Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Là Buông

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những điều này đương nhiên ta có thể nhận ra, nhưng ta không dám nghĩ sâu hơn.

Lăng Nghi thấy ta đứng sững lại, cười để lại một câu: "Nhậm Minh Thương đã sớm biết về Ninh Chước Hoa rồi."

Ta hơi sững sờ, lông mày không ngừng giật, bất an trong lòng lan tràn.

Ta lập tức đẩy cửa ra, chạy thẳng đến thư phòng của Thái tử. Ánh nến bên trong chợt tắt, Nhậm Minh Thương bước ra, tùy tùng cầm đèn dẫn đường cho hắn.

Bóng hai người càng lúc càng xa, sau khi chắc chắn họ đã đi khỏi, ta đẩy cửa bước vào thư phòng.

Ánh trăng rọi vào trong phòng, ta lờ mờ thấy trong phòng có treo một bức tranh. Lấy xuống, ta đứng dưới ánh trăng mà xem, sắc mặt ta sững lại.

Trong tranh là ta và Ninh Chước Hoa. Hắn mặc y phục màu xanh lam, cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn ta ở bên cạnh. Ta mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, hai tay đan vào nhau trước ngực, híp mắt cười, phía sau là lác đác vài khóm trúc xanh.

Đây là bức tranh mà một ông lão đi ngang qua đạo quán đã vẽ cho chúng ta. Lúc đó, ông chỉ cho chúng ta xem vài giây rồi lấy đi, nói là mang về cất giữ.

Nhưng ta vạn lần không ngờ, bức tranh này lại xuất hiện trong thư phòng của Nhậm Minh Thương.

Máu toàn thân như chảy ngược, ta thở ra một hơi, đang định quay người treo bức tranh lên, lại vô tình ấn vào một vật trên bàn, khiến lòng bàn tay ta đau nhói.

Ta treo bức tranh lên, cầm vật đó lên xem, lập tức ngây người.

Đó là lễ cập kê mà A Triệt đã chuẩn bị cho ta, bức tượng gỗ mà hắn đã khắc. Trên đó là ta và hắn, trông có vẻ sắp hoàn thành, nhưng nửa phần của A Triệt lại bị tách ra, bức tượng đôi chỉ còn lại mình ta.

Lúc này, sao ta có thể còn không hiểu?

Nhậm Minh Thương đã không còn ngây thơ như trước nữa. Những năm nay hắn nhất định đã âm thầm bồi dưỡng thế lực. Thậm chí chuyện đùa cợt muốn hạ độc hoàng đế Lan Thương, rất có thể cũng là sự thật.

Hắn biết hoàng đế Lan Thương cho dù biết cũng sẽ không làm gì hắn, vì trong lòng hoàng đế Lan Thương day dứt với mẫu thân của hắn.

Hắn kết giao với Lăng Nghi, định ngày khai chiến với Tây Thùy. Hắn chắc chắn biết Tây Thùy sẽ đầu hàng, A Triệt sẽ xuất hiện, thế nên hắn đã hạ lệnh b.ắ.n c.h.ế.t A Triệt.

Ta sụp xuống đất, trong lòng chua chát trào dâng.

Ta lại sắp thành thân với kẻ chủ mưu đã g.i.ế.c c.h.ế.t người trong lòng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-la-buong/chuong-10.html.]

Nhưng ta không thể hiểu, A Triệt và Nhậm Minh Thương không hề có oán thù, tại sao hắn lại tàn nhẫn với hắn như vậy!?

Khi ta từ thư phòng trở về, trong phòng đã thắp đèn sáng. Nhậm Minh Thương tựa vào cửa sổ, thấy ta thì mắt sáng lên, cứ như một chú cún con ngoan ngoãn đang chờ chủ nhân.

Ta đẩy cửa vào, hắn liền tiến đến hỏi: "Đêm nay ngươi đi đâu vậy? Cô đã hỏi cung nữ, nói rằng ngươi ra ngoài đã khoảng một canh giờ rồi."

Ta không trả lời, ngược lại hỏi một câu hỏi chẳng ăn nhập gì: "Ngươi có biết tình yêu là gì không?"

Nhậm Minh Thương khẽ sững lại, suy nghĩ rồi đáp: "Cân nhắc lợi hại là tình yêu, xả thân vì nhau là tình yêu, quấn quýt bên nhau là tình yêu?"

Ta lắc đầu: "Không phải. Tình yêu là buông tay."

Ta nói những việc hắn đã làm không phải là hành động của một quân tử.

Hắn cười khẩy: "Thế nào là quân tử? Là đêm ngươi xuất giá tìm đến người trong lòng để bỏ trốn nhưng hắn vì nhiều lý do mà từ chối ngươi? Là ngươi rõ ràng biết cuộc hòa thân này chỉ là một ván cờ, ngươi chỉ là một quân cờ, nhưng khi những người đó quỳ trước mặt cầu xin ngươi gả đi, ngươi lại đồng ý. Đó là hành động của quân tử sao?"

Ta cũng nổi giận: "Nhậm Minh Thương, ngươi điều tra ta!?"

Nhậm Minh Thương lại nhìn ta. Dưới ánh đèn, ánh mắt hắn dịu dàng và trìu mến, nhưng lời nói lại lạnh lùng đến tột cùng: "Ngươi cũng không phải đang điều tra cô sao? Nguyệt Nguyệt?"

Lòng ta lạnh buốt, sụp xuống đất.

Nhậm Minh Thương đứng trên cao, liếc nhìn ta:

"Bạch Hoan à, những chuyện này ngươi rồi sẽ biết thôi. Lăng Nghi đã nói gì với ngươi? Hừ, hắn cứ luôn nói cô yêu mỹ nhân không yêu giang sơn, không thể chịu được khi cô làm bất cứ điều gì vì ngươi. Hắn nói những điều này, có phải là muốn mượn đao g.i.ế.c người không?"

"Nhưng không sao cả."

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Ngón tay thon dài của hắn nâng cằm ta lên. Ta nhìn hắn, ánh nến vàng vọt làm dịu đi đường nét trên gương mặt hắn. Hắn nhẹ nhàng nói:

"Lăng tướng quân đêm khuya tư thông với hoàng hậu, hoàng hậu không chịu nhục, bẻ trâm gài tóc đ.â.m bị thương hắn, vì vết thương quá sâu nên qua đời."

Câu nói này thật sự đầy rẫy sơ hở. Ta là một nữ tử, làm sao có thể đả thương được một võ tướng?

Ta nhìn hắn, hắn nhìn ta hồi lâu, cuối cùng dùng tay che mắt ta lại, nhẹ nhàng hôn lên trán ta.

"Cô không thích ngươi dùng ánh mắt đó nhìn cô. Nguyệt Nguyệt."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Là Buông
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...