Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Nghiệt Trở Về

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiều hôm sau, Thù Man và Lưu Nhiên đến sân bay quốc tế Côn Minh để trở

về Bắc Kinh bằng máy bay. Sau khi đăng ký, Thù Man liền đứng trước màn

hình lớn trước đại sảnh gửi cho anh hai Chu Nham Hải một tin nhắn, nói

mình vào lúc 4 giờ sáng sẽ đến sân bay thủ đô.

Trên máy bay, Thù

Man vẫn nửa mê nửa tỉnh, giống như cân nặng toàn thân đã mất đi, cả

người đang bay lượn trên đám mây, loại cảm giác này rất tốt đẹp làm cho

cô có cảm giác quyến luyến.

Nhưng cô vừa giống như cực kỳ tỉnh

táo, lại giống như vừa mơ ngủ, bên tai là tiếng anh nỉ non, giống như

anh đang nói gì đó với cô, chỉ là Thù Man không nghe được, hình như có

vài điều kỳ ảo truyền vào trong tai.

“Thù Man, dậy đi, hạ cánh

rồi….” Lưu Nhiên lay cô gái bên cạnh, nhìn lông mi của cô đang rung động vài cái rồi từ từ mở đôi mắt nhập nhèm ra.

“Uhm….” Thù Man liền

xoa xoa hai mắt vẫn còn nặng trịch, cô ngồi dậy duỗi thân thể ra. Tỉnh

táo lại theo bản năng liền nhìn về phía người bên cạnh, cô mỉm cười nhạt theo thói quen, lại chân thành nói: “Văn Hoa, em muốn an tĩnh ở nhà vài ngày.”

Mi mắt của anh nhẹ nhàng chau lại, môi mỏng liền nhếch

lên, mắt đen nhìn nhìn Thù Man chăm chú, thật lâu sau mới mở miệng: “Thù Man, em muốn trốn anh sao?”

“Anh biết là không phải mà, em chỉ muốn yên tĩnh làm Chu Nham Hinh vài ngày.” Thù Man liền bình tĩnh nhìn anh.

“Được, nghe theo em.” Sự đen tối biến mất trong mắt anh, trả lời xong liền quay đầu đi không nhìn cô.

Lưu Nhiên trả lời cực kỳ bình tĩnh, sắc mặt vẫn ôn nhu như cũ. Chỉ có mình

anh biết, trong lòng đang chua sót không thôi, anh không cam lòng, mà cô gái này lại...anh đang móc hết tim gan cho cô, vậy mà cô lại như vậy,

coi như anh không tồn tại.

Chu Nham Hải đã sớm lái xe đến sân

bay, tầm mắt nhìn thật lâu vào cửa ra. Tay anh đang nằm trong bao tay

liền khẩn trương nhắm chặt lại, mang theo bao nhiêu khẩn trương, hưng

phấn. Anh đã bao lâu không thấy nụ cười ngọt ngào kia rồi?

Tính

toán đâu ra đấy, cũng chỉ mới vài ngày mà thôi, vậy mà anh lại cảm giác

là đã lâu lắm rồi. Cô không ở nhà vài ngày, anh liền cảm thấy trong lòng vắng vẻ, thiếu cái gì đó, trong đầu lại hiện lên một gương mặt và bóng

dáng giống nhau.

Về sau, anh mới biết, toàn bộ điều này là vì

sao.Bởi vì, trong lòng anh chính là nhớ, anh nhớ nụ cười luôn vui vẻ

kia, cô ngồi cạnh anh, cô gái gọi anh là anh trai,là em gái Chu Nham

Hinh của anh.

“Các vị khách chú ý, máy bay Côn Minh đi Bắc Kinh,

sau ba phút nữa sẽ đáp xuống sân bay thủ đô, mời quý khách chuẩn bị sẵn

sàng!” Giọng nữ xinh đẹp ngọt ngào xuyên qua radio liền vang khắp sân

bay.

Đám đông đang bắt đầu nhốn nháo, Chu Nham Hải nhìn xung

quanh để tìm kiếm bóng dáng xinh đẹp. Một dáng người mặc áo màu xanh

nước biển chiếu vào mắt, mang theo nụ cười mà anh yêu thích, bước nhanh

về phía anh.

“Anh hai!” Thù Man liền gọi người đàn ông tuấn lãng cao ngất trong đám đông, cô bước nhanh về phía anh ta.

“Hinh Nhi, nha đầu kia, cuối cùng đã về rồi sao?” Khi đang nói chuyện, một

tay Chu Nham Hải đã ôm cô gắt gao vào lòng, anh vùi đầu vào cổ cô liền

tham lam ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên người cô, là mùi hoa nhài nhưng

lại không chú ý đến người đàn ông vẻ mặt âm trầm đi phía sau.

“Anh hai, em không thở được.” Thù Man đẩy đẩy cánh tay anh để nhắc nhở người đàn ông đang ôm mình, anh ôm thật chặt làm cho cô thấy khó thở quá.

“A, thật xin lỗi Hinh Nhi, chỉ là anh quá nhớ em thôi.” Trong mắt của Chu

Nham Hải tràn đầy đau lòng và xin lỗi, nhưng anh vẫn không buông thân

hình mềm mại trong lòng ra. Anh ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra

có một người đàn ông toàn thân nho nhã đang đứng cạnh bọn họ.

Anh ta nhìn rất quen, có thể nói là anh biết anh ta biết từ khi còn nhỏ,mi

theo bản năng liền nhăn lại, trong lòng anh đang dâng lên một cỗ hờn

giận, sao anh ta lại đi chung với Hinh Nhi?

“Văn Hoa, em và anh

trai về trước, liên lạc sau nhé.” Thù Man nói nhanh với Lưu Nhiên một

câu, liền nắm tay của Chu Nham Hải đi ra khỏi sân bay, không quay đầu

lại. Cho nên cô không nhìn thấy lửa trong mắt của Chu Nham Hải và Lưu

Nhiên.Chỉ có tại dien danlequydon.com

Xe thể thao sang trọng chạy nhanh trên đường cao tốc. Một bên Chu Nham Hải thuần thục lái xe, một

bên cùng Thù Man nói chuyện: “Hinh Nhi, sao em không nói tiếng nào đã bỏ đi Vân Nam rồi, ngày đó anh tới Hoàng Cung đón em, gọi điện thoại cho

em em cũng không bắt máy?”

“A….đêm đó em uống rượu cho nên ngủ

tại khách sạn trên lầu, bỗng dưng em muốn đi Vân Nam, chỉ muốn đi thôi,

không tại sao cả.” Sắc mặt của Thù Man vẫn nhàn nhạt, giọng điệu thản

nhiên như trước.

“Em đi chơi vui không?”

“Không tồi, nếu có anh và ông nội thì sẽ vui hơn.”

“A….thật sao?” Vẻ mặt Chu Nham Hải rất hoài nghi, trong lòng thật không dám tin.

“Đó là đương nhiên, sao Hinh Nhi lại có thể lừa gạt anh được.” Thù Man liền bĩu môi, trong đôi mắt sáng trong đang ngưng tụ ủy khuất, bất mãn nhìn

về phía người đàn ông có vẻ mặt hoài nghi. Ánh mắt giống cô như muốn

nói: Anh còn nhìn như vậy, em sẽ khóc cho anh xem.

“Được, được, anh sợ em rồi, em gái nhỏ của anh!” Chu Nham Hải lại cười sủng nịch, bàn tay to xoa xoa đỉnh đầu Thù Man.

Ban đêm, mấy người Lý Khanh lại tề tựu như trước nhưng không còn điên cuồng như ngày xưa. Trong ghế lô cổ điển trang nhã chỉ nghe thấy bài hát

thanh lịch từ máy quay đĩa kiểu cổ truyền ra, không có vũ nữ tươi đẹp

chói mắt, cũng không có cảnh tượng chạm rượu kịch liệt, mấy người họ chỉ ngồi yên tĩnh, đợi Lưu Nhiên đến.Truyện chỉ được đăng tại diễn đàn lê

quý đôn.

Mấy yêu nghiệt đang trầm mặc, khói thuốc bay lượn lờ

khắp nơi , trong lòng mỗi người đều nghi ngờ! Hiện giờ đã 5 giờ 30 sáng, lẽ ra họ phải đang ngủ ngon trong nhà, nhưng Lưu Nhiên lại gọi điện bảo bọn họ tụ tập tới đây, là vì cái gì?

Chẳng lẽ anh ta đã phát hiện chuyện đó, nên muốn bọn họ đến đây để dạy cho mỗi người một trận sao?

Có lẽ là vậy, nghe trong điện thoại thì ý giận của anh rất rõ ràng. Theo

tính tình của anh thì nếu biết rõ chuyện ngày đó thì anh sẽ không thể bỏ qua được.

Nhưng cũng không đúng, nếu trong lòng anh đang giận thì bề ngoài càng phải bình tĩnh mới đúng?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Nghiệt Trở Về
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...