Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Là Buông

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài cửa vọng vào một tràng tiếng khóc thét.

Ta cởi bỏ y phục.

Phế Thái tử: "Ban Bạch Hoan! Ngươi đúng là một nữ tử độc ác!"

Ta tháo bỏ trang sức trên đầu.

Phế Thái tử: "Ngươi cứ chờ đó! Nguyệt Nguyệt của ta sẽ trả thù cho ta!"

Ta tẩy trang son phấn.

Phế Thái tử: "Ngươi cứ chờ đó, tuyệt đối đừng mở cửa, không thì ta cắn c.h.ế.t ngươi!"

Ta đã trải giường xong.

Phế Thái tử: "Ngươi tốt nhất đừng có ngủ say, nửa đêm ta sẽ cạy cửa vào!"

Ta thổi tắt nến đỏ.

Phế Thái tử: "..."

Tiếng động dần dần tắt lịm, hòa vào tiếng gió rít, cùng nhau biến mất trong đêm khuya tĩnh mịch.

Ta mở cửa ra, phế Thái tử mặc áo hỉ rộng thùng thình không vừa người, cuộn tròn một cục, ôm đầu gối, ngủ ngon lành.

Gió lay tre biếc, chuông gió ngân lên tiếng trong trẻo.

Hắn chép chép miệng, khẽ gọi một tiếng Nguyệt Nguyệt.

...Cái thứ này sao có thể lên làm Thái tử được nhỉ?

Sáng sớm hôm sau, ta kéo phế Thái tử ra khỏi phòng, chỉnh lại quần áo cho hắn.

Ta nhìn phế Thái tử ngái ngủ, vừa giận vừa than vãn: "Ngươi từng là Thái tử, vậy mà lễ thỉnh an dâng trà lại quên”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-la-buong/chuong-2.html.]

Nói rồi, ta ngồi trước bàn trang điểm, thong thả lấy ra một chiếc trâm ngọc hoa mơ trắng trong hộp, đưa tay nhẹ nhàng cài lên búi tóc.

Phế Thái tử Nhậm Minh Thương đứng sau lưng ta, chớp chớp mắt, ngạc nhiên nói: "Sao ngươi biết nữ tử ở Lan Thương sau ngày cưới phải cài trâm hoa mơ?" Tiếp đó, hắn vội vàng che miệng lại, rõ ràng là không định nói cho ta biết, chờ xem ta xấu mặt.

Ta nhướng mí mắt, khẽ gõ ngón tay lên bàn, mím môi cười một cách tự hào: "Các lễ nghi lớn nhỏ của Lan Thương ta có thể nói là đều tinh thông cả. Ban đầu A Triệt..." Nhận ra mình đã lỡ lời, ta chuyển chủ đề: "Đã đến giờ rồi, đi lãnh cung thôi."

May mắn thay, Nhậm Minh Thương vẫn chỉ là một đứa trẻ, không nghi ngờ gì lời ta nói, khoác áo ngoài rồi cùng ta đi tới lãnh cung.

Nói đến hoàng thất Lan Thương thì khá phức tạp.

Ban đầu, hoàng đế và hoàng hậu chung sống hòa thuận hơn năm năm. Tuy Nhậm Minh Thương không được sủng ái nhiều, nhưng từ khi sinh ra đã được phong làm Thái tử, cũng coi như muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Cho đến ba năm trước, nghe nói người tình đầu thuở thiếu thời, người trong mộng mà hoàng đế yêu nhưng không có được, đã trở về.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Từ đó về sau, mọi chuyện diễn ra đúng như trong những cuốn truyện, nhà vua không thiết triều, chỉ chìm đắm trong tửu sắc. Thậm chí có cả tin đồn phế hậu lan truyền. Hoàng hậu đã ra mặt, quỳ trước điện Thánh Càn suốt một ngày một đêm. Cuối cùng, bà không bị phế, nhưng cũng vì thế mà bị giáng xuống lãnh cung, trả lại phượng ấn.

Không có thực quyền, không có gia tộc, chỉ còn lại danh hiệu hoàng hậu.

Thế là, trong sử sách của Lan Thương xuất hiện một vị hoàng hậu trong lãnh cung như vậy. Hoàng hậu được cho là một cô nhi, bôn ba phiêu bạt hàng chục năm, không ai biết bà đến từ đâu, cũng không ai biết tên họ của bà.

Khi nhắc đến, người ta chỉ nói là thê tử của hoàng đế Lan Thương, mẫu thân của Thái tử Nhậm Minh Thương.

Nhậm Minh Thương thực ra cũng chưa phải là phế Thái tử. Thánh chỉ chưa ban, hoàng đế chưa mở lời, nhưng từ khi hoàng hậu xảy ra chuyện, mọi người trong cung đều mặc định hắn là phế Thái tử. Một khi thất thế, vạn người giẫm đạp.

Trong lúc suy nghĩ, ta đã được Nhậm Minh Thương dẫn vào lãnh cung.

Tại sao lại gọi là lãnh cung? Vì biển hiệu của cung điện viết to hai chữ "Lãnh cung".

Ta vừa quan sát xung quanh, đã bị hắn kéo vạt áo. Ta cúi mắt xuống nhìn, Nhậm Minh Thương với vẻ mặt chán ghét nhìn ta nói: "Sau khi vào, hành lễ dâng trà xong thì ra ngoài ngay. Mẫu hậu thích sự yên tĩnh, ngươi đừng làm phiền bà ấy."

Ta cũng tỏ vẻ chán ghét đáp lại: "Chưa chắc ai làm phiền ai đâu."

Hắn trừng mắt nhìn ta, đôi mắt đào hoa đa tình long lanh nước biến thành đôi mắt cún con một cách gượng gạo. Nhìn kỹ, đáy mắt hắn như đọng sương, trông vô cùng đáng thương.

Ta không nhịn được, đưa tay nhéo má hắn, mỉm cười nói: "Mềm thật đấy."

Hắn quay mặt đi, vành tai ửng đỏ, tựa như ráng mây chiều.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Là Buông
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...