Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Nghiệt Trở Về

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Rea

gái đang đứng bên cửa sổ, mặc một bộ áo ngủ rộng mở, dài đến mắt cá

chân, dây lưng cũng không gài lại, lộ ra nội y ren bên trong. Tóc đen

cuộn sóng của cô có chút rối tung, ngón tay dài mang theo một điếu

thuốc.

Ánh mặt trời đang phủ trên khắp người cô, sau lưng là cây

cối tươi tốt nhưng không hề thế tục hay quá lố chỉ cảm thấy càng nhìn cô thì càng vừa mắt, thoải mái, càng nhìn lại càng xinh đẹp chói mắt làm

Lưu Nhiên có chút si mê.

Giờ phút này anh nhìn thấy một vẻ đẹp

khác, dường như là cây hoa thủy tiên đang phản chiếu hình bóng của mình, xinh đẹp mang theo cao ngạo và đơn độc, nhưng cô lại không biết cô bây

giờ đẹp như vậy khiến cho bất kỳ ai thấy đều động lòng.

Cô cứ

đứng dựa vào cửa sổ như thế, da thịt trắng mịn dưới ánh mắt trời có vẻ

trong suốt, môi đỏ bừng khép mở, một bên hút thuốc một bên nhìn ra ngoài cửa sổ, xem như cái gì cũng không nhìn thấy.

Căn phòng thật yên

tĩnh, bên tai là tiếng nói nhàn nhạt mà tự nhiên, nhìn cô khiến cho

người ta lộ ra vẻ xúc động,đó là một loại cảm giác kích động cùng hưởng

thụ.

“Em có máu và thân thể lạnh lẽo, thân thể và tâm cùng lạnh

như nhau, nhưng trên mặt lại treo một nụ cười như gió, cái này giống như một loại hình thức, từ khi sinh ra em đã biết là sẽ gắn liền với mệnh

khổ,nếu không làm theo thì sẽ bị hủy diệt.”

“Cho nên, em không hy vọng anh sẽ làm hòa tan sự lạnh giá của em, làm ấm áp sự lạnh lùng của em, phá tan nụ cười của em.”

“Như vậy em sẽ có cảm giác được an toàn, cảm thấy chính mình giống như một

hòn đảo nhỏ, yên tĩnh bất động, tuân theo quy luật vận động và thích ứng với sự biến hóa.”

“Em đối với sự nhiệt tình của bất kì ai đều xa cách, đối với những người đàn ông tuấn mỹ. em chỉ sinh ra hứng thú với

họ, làm nở rộ vẻ xinh đẹp của mình, phóng xuất yêu khí và sự phóng đãng, cùng anh ta si mê, giao hợp,đó là bởi vì em chưa bao giờ dụng tâm, cho

nên khi ra đi em sẽ không lưu luyến cùng dứt khoác, cho dù làm tổn

thương mọi người cũng không sao cả.”

“Bởi vì sự ra đi của em đồng nghĩ với việc vứt bỏ, mặc kệ là người, hay là vật, qua năm tháng rồi em sẽ quên đi không hề lưu lại một dấu vết nào xem như nó chưa từng tồn

tại, ngay cả trí nhớ cũng keo kiệt thì làm sao có được yêu và tình cảm.“

Thù Man đi tới bên giường, ma sát khuôn mặt của anh, nhìn sâu vào mắt anh:

“Văn Hoa, người phụ nữ như em không đáng cho anh thổ lộ tình cảm, giống

như mình của trước kia, không được sao? Trong số mọi người, người em

không muốn làm tổn thương nhất chính là anh, bởi vì anh và em đều giống

nhau, đáy lòng đều đầy sương mù nhưng ít ra vô cùng thành thật, như vậy

đã đủ cho lý do em không muốn làm tổn thương anh.”

“Vậy thì chúng ta cứ giữ nguyên mối quan hệ này, mãi đến khi chán ghét nhau, hoặc là có một ngày em ra đi, không được sao anh ?”

“Em cực kỳ thích anh, thích cảm giác cùng anh ở trên giường, khi đó thật

thoải mái, đừng nên ép em phải rời đi,được chứ, Văn Hoa?”

“Nếu em hiểu anh, nên biết khi anh mở miệng vào lúc đó, nghĩa là đã động tâm

rơi vào tay giặc, anh không buông tay, tuyệt đối không!” Đáy mắt của anh là sự cố chấp đáng sợ, dường như là một nhát dao chí tử, hung hăng cắm

vào thân thể Thù Man, như muốn xé nát cô.

“Ai….Hà tất….Anh thì

hiểu được em bao nhiêu? Có đôi khi em thấy bản thân em thật đang sợ,em

có bệnh….” Thù Man đưa tay lên ngực, nhìn về phía anh: “Nơi này, có bệnh cực kỳ nghiêm trọng.”

“Em nghĩ anh sẽ tin sao, sợ sao, Thù Man?”

Giờ phút này Thù Man chỉ cảm giác được trong thân thể đầy rẫy sự vô lực, người đàn ông này, thật là...

“Thôi, em nói anh cũng không tin, về sau anh phải biết, nếu khi đó anh không

lui lại, không chạy trốn, cũng không sợ hãi, chúng ta sẽ bắt đầu lại,

được không?”

“Được!” Anh liền đáp ứng cô, rốt cuộc đã buông xuống tâm tư vào buổi sáng, nở ra một nụ cười nhạt.

“Mặc quần áo vào đi, chúng ta đi thôi.“

“Vâng.”

--- ------ ------ ------ ----*--- ------ ---------

Khoảng sân trước mắt, cực kỳ rộng lớn. Mái ngói màu xanh, có những bức phù

điêu từ thời xa xưa, có những bụi dây leo chằng chịt. Kiến trúc từ thời

cổ xưa, kết cấu chỉ toàn là gỗ, bên trong thờ phụng tất cả tổ tiên của

dân tộc Di. Nghe nói hai ngàn năm trước, một vương tộc rộng lớn đã bị

hủy diệt, phải trốn đến đây để sinh sống.

Dòng họ chạy nạn đến

đây, đến vùng đất rừng sâu núi thẳm này, đây là nơi mà núi gần sông, dãy núi tầng tầng lớp lớp, đi xuống một chút lại có bờ biển, họ đã nhìn

thấy được nơi đây là miền đất phúc, vì thế đã lưu lại nơi này.

Khi họ tiến vào bên trong, sau cơn mưa thì mùi đất ẩm mốc bốc lên, một hành lang dài âm u cổ xưa hiện ra, hành lang rất dài, bức tường cao che

khuất cả ánh sáng mặt trời, có chút âm trầm đáng sợ.

Xuyên qua

hành lang dài, là tiến vào gian chính của miếu thờ. Ngôi miếu trước mắt

trải qua hàng ngàn năm mưa gió vẫn bảo tồn được kết cấu hoàn mỹ như cũ,

Thù Man ngửa đầu nhìn thật lâu, mãi cho đến khi cổ đau cứng ngắc.

Nơi này làm cho cô nhớ tới am ni cô mà cô đã từng sinh sống, nơi đó không

có miếu thờ lâu đời, không có người tu sửa. Đây là nơi thờ phụng tổ tiên của dân tộc Di, họ hy vọng được tổ tiên phù hộ mang lại thịnh vượng.

Còn am ni cô, là một nơi màu vàng, có khói nhang lượn lờ, Phật Tổ mặt

hiền lành từ trên cao nhìn xuống chúng sinh, thờ ơ nhìn trần thế đầy bi

thương, hỉ, nộ, ái , ố.

Phật giáo là một tín ngưỡng rất phổ biến, mỗi tháng vào ngày 15 và mùng một, thôn dân gần đó và thành phố biết

đến nơi này, không tiếc công trèo đèo lội suối, đi rất lâu cũng phải đến đây thắp hương, bời vì nghe nói am ni cô thờ Phật rất linh nghiệm.

Mặc dù không tính là thịnh vượng, nhưng cũng đủ để nuôi sống không nhiều

lắm những ni cô, mỗi ngày cơm cháo rau dưa, nghiên cứu kinh kệ, trái lại cũng có thể suy trì sự sống.

Đối với những người thờ phụng

Phật Tổ thì ông lão thần bí sống trên núi lại cười nhạt đối với hàng vạn người trung kính thờ Phật.

Ông lão cho Thù Man một cảm giác thần bí, toàn thân đều là câu đố, mặc dù nhìn ông cực kì mộc mạc nhưng lại

lộ ra ra sự cao quý, thanh tao. Tuy ông ở chốn thâm sơn cùng cốc nhưng

cái gì cũng biết, khi Thù Man còn ở đây, đều là do ông dạy bảo. Có lẽ là thân phận cũng không đơn giản.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Nghiệt Trở Về
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...