Vào trong điện, ta mới biết cái gọi là Lãnh cung lạnh lẽo là như thế nào. Chỉ có một bàn trang điểm, một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ màu đỏ, một cái giường có rèm che. Trong điện trống rỗng, nhưng cũng khá sạch sẽ.
Nhậm Minh Thương nói: "Ngươi cũng đã thấy rồi đấy, coi như làm chứng. Bây giờ mẹ con ta thực sự đã thất thế. Những gì các ngươi ở Tây Thùy muốn làm, muốn đạt được, ta đều không thể đáp ứng được."
Ta kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ không phải các ngươi ở Lan Thương muốn lấy cớ công chúa hòa thân không biết lễ nghi để khai chiến với Tây Thùy sao?"
Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào ta vài giây. Không khí hơi ngưng đọng, từ trong phòng vọng ra một giọng nữ tử ấm áp như gió xuân thổi tới: "Các con đến rồi."
Lúc này, Nhậm Minh Thương mới vén tay áo, để ta đi theo hắn vào trong.
Trong phòng có đặt một chiếc ghế quý phi, trên đó là một thân hình gầy gò yếu ớt. Mỹ nhân khép mắt nghỉ ngơi, y phục đơn sơ, gương mặt nhợt nhạt, giữa đôi lông mày phảng phất vẻ đẹp mờ ảo của Giang Nam tháng tư.
Chưa kịp nhìn kỹ, Nhậm Minh Thương đã kéo ta cúi người vái chào, cung kính nói: "Mẫu hậu vạn an."
Một lúc lâu không thấy trả lời, ta lén lút ngước mắt lên nhìn.
Người trên ghế không biết đã tỉnh từ lúc nào, cũng không biết tại sao lại không lên tiếng. Bà chỉ khẽ ngẩng đầu lên với đôi mắt hững hờ, ánh mắt hướng về phía một tia sáng lọt vào trong phòng. Những cánh hoa mơ từ trên cành cây bay xuống, xoay tròn, lượn lờ, rồi nhẹ nhàng nằm yên trong phòng.
Nhậm Minh Thương đợi mãi không thấy hồi đáp, bèn gọi lại một tiếng. Hoàng hậu mới từ từ thu lại ánh mắt, bất ngờ đối diện với ánh mắt của ta.
Khoảnh khắc này, bà cho ta một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như một linh hồn không thuộc về nơi này, bị giam cầm trong thân xác này, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn vào những điều lẽ ra phải thuộc về mình.
Cảm giác bất mãn ban đầu, rồi đến giãy giụa, thất vọng, tuyệt vọng, dần đến chai sạn. Rất mạnh mẽ và đau đớn.
Ánh mắt hoàng hậu chuyển sang Nhậm Minh Thương, lúc này mới hơi ấm áp. Bà nhẹ nhàng nói miễn lễ, rồi bảo chúng ta dâng trà hành lễ xong thì lui xuống.
Trước khi đi, ta nghe thấy bà thì thầm trong gió:
"Hoa mơ năm nay nở thật muộn."
Hoàng hậu quả là một người kỳ lạ. Ta nghĩ vậy.
Rời khỏi lãnh cung, Nhậm Minh Thương dẫn ta chầm chậm đi qua cổng vòm treo hoa, dọc theo hành lang dài mười dặm, rồi dừng lại trước thư phòng của hoàng đế.
Bước vào, ta thấy vị hoàng đế Nhậm Trú của nước Lan Thương, người đã từng là một hoàng tử sa cơ do cung nữ sinh ra, từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực.
Hắn nghiêng mình tựa vào cửa sổ, một tay chống cằm, cúi đầu nghịch một chiếc trâm hoa mơ. Bên cạnh là vị quý phi, người được đồn là mối tình trong mộng của hắn, mặc một bộ cung phục màu đỏ tươi, dung mạo kiều diễm, rực rỡ như vầng dương.
Nhậm Minh Thương vái lạy một cách lễ phép nhưng đầy xa cách, cúi đầu nhận chén trà do cung nữ dâng lên.
Ta đương nhiên cũng không dám đứng, cùng hắn cúi người xuống.
Nhậm Minh Thương cụp mí mắt, khẽ nói: "Trước đây, bà ấy cũng rất thích mặc trang phục lộng lẫy."
Ta liếc nhìn hắn, rồi mới nhận ra "bà ấy" mà hắn nhắc đến là hoàng hậu. Lại nghĩ đến bộ y phục đơn sơ của hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-la-buong/chuong-3.html.]
Chỉ có thể than thở, những người trong hậu cung cộng lại có đến tám trăm con mắt tinh tường.
À, cộng thêm Nhậm Minh Thương, thì là âm 9999 con mắt.
Rời khỏi thư phòng, chúng ta lại đi qua các cung điện để tạo ấn tượng, làm quen mặt, xong xuôi thì trời đã tối muộn.
Khi chúng ta trở lại Đông cung, vầng trăng sáng đã treo trên bầu trời.
Bụng của phế Thái tử và của ta cùng lúc phát ra tiếng kêu dữ dội.
Hai chúng ta nhìn nhau, rồi quay mặt đi, mỗi người nằm một bên giường.
Ta nghĩ, đợi phế Thái tử ngủ rồi sẽ lẻn ra bếp.
Phế Thái tử nghĩ, đợi công chúa giả ngủ rồi sẽ lẻn ra bếp.
Phế Thái tử phát ra tiếng ngáy ngủ say, ta liền dò dẫm trong bóng tối đứng dậy đi đến nhà bếp nhỏ. Sau khi nhét đại mấy miếng bánh ngọt vào miệng, ta xách một cái đùi thỏ trốn vào một góc tường gặm.
Thật không ngờ, lại chạm mặt phế Thái tử, người cũng đang nhồm nhoàm dầu mỡ, tay còn cầm nửa cái đùi thỏ.
Ta: "..."
Phế Thái tử: "..."
Ta và phế Thái tử đồng thanh.
"Nghe nói phế Thái tử đoan chính lễ độ, là tấm gương cho nam tử, xưa nay..."
"Tương truyền công chúa học thức uyên bác, là mẫu mực của khuê các, xưa nay..."
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ta: "?"
Phế Thái tử: "?"
Cuối cùng, chúng ta lấy hai cái đùi thỏ hoàn hảo ghép lại với nhau cụng một cái, rồi uống hết một vò rượu hoa quế.
Phế Thái tử ngập ngừng nói: "Ta đồng ý cho ngươi làm Thái tử phi của ta."
Ta nhét xương đùi thỏ vào vò rượu rỗng, bổ sung: "Là phế Thái tử phi."
Phế Thái tử: "...Hừ, đồ nử tử thực dụng."
Mặt ta đỏ ửng vì men rượu, cười híp mắt nói: "A Triệt nói, đây không gọi là thực dụng, đây gọi là tỉnh táo. Nữ tử tỉnh táo là tốt số nhất!"
Nhậm Minh Thương nắm lấy trọng điểm: "A Triệt...?"
Ta vội che miệng, nói nhanh: "Nguyệt Nguyệt...?"
Phế Thái tử dậm chân: "Ta là Thái tử, đương nhiên không thể thiếu nữ tử bên cạnh!"
--------------------------------------------------