Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Nghiệt Trở Về

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Rea

“Hinh Nhi, bảo bối của ông nội!”

Giọng nói trầm mạnh tang thương, mang theo thương tiếc và kinh hỷ kêu gọi,

toàn thân quân trang, phong độ, ông lão cực kỳ nhanh nhẹn xuất hiện tại

cửa phòng bệnh, đi sau là một đôi vợ chồng trung niên, cũng mang dáng vẻ ưu tư, chắc là cha mẹ của Chu Nham Hinh.

Mắt của Chu Hoành Vũ

liền quét một vòng mấy người Lý Khanh trong phòng bệnh, hung hăng trừng

Lý Khanh một cái, lúc này mới bước về phía giường bệnh, đôi vợ chồng

trung niên cũng theo sát phía sau.

“Ông nội, ba mẹ, mọi người đến rồi sao?” Thù Man cười yếu ớt nhìn về phía ông cụ đứng bên giường bệnh

và đôi vợ chồng trung niên, gọi.

Bọn họ sau này sẽ là người nhà

của Thù Man sao? Nếu như biết con cháu yêu quý của bọn họ, cô gái đã sớm hồn lìa khỏi xác, còn người còn tồn tại trong thân thể này là một linh

hồn xa lạ, họ sẽ nghĩ gì?

Chu Hoành Vũ ngồi xuống ghế dựa cạnh

giường bệnh, một tay nắm tay Thù Man, trong mắt tràn đầy đau lòng, ôn

nhu an ủi: “Bảo bối, cực khổ cho cháu rồi, xem gương mặt trắng bệch này, làm cho ông thật đau lòng!” Đang nói chuyện, Chu Hoành Vũ đột nhiên

quay đầu đi, hung hăng liếc tên đầu sỏ gây chuyện Lý Khanh một cái.

“Yên tâm đi, chắc chắn….ông nội sẽ xử lý thằng nhóc này, Hinh Nhi cứ yên

tâm.” Lời nói giữa những hàng chữ của Chu Hoành Vũ, có chút mùi vị

nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt căm hận.

Mấy người Lý Khanh đang

ngồi trên ghế sofa, nghe được lão già đang quở trách, trên mặt là nụ

cười yếu ớt. trong lòng đang thầm nghĩ: “Ông già, kế tiếp tôi chờ kinh

hỷ của ông, haha….”

Nhìn vẻ mặt giận dữ của ông cụ, trong lòng Thù Man cảm thấy rất buồn cười, chỉ cảm thấy Chu lão gia rất tốt bụng.

Thù Man cảm thấy quý trọng ông nội của Chu Nham Hinh, liền khẽ cười nói:

“Ông nội không nên tức giận, đều đã qua hết rồi, không phải sao? Về sau

Hinh Nhi sẽ nghe lời, cũng không làm cho người lo lắng nữa.”

Thấy cháu gái hiểu chuyện như vậy, trong lòng Chu Hoành Vũ cảm thấy rất kinh ngạc, đây là----nụ cười đẹp đẽ ngọt ngào, giọng điệu lạnh nhạt an ủi

ông, về sau sẽ là đứa trẻ ngoan, là đứa cháu kiêu căng vô pháp vô thiên

của ông đây sao?

Tay không tự chủ mà đặt lên trán của Thù Man,

trong mắt của ông tràn đầy nghi hoặc khó hiểu, “Hinh Nhi, cháu…….làm sao vậy? Cũng không phát sốt mà?”

Ý cười trong mắt của Thù Man liền

lui xuống, sau đó ngưng nước lại trong hốc mắt, xem chừng lập tức sẽ rơi xuống, giọng điệu cực kỳ thương cảm, hơi hơi nghẹn ngào: “Ông nội….Sau

khi Hinh Nhi tỉnh lại….Phát hiện căn bản không hề nhớ ra chuyện trước

kia, nếu vừa rồi ông nội không gọi Hinh Nhi, ngay cả ông nội và ba mẹ

Hinh Nhi cũng chẳng nhận ra.”

“A?” Ông lão và cặp vợ chồng trung niên đều rất kinh ngạc.

“Hinh Nhi, con nói cái gì?” Chu mẫu liền vội vàng tiến lên, vẻ mặt kinh ngạc, nhìn chằm chằm Thù Man hỏi.

“Hinh Nhi, con lặp lại lần nữa, ông nội…..” Chu Hoành Vũ cũng vừa mới hoàn hồn, hỏi lại lần nữa, ông muốn xác định….

“Ba, ba đừng nóng vội, hãy kêu viện trưởng vào hỏi một chút chẳng phải sẽ

biết sao?” Nói xong, Chu phụ liền quay đầu, ánh mắt hỏi mấy người đang

đứng ngoài cửa mà chưa vào.

Chỉ thấy, một người mặc áo trắng dài, bên trong là áo sơmi quân trang, trước sau đi vào, đi phía trước là một người tóc hoa râm, đi theo là hai thầy thuốc trung niên cùng với một

người đàn ông trẻ tuổi mặc áo dài trắng.

Trong đó người trung

niên mặc áo trắng dài, là người mà Thù Man đã từng gặp qua, như vậy theo lời ông ta nói thì ông già kia là viện trưởng, vậy người đàn ông trung niên mập mạp kia là chủ nhiệm, , còn người đàn ông trẻ tuổi kia….Có thể là đi theo mấy người này, xem như là bác sĩ thực tập thôi.

“Thủ

trưởng, xin đừng nóng vội, trải qua mấy ngày kiểm tra thì thân thể Chu

tiểu thư vẫn ổn định, loại tình huống này….. Chờ chúng tôi làm thêm một

bước kiểm tra nữa thì mới có thể tìm ra nguyên nhân.” Người viện trưởng

tóc hoa râm lên tiếng, quyết đoán bày tỏ ý kiến xử lý.

“Đúng vậy, Thủ trưởng, chúng tôi lập tức làm kiểm tra toàn diện cho Chu tiểu thư, kiểm tra luôn não bộ, sẽ có kết quả thôi.”

“Tiểu Trần, cậu sắp xếp đi.” Quay sang phân phó cho người đàn ông trẻ tuổi.

“Vâng.” Người bác sĩ trẻ gọi là Tiểu Trần liền đáp nhẹ một tiếng, xoay người rời khỏi phòng bệnh.

“Tôn viện trưởng, toàn bộ giao cho ông rồi!” Chu phụ và lão viện trưởng nhẹ

nhàng bắt tay, nhìn về phía người đàn ông trung niên mập mạp, “An chủ

nhiệm vất vả rồi.”

“Không sao, không sao.” An chủ nhiệm mặt mày tươi cười, đáy mắt lóe lên tia nịnh hót.

Chu Hoành Vũ đang ngồi bên cạnh giường bệnh, liếc nhìn mấy người kia một

cái, lời nói hào sảng, giọng điệu âm vang, giống như ra lệnh cho cấp

dưới: “Chúng ta muốn có kết quả trong hai giờ nữa.”

“Được! Thủ

trưởng!” Mấy người kia liền khép hai chân lại, nghiêm chào hành lễ tiêu

chuẩn đối với Chu Hoành Vũ theo nghi thức quân đội, ngoại trừ viện

trưởng Tôn.

“Hinh Nhi, không cần sợ, ông nội bảo đảm, toàn bộ sẽ tốt thôi.” Ông lão liền an ủi đứa cháu đáng thương.

“Vâng.” Thù Man vô cùng hiểu biết liền gật đầu đáp, “Hinh Nhi biết ông nội là

tốt nhất.” Nói xong, liền nở nụ cười yếu ớt với ông.

“Cho dù Hinh Nhi không nhớ ra, nhưng ông nội vẫn thương cháu như lúc trước.” Bàn tay to ấm áp của ông cụ liền nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu của Thù Man.

“Hinh Nhi, bất luận là thời điểm nào đều là tiểu công chúa cuả Chu gia, là

bảo bối mẹ yêu nhất, không cần phí công suy nghĩ nữa, muốn quên liền

quên đi.” Chu mẫu nghẹn ngào, một bên gạt nước mắt, một bên nhẹ nhàng an ủi.

Bàn tay ấm áp nhẵn nhụi cầm lấy tay Thù Man, truyền đạt tình mẫu tử thân thuộc, cùng với cụ ông một trái một phải bên giường bệnh.

Chu phụ Chu Liêm Ly nhìn một màn hài hòa này trước mắt, con gái đột nhiên

trở nên ôn nhu, hiểu chuyện, cực kỳ nhu thuận, trong lòng cực kỳ vui

mừng. Ông cảm thấy, kỳ thật như vậy không tốt sao? Con gái không còn

kiêu căng phách lối nữa, lúc này nhìn cô gái đang nở nụ cười yếu ớt,

càng thấy đau lòng, lại càng thuận mắt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Nghiệt Trở Về
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...