Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Nghiệt Trở Về

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Preiya

Cuộc sống bây giờ của Thù Man, nếu dùng ánh mắt của người thường để xem xét, chính là buồn tẻ và đơn điệu. Cả ngày đều ở trang viên, thậm chí là ít

khi ra ngoài. Cô không thích tiếng động ồn ào, không có sở thích sưu tầm quần áo hàng hiệu đẹp đẽ như những cô gái trẻ bây giờ, quần áo bằng vải bông có thêu hoa thủ công mới là thứ mà cô thích nhất.

Nhóm

người đàn ông cực kỳ hiểu rõ sở thích của cô, vì thế nên họ đã vì cô mà

chuẩn bị toàn bộ, cũng vì lũ trẻ mà chuẩn bị sẵn mọi thứ. Bọn họ chỉ cần cô và bọn nhỏ có thể sống vui vẻ qua ngày, không phải buồn phiền vì bất cứ chuyện gì.

Năm năm này, bọn họ yêu thương và che chở cô vô

cùng cẩn thận, lấp đầy sinh mệnh và tất cả chỗ trống của cô. Sự tịch

mịch và đơn độc của Thù Man đã lùi xa, bây giờ cô cảm thấy rất “hạnh

phúc”, đúng theo nghĩa đen của từ này.

Vào đầu mùa thu hàng năm,

là thởi điểm mà hoa Lavender và cúc họa mi nở, Ô Thiến Thiến và Hoắc

Diên Hoa sẽ mang theo tiểu công chúa đáng yêu của bọn họ đến trang viên

chơi. Hoắc Diên Hoa và những người đàn ông của Thù Man sẽ cùng tiến hành vài trò tiêu khiển, còn Ô Thiến Thiến và cô sẽ cùng nhau uống rượu, nói chuyện phiếm. Trên mặt của Ô Thiến Thiến luôn là vẻ ngọt ngào và thoả

mãn, vậy là người đàn ông kia đã dùng toàn bộ quãng đời còn lại để đối

xử tốt với cô ấy.

Cô ấy mỉm cười nhìn Thù Man, nói: Thù Man à,

bây giờ tôi đã không còn gì để tiếc nuối nữa, trong lòng đã rất thỏa mãn rồi, thật may là lúc trước đã lựa chọn anh ấy, tôi đã bắt đầu yêu người này, còn cô thì sao?

Thù Man nói: Tôi cũng thật may mắn, tình

yêu lại cắt cho mỗi người bọn họ một mảnh, không thể cho bọn họ được

viên mãn, nhưng không hề thấy tiếc nuối, bởi vì chúng tôi sẽ luôn ở cùng nhau trong suốt quãng đời còn lại!

Cô ấy nói: Thù Man à, tôi nhìn thấy bây giờ cô trông rất khá, không còn trong bóng tối của quá khứ nữa.

Sau khi ăn trưa xong, hai người cùng ngồi trên ban công mở, hưởng thụ làn

gió nhẹ ấm áp và cả ánh mặt trời rực rỡ, cùng mỉm cười và uống trà, ngắm nhóm trẻ con đang chơi đùa. Khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại

như cánh hoa của bọn trẻ, từ trong thân thể liền tràn ra chất lỏng sềnh

sệch, ngọt ngào như mật, dường như cả không khí trong phòng cũng tan ra.

Những ngày tháng yên bình này, mỗi ngày đều trôi qua như vậy, từ năm này qua

năm khác. Sinh hoạt nhẹ nhàng như vậy làm cho người ta cảm thấy thanh

thản,thức tỉnh và tách biệt với đời.

Thời gian đã dần về khuya, cuộc trò chuyện của những người đàn ông trong phòng khách đã kết thúc.

Trong nội dung nói chuyện có cả “nhiệm vụ quan trọng” mà Lý Lạc mang

tới, họ vô cùng bực bội, chỉ muốn đâm đầu chết ngay.

Cả đêm, bọn

họ nói chuyện phiếm về khắp đông tây nam bắc, rồi chuyện của các quốc

gia trên thế giới, chuyện trong nhà, chuyện kinh tế-chính trị, đổi chủ

đề tới lui, nói qua nói lại nhưng cũng không vào được “chủ đề chính”,

mỗi khi Nam Thi và Lý Lạc muốn mở miệng để dẫn vào thì đã bị những câu

nói bâng quơ của từng lão huynh làm cho bay mất.

Nhìn đi, đây chính là đạo hạnh!

Nam Thi, Lý Lạc và Đỗ Thuần đã bị áp chế đi nghỉ ngơi tại phòng dành riêng cho khách, mang theo đó chính là sự không cam lòng!

Có lẽ bây giờ nên tắm rửa đi ngủ, ngày mai sẽ lại bàn bạc kỹ lưỡng hơn!

Nhưng sao ba vị khách này lại hiểu được là, chờ đợi bọn họ lại là kết quả tệ đến vậy chứ?

Mỗi khi nhớ lại chuyện này, Lý Lạc và Nam Thi đều hận đến nỗi không thể lấy tay kéo miệng cho rộng ra, hai người bọn họ chính là điển hình cho việc ăn no không có việc gì làm, đáng bị đánh đòn mà! Vậy mà lại làm cho bản thân không thoải mái, buồn rầu muốn chết, não cũng xoắn lại, kết quả

lại là……

Kết quả chính là anh của Lý Lạc đã mỉm cười, nói bằng

giọng ôn hòa: “Nay mai sẽ khởi hành, cậu nói lão già phái máy bay riêng

đến đây đi rồi chúng ta cùng nhau trở về.” Thật ra là, cho dù nhóm người kia không đến lần này thì người một nhà bọn họ cũng phải trở về thôi.

Lúc ấy Lý Lạc và Nam Thi chỉ thấy cổ họng nghèn nghẹn, khuôn mặt thì sượng

cứng, thiếu chút nữa là bị nghẹn chết rồi, trong lòng vô cùng buồn bực,

buồn bực muốn chết!

Lúc Khuynh Hữu đi vào đẩy cửa phòng bọn nhỏ

thì thấy Thù Man dieendaanleequuydonn đang ngồi im trên giường không

nhúc nhích. Anh liền đi đi tới ôm cô vào lòng rồi hôn lên đỉnh đầu, nói:

: “Thù Man à, đã hơn 12 giờ rồi, nên về phòng ngủ thôi.”

“Đợi thêm lát nữa đi.” Cô nói.

Khuynh Hữu hơi bất đắc dĩ một chút, nhìn Thù Man đi lần lượt đến bên ba chiếc

giường nhỏ, cúi xuống dịch lại góc chăn cho bọn trẻ và hôn lên trán và

mắt của mỗi đứa.

Từ khi có mấy đứa bé này, bọn họ chưa hề nhận

được quá nhiều sự quan tâm của cô, bởi vì tất cả ánh mắt của cô đều dành hết cho lũ trẻ con. Bọn họ đều chịu bị đối xử lạnh nhạt, trong lòng vô

cùng chua xót, lòng dạ hẹp hòi đi tranh giành người thương với ba nhóc

chíp bông.

Khuynh Hữu liền đi qua nắm lấy tay Thù Man,

dẫn cô rời khỏi phòng ngủ của bọn nhỏ rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, lúc

này hai người mới quay lại phòng mình.

Lúc Thù Man từ phòng tắm

ra ngoài thì thấy Khuynh Hữu đang ngồi im lặng trên sô pha, khóe môi cô

liền cong lên, hỏi: “Các anh đã nói chuyện gì thế?”

Khuynh Hữu

mỉm cười, đứng dậy: “Không có gì”, rồi anh đi đến bên cạnh Thù Man, dẫn

cô ngồi xuống chỗ bàn trang điểm, lấy khăn trong tay cô, lau khô đi

những giọt nước còn dính trên tóc cô.

Im lặng một hồi lâu sau,

anh mới mở miệng nói: “Thù Man à, tiệc mừng sinh nhật của ông nội năm

nay chúng ta sẽ trở về hay làm giống như cũ?” Vài năm trở lại đây, tiệc

sinh nhật của Chu lão gia đều được tổ chức tại Pháp.

Thù Man liền xoay người qua, mắt cô hơi híp lại, cả người tựa vào lòng của

Khuynh Hữu, nhẹ giọng nói: “Trở về đi, dù sao thì sớm muộn gì cũng phải

trở về. Vì sao Lý Lạc và Nam Thi lại đến đây lần này, em cũng hiểu được. Là người làm cha làm mẹ, yêu cầu của họ cũng không phải không đúng, dù

sao thì các anh cũng là con của họ mà.” Là vì cô luôn nóng lạnh tùy

hứng, những điều này đã sớm khắc sâu vào linh hồn rồi, sợ rằng cả đời

này cũng không thể thay đổi,chuyện đối nhân xử thế hoặc là tình thân

này chưa bao giờ chiếm được địa vị trong lòng cô cả.

Cô vẫn nên vì bọn họ, bởi vì họ đã quá yêu cô và phải trả giá rất nhiều rồi.

Khuynh Hữu cúi đầu xuống, hôn lên trán Thù Man: “Thù Man à, em không cần phải

suy nghĩ quá nhiều đâu, bọn anh chỉ cần em được vui vẻ thôi, những cái

khác không quan trọng.”

Thù Man cũng hôn lên đỉnh đầu của anh một cái: “Ừhm, em biết mà, vài năm nay em cũng đã suy nghĩ rất nhiều, vì

địa vị của chính mình nên những thứ này cần phải loại bỏ thôi. Em cũng

đã làm mẹ và có những đứa con ruột thịt nên mới hiểu được việc làm cha

mẹ là vĩ đại như thế nào. Bây giờ là lúc để trở về, cho dù nơi này có

tốt như thế này đi chăng nữa thì chúng ta vẫn còn nguồn gốc ở nơi đó.”

Cô cũng phải báo hiếu với ba mẹ và ông nội Chu nữa.

Mỗi người của nhà họ Chu đều rất yêu thường dung túng cho cô- người đang ở trong thân thể này. Vào lúc bắt đầu trùng sinh một lần nữa và kéo dài cho đến tận

bây giờ, mọi chuyện vẫn như xưa và không có gì thay đổi. Bọn họ đúng là

rất yêu thương Chu Nham Hinh, nhưng đồng thời cũng rất yêu thương Thù

Man, bởi vì Thù Man đã sớm trở thành Chu Nham Hinh rồi.

Việc mà

cô rời khỏi đó, không phải là vì trốn tránh, càng không phải vì sợ phải

chịu những lời đồn nhảm hay chỉ trích, thóa mạ về mặt đạo đức, mà chỉ là muốn tìm một nơi để sống yên tĩnh vài năm và không ai tới làm phiền

mình mà thôi. Bây giờ, Thù Man đã tìm được một nơi để sống, chỉ cần

người một nhà ở chung với nhau, vậy là đủ rồi.

Khuynh Hữu nhìn chăm chú vào mặt của

Thù Man, vô cùng dịu dàng cẩn thận. Một đôi mắt đen như bóng đêm, trong

đó là ôn nhu, bao dung.. càng làm nổi bật lên khuôn mặt của anh.

Anh liền trao cho Thù Man một nụ hôn sâu thật triền miên, nỉ non: “Thù Man, Thù Man à, em thật tốt.”

Khuynh Hữu đưa Thù Man ngồi xuống giường, một tay chạm vào mặt cô, dọc theo

đường cằm đi xuống dưới, sau cùng dừng lại trên xương quai xanh, chậm

chạp ma xát.

Thù Man không chịu nổi luồng điện từ ngực truyền tới, liền bổ nhào vào lòng anh: “Khuynh Hữu, Khuynh Hữu…..” Nức nở gọi tên anh.

Anh nắm chặt lấy cằm của cô, hung hăn gặm cắn và nhje giọng đáp lại: “Ừ..”

Dưới ánh đèn mập mờ cùng nhiệt độ không khí cực nóng, anh và cô hòa hợp lại

thành một, va chạm thân thể của cô thật lâu, để cô gặm cắn bả vai mình

ngăn tiếng nức nở.

Cuối cùng hai người đã yên tĩnh trở lại, anh mới kéo cả người Thù Man lại, nói một cách bá đạo: “Xoay mặt ngủ với anh.”

“Ừhm….” Cô rên rỉ một tiếng nho nhỏ rồi cuộn mình lại trong lòng anh, yên tâm ngủ say.

Khuynh Hữu nhìn cô một cách chăm chú rất lâu, nhịn không được mà cắn lên vành

tai của cô, thấp giọng nỉ non, giống như đang nói mớ: “Thù Man mà, tình

yêu của anh….Tình yêu của anh….”

Giờ phút này, cô đang ngủ dưới sự che chở của anh, đẹp đến nỗi khiến tim của người ta nhộn nhạo.

Khuynh Hữu nghĩ rằng anh muốn làm cho sự hạnh phúc này cứ kéo dài mãi như vậy, mãi đến khi kết thúc sinh mệnh của cô và họ.

Ngày thứ ba, sau khi đã thu thập hành lý đơn giản xong, Thù Man và cả nhà

theo ba người Lý Lạc lên máy riêng trở về thành phố B. Chuyệntiệc sinh nhật của Chu lão gia và cả những chuyện về sau ở Pháp đều do mấy người

đàn ông xử lý, còn điền trang ở Provence thì tuyển người vào trông coi

dọn dẹp, làm nơi nghỉ phép hằng năm.

Rốt cuộc thì Nam lão gia đã

sắp gặp được tiểu công chúa bảo bối mà cả nhà vô vàn yêu thương rồi, nên ông rất kích động, tâm trạng cũng rất vui vẻ. Sáng sớm đã cho xe ra đón cả nhà con trai, còn ông ngồi yên vị chờ trên phòng khách, cứ một chút

lại liếc mắt ra cửa một cái, một lát lại nhìn tiếp, nói thầm trong lòng: “Sao còn chưa đến nhỉ? Tới chưa vậy?” Làm mẹ Nam và mấy dì trong nhà

không khỏi cười trộm.

Khi Nam lão gia có chút mất kiên nhẫn thì

đã nghe thấy tiếng động cơ ô tô truyền đến trong sân. Lần này thì ông

không còn nóng nảy nữa, vẻ mặt đã trở về lúc bình thường. Khuôn mặt già

nua lạnh lùng, biểu hiện nghiêm túc, hai tay bưng ly trà đang đặt trên

trường kỷ lên, thay đổi dáng ngồi thoải mái thành dáng ngồi dựa lưng vào sô pha, miệng ông hơi nhếch lên, chờ đợi con trai mình tiến vào chào

hỏi.

Trong lòng liền thầm mắng: Tên tiểu tử kia, xem con còn dám đấu với ta nữa không, còn không ngoan ngoãn đưa cháu gái về đây ư?

Còn mẹ Nam dieendaanleequuydonn không có biểu hiện như ba Nam, bà chỉ tức

giận liếc nhìn ông một cái rồi đi nhanh ra ngoài sảnh, ở ngoài đó, người vừa mới đến đã kêu to: “Ai da, tiểu tâm can, con siết chết ba rồi!”

Mẹ Nam liền ôm lấy cháu gái đi trước, Nam Tạm và Thù Man cùng theo sau bà

đi vào phòng khách, chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy Nam lão gia đang ngồi trên sô pha, hai mắt đang nhắm chặt, vẻ mặt lạnh lùng. Thù Man cảm thấy có chút buồn cười, cô biết lão già này vẫn còn giận cô và Nam Tạm

và đây mà, nên mới trông buồn bực như vậy. Nam Tạm cảm thấy cực kỳ bất

đắc dĩ, ba anh thật giống một lão ngoan đồng, phỏng chừng đang đợi anh

đến nhận sai trước.

Anh nghĩ thầm trong lòng: “Để xem lão gia

ngài có thểgiữ mặt lạnh được bao lâu đây?” Nghĩ vậy, anh liền đi đến

chỗ mẹ Nam và ôm lấy con gái, đặt con bé xuống đất rồi ngồi xổm xuống

thì thầm vào tai nó vài câu, nói xong liền vỗ vỗ vào đỉnh đầu của con bé rồi đứng dậy.

Chỉ thấy bé con liền đứng dậy, bước đi tập tễnh

đến chỗ của Nam lão gia, sau đó đứng im tại chỗ rồi kêu lớn: “Ông nội,

ông nội, ông nội!”

Ngay lập tức, đôi mắt đang nhắm chặt của Nam

lão gia liền mở ra, ông vội vàng đứng lên, đi đến trước mặt của bé con

rồi ngồi xổm xuống, ngắm nhìn cẩn thận. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh

đẹp

nhìn rất giống ba nó, có đôi mắt xếch hẹp dài giống hệt Nam Tạm, khí

chất lại giống Thù Man, mang theo sự bình thản, tao nhã.

Nam lão

gia liền duỗi hai tay ra ôm lấy bé và đi đến chỗ sô pha rồi ngồi xuống,

ông đặt cô bé lên đầu gối rồi hỏi: “Bảo bối à, làm sao con biết ta chính là ông nội của con vậy?”

Bé liền nâng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh

đẹp lên nhìn ông nội mình, lông mi dài hơi chớp chớp, nói bằng vừa mềm

mại lại rất ngọt ngào: “Vừa rồi ba đã nói cho con biết đấy.” Cô bé trả

lời cực kỳ thành thật, đem bán đứng lão cha già nhà mình.

Nam

lão gia quay đầu lại hung hăng trừng Nam Tạm đang cười tít mắt một cái

rồi mới quay đầu lại, cười tít mắt nói: “Nam Nam à, mau gọi ông nội đi.”

“Ông nội, ông nội, ông nội!” Bé con cực kỳ nghe lời kêu thêm mấy tiếng, lại

vươn hai bàn tay trắng nõn ra ôm lấy cổ của Nam lão gia, đưa miệng nhỏ

hôn một cái “chụt” vang dội lên mặt ông.

“Ôi chao, đúng là bảo

bối của ông nội mà!” Nét mặt già nua của Nam lão gia đều nở hoa rồi, ông cảm thấy trên thế giới này không còn âm thanh nào êm tai hơn giọng nói

của cháu gái mình nữa. Khi cô bé gọi ông từng tiếng bằng chất giọng mềm

ngọt, dẻo quẹo của mình: “Ông nội ơi!”, thì khi đó ông cảm thấy như tâm

hồn mình đang rông mở, trái tim liền kích động, khóe mắt cay cay, ông

liền dùng sức ôm lấy cô bé vào trong ngực và hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn

của nó.

P/s: Cảm thấy mình thật là năng suất ahihi

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Nghiệt Trở Về
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...