Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu Nghiệt Trở Về

Chương 56

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lưu Nhiên đang si mê ngây ngốc nhìn Thù Man, nhìn nghiệt chướng này của chính mình.

Bảo bối Thù Man của anh, em có biết mình bây giờ có nhiêu chói mắt không?

Sự trấn định thản nhiên này, sự lạnh nhạt này, dưới lớp quần áo đơn thuần là sự xinh đẹp ma mị, phóng đãng.

Ngọc thể đẫy đà làm cho anh điên rồ, anh yêu em, yêu bất kỳ thần thái nào

của em khi ở trên giường, yêu đóa hoa mỹ lệ khít khao ở giữa hai chân

của em bao bọc lấy căn nguyên sinh mạng của anh!

Khiến cho anh

chìm ngập trong cái chết đang đến gần! Làm cho anh tình nguyện bán linh

hồn đang say mê của mình cho nội tâm đầy sương mù của em, không muốn rời đi!

Nghiệt chướng của anh,

sinh mạng của em chính là một tang lễ hoa lệ lộng lẫy, tuyệt vọng, nhưng vẫn cố chấp tồn tại trên mảnh đất này như cũ.

Anh và bọn họ ngày xưa không ai bì nổi, biết rõ là vạn kiếp bất phục nhưng vẫn dứt khoát

lựa chọn, dù biết cuối cùng là hồn bay phách tán vẫn muốn lao đến bên

cạnh em, không hề hối hận!

Cố chấp còn sót lại trong ý thức của

Lưu Nhiên anh sẽ luôn ở bên cạnh em, không có thuốc nào có thể chữa được sự cố chấp của anh đối với em! Đời đời kiếp kiếp!

Nam Tạm đã

hoàn toàn điên cuồng, đột nhiên anh giống như phát điên nhìn chằm chằm

vào cô gái đang ngồi vững vàng bên cạnh, hai tay anh liền vòng qua hông

cô bế cô ngồi lên trên đùi anh, muốn đem eo thon không đầy hai nắm tay

của cô chặt đứt.

Nghe được cô đau đớn hừ nhẹ, lòng của anh mới có cảm giác thực một chút.

Là ở ngày hôm đó, cái cô gái y hệt như yêu tinh này đã yên lặng không

tiếng động mà chiếm lấy tầm mắt của anh, lại càng chiếm giữ sinh mệnh

của anh, làm cho anh si mê điên cuồng sự tốt đẹp của cô.

“3000

phồn hoa không bằng hoa nhan rượu ngon, đóa Phù Dung trắng trên tuyết

trắng chính là đôi mắt trong veo của em. Một khắc khi ánh mắt của em

chiếm lấy tầm mắt của anh, anh liền cam nguyện ở lại vĩnh viễn trong đôi mắt đó.”

Mặt anh liền chôn thật sâu vào cổ cô, Nam Tạm dùng sức

hít vào mùi hương trên người cô, anh cảm thấy linh hồn bé nhỏ của mình

đã phiêu tán trên nóc nhà rồi, không có rơi xuống đất nữa

Anh ngẩng mặt lên, tay anh lắc lắc thân thể của cô, anh lớn tiếng bằng giọng nói run rẩy: “Thù Man, Thù Man, nhìn

anh 1 lần đi, nhìn anh thật kỹ 1 lần đi!” Đáy lòng anh rất kinh sợ, cô

đẹp như vậy, lạnh nhạt như vậy, Nam Tạm có cảm giác cô sẽ biến mất bất

kỳ lúc nào.

Không được, loại cảm giác này không được, mẹ nó quá không tốt.

Anh còn chưa cho phép, anh còn chưa chạm vào cô, còn chưa có thân phận đối

với cô, còn chưa in lại dấu vết của Nam Tạm trong lòng cô.

Sao cô chỉ có thể cho anh sự bất an như vậy?

Anh còn chưa kịp nói yêu cô….

Anh vẫn còn cố kỵ, sợ mình nói ra cô sẽ mất hứng, sợ nói ra thì mình sẽ cách cô ngày càng xa….

Nhưng giờ phút này, lão tử mặc kệ, cô không để ý tới anh, không quan tâm anh

thì lão tử chính là keo dính bôi trên da chó cầm chân cô lại, dính lấy

cô, chết cũng không buông tay ra!

Mấy ý nghĩ xấu xa trong đầu của Nam Tạm liền tuôn ra ngoài, anh đã quyết định rồi.

Ừ, muons thì liền làm thôi.... ........

Hôm nay, bất cứ giá nào lão tử sẽ xem mọi người như người xa lạ, kể cả mấy

người Lưu Nhiên trước mặt này, đem mẹ kiếp cái gì tôn nghiêm, cao ngạo, còn có gương mặt này, tất cả đều đem đạp nát dưới lòng bàn chân.

Bày tỏ tình yêu với cô, lấy máu khắc sâu trong lòng! Dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra!

Anh muốn hung ác, tuyệt đối hung ác,

Mặc dù cô không trả lời anh, không để ý tới anh, không nhìn anh đi nữa….

Đó chính là biểu đạt tình yêu của anh

Anh muốn cho yêu tinh đang hại chết người này nhớ kỹ, khắc sâu người đã dùng phương thức quyết tuyệt như vậy, là Nam Tạm!

Anh muốn Lưu Nhiên biết được anh ta không có đủ lòng trung thành cùng với

quyết tâm! Hừ anh sẽ để cho anh ta không cam lòng ghen tỵ với

anh!

Lão tử nhất định

phải để cho cô gái cả người bốc lên yêu khí này biết, Nam Tạm anh có bao nhiêu quan tâm cô, yêu cô, có thể vì cô vứt bỏ tất cả!

Vì cô, anh sẽ điên cuồng hủy diệt, cả lương tri cũng sẽ không hối tiếc!

Mặt mũi tôn nghiêm, dao găm đâm thấy máu, anh đã tính toán cả rồi….

Một giây sau….

Đây là nhà hàng!Người ở đây rất nhiều, mười mấy đôi mắt đều nhìn thấy…

Ai bảo bàn này toàn những người xinh đẹp kinh người, có thể nào không mê hoặc ánh mắt của mọi người chứ……

Lại nói, Nam Tạm mới là hỗn thế Ma Vương, anh mặc kệ bao nhiêu người đang nhìn mình…

Anh liền ôm Thù Man đứng dậy, đem cô thả cẩn thận vào chỗ ngồi của mình,

động tác của anh hết sức dịu dàng, trong đôi mắt anh là 1 vũng nước ôn

nhu chết người…..

Mọi người thấy anh đứng trước mặt Thù Man, sửa

sang lại quân trang trên người mình, cài nút móc gài nghiêm túc lại,

trên mặt anh là sự nghiêm túc, mắt nhìn thẳng, hết sức chân thành, lại

càng thêm cẩn trọng, nhìn Thù Man.

Ba người đàn ông cũng đồng thời nhẹ chau mày lại, anh ta muốn làm gì vậy?

Nghi ngờ…….

Tầm mắt của mọi người đang soi mói, Nam Tạm một thân quân trang, chân thon

dài khẽ cong, hai đầu gối quỳ mạnh mẽ một cái! Qùy gối trước mặt Thù

Man!

“Hả?” Đếm không hết tiếng hút không khí, bữa ăn trong phòng ăn không được phục vụ, ngay cả nhân viên phục vụ cũng đang kinh ngạc há to miệng!

Thật kinh ngạc, người đàn ông mặc quân trang kia thật đẹp trai nha!

Nhìn thấy anh như vậy, lông mày Chu Nham Hải liền nhăn lại thành một đoàn,

đến ruột cũng thắt lại, anh ta làm như vậy, đây chính là muốn thổ lộ

trước mặt mọi người.

Trong đầu anh liền khinh thường Nam Tạm, hận mà mắng: thật là mẹ nó không biết xấu hổ, Nam Đại thiếu, lão tử nhà

ngươi mà biết không dùng súng bắn chết ngươi mới là lạ.

Khuynh

Hữu hận không thể đứng lên đạp anh ta một cước, thật là quá mất mặt,

mình với anh ta ngồi cùng một bàn, toàn thể quần chúng đều nhìn thấy cả

rồi, y như khỉ diễn trò, còn toàn thân quân trang, mất hết mặt mũi quân

giải phóng.

Lưu Nhiên cười như không cười nhìn Nam Tạm đang quỳ

dưới đất, trong lòng hiểu ra tên Vương bát đản này đã có chủ ý gì rồi,

anh ta đã bắt đầu giở trò, thật là quá trâu bò!

Mặt mày Lưu Nhiên cong cong, ánh mắt mang ý châm biếm liền đưa tay giơ ngón cái lên lắc

lắc với Nam Tạm, mở miệng nói mấy câu độc địa: “Nam Tạm, ý định thật

thông minh, da mặt cậu cũng đủ dày, ngoan độc, thật mẹ nó ngoan độc, lão tử bội phục!” Vẻ mặt anh dịu dàng nho nhã nhưng lại nói tục, nhưng cũng phải đột ngột, chỉ là cảm thấy không kềm chế được.

Nam Tạm không để ý đến anh, cái này sao gọi là ngoan độc được, một lát nữa lão tử sẽ cho anh ngạc nhiên.

Ánh mắt của anh chuyên chú thâm tình, cố chấp nhìn Thù Man, hai đầu gối đặt trên mặt đất liền kéo lê đến trước mặt cô.

Hai cánh tay liền mở lớn, anh ngẩng đầu lên, mắt chuyển thành si mê nhìn

cô, ôm chặt lấy hông Thù Man, mặt dính vào bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

Khi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đã đỏ bừng, nước mắt từ mắt phượng xinh đẹp

của Nam [lqđ]Tạm chảy xuống, từng giọt từng giọt, theo mặt rơi vào vạt

áo quân trang trước ngực, chậc chậc, là khóc thật đó.

Mọi người

không khỏi cảm động, một người đàn ông đẹp trai tuấn tú, trên người còn

mặt quân trang, hai gạch ba sao, bộ dáng ngàn dặm mới tìm được 1 người.

Anh, cứ như vậy sao? Hoàn toàn từ bỏ khí phách cứng rắn của một người đàn ông, chỉ vì một cô gái?

Vì để thể hiện tình yêu hết sức chân thành từ trong xương với một cô gái,

phương thức như vậy khiến người ta khiếp sợ, cô gái kia hẳn là cảm động rất nhiều!

“Thù Man, anh yêu em! Thật sự rất yêu, hãy cho anh

một cơ hội, một lần thôi, được không?” Nam Tạm mặt đầy nước mắt, nâng 1

tay Thù Man lên ma sát trên mặt mình, khẽ cọ, anh nhìn cô van xin, bộ

dáng rất đáng thương.

Trong lòng ba người đàn ông kia liền hừ

lạnh một tiếng, ánh mắt khinh miệt liếc nhìn người nào đó, cũng thực

biết diễn trò! Cũng xem như không lỗ vốn!

Khụ, cũng không mấy đáng tin!

Không chỉ là không đáng tin, mà còn là triệt để không nên tin.... .....

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu Nghiệt Trở Về
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...