

"Đủ rồi!"

Nhậm Minh Thương hoàn toàn lạnh mặt, mím môi nhìn chằm chằm ta. Ánh mắt đã không còn vẻ non nớt như thuở ban đầu.

Lẽ ra ta phải biết hắn đã thay đổi rồi.

"Lễ thành, đưa hoàng hậu vào Khôn Ninh cung." Hắn gằn giọng với lễ quan.

Lễ quan vội vã hô: "Lễ thành, đưa vào động phòng!"

Thế là ta bị một đám người vây quanh đưa vào Khôn Ninh cung.

Ngồi trên giường, ta ngồi đến nửa đêm. Bên ngoài đã không còn tiếng động, ta cũng không có tâm trạng đợi Nhậm Minh Thương, tự mình vén khăn trùm đầu, chuẩn bị tháo phượng quan xuống.

Khi Nhậm Minh Thương đẩy cửa bước vào, ta đang ngồi trước bàn, nghịch ly rượu hợp cẩn.

Ta cười với hắn: "Không uống rượu hợp cẩn sao?"

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Hắn sải bước đến gần ta, ngồi đối diện ta: "Có độc."

Ta chống cằm gật đầu: "Thạch tín, chỗ ngươi còn thừa lại từ bữa tiệc mừng công lần trước." Hắn nâng chén lên, ngửa đầu uống cạn. Ta bình thản nhìn hắn.

Không lâu sau, khóe miệng hắn chảy ra một vệt máu, chảy dọc xuống cằm, len lỏi vào sâu trong vạt áo. Hắn gọi thái y, rồi lại tự rót cho mình một chén, giơ lên, cùng ta uống.

"Ta không ngờ ngươi thật sự hạ độc." Bàn tay hắn vòng qua tay ta.

"Ta cũng không ngờ ngươi thật sự uống." Ta vòng tay qua cánh tay hắn, uống cạn chén rượu.

Trong khoảnh khắc, lục phủ ngũ tạng như bị vô số con kiến gặm nhấm, toàn thân đau đớn, tim nhói lên không ngừng.

Ta nôn ra một vũng m.á.u kinh hoàng. Không ngờ ăn thạch tín lại đau đớn như vậy.

Nhậm Minh Thương ném chén rượu đi, đỡ lấy ta: "Ngươi hạ độc cả vò luôn sao!?"

Ta ho ra máu: "Sợ ngươi không uống."

Nhậm Minh Thương tức giận bật cười: "Ngươi lại vội vã tuẫn tình vì A Triệt của ngươi như vậy sao!?"

Ta gật đầu phụ họa: "Phải, ta nhớ hắn lắm."

Ta nhớ hắn lắm. Ta thật sự rất nhớ hắn.

Mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, nắm lấy những mảnh ký ức về hắn, trong lòng lại chua xót dâng trào.

Nếu năm đó ta không mềm lòng đồng ý hòa thân, chúng ta hẳn đã thành thân rồi.

Ta đã nói với A Triệt. Ta không thích chốn ồn ào, sau này, chúng ta sẽ xây nhà trong rừng, ta và hắn cùng nhau bắt thỏ rừng.

Hắn chịu trách nhiệm bắt, ta chịu trách nhiệm nướng. Nam nữ kết hợp, việc gì cũng không mệt mỏi.

Ta mơ mơ màng màng, dường như nhìn thấy A Triệt. Hắn lê bước chân khập khiễng đi về phía ta, đôi lông mày đẹp đẽ khẽ nhíu lại, nhẹ nhàng nói: Sao lại phát sốt nữa rồi.

Ta ôm chầm lấy hắn, ta nói, ta không phát sốt, là vì nhớ ngươi mà tim ta đang cháy bỏng.

A Triệt cười. Hắn cười thật đẹp, ánh mắt trong sáng và rực rỡ, trong mắt hắn chỉ có ta.

Nhưng dần dần, nụ cười của hắn lại trùng với nụ cười của Nhậm Minh Thương.

Nhậm Minh Thương nghiến răng nghiến lợi nói: "Cứu sống nàng ấy cho trẫm."

Ta thật sự rất ghét Nhậm Minh Thương.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Là Buông
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...