“Trong một mùa hè nóng nực thế này, anh Lục, anh nên thấy may mắn vì lúc đó tôi cũng đang tăng ca để kịp thời phát hiện tình hình. Dù sao hôm đó cũng là thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật nghỉ. Giả sử để đến tận thứ hai tuần sau mới phát hiện ra thì t.h.i t.h.ể đã thối rữa rồi, đó cũng là kiểu hiện trường mà cảnh sát các anh ghét nhất đúng không?”
Cô ta thu hồi ánh mắt, nhìn về phía tôi, giọng điệu thản nhiên.
Tôi không hiểu nổi tại sao cô ta lại đột nhiên nghĩ đến điểm này, tôi không thể nào thấu hiểu được lối tư duy của cô ta. Tôi chỉ thấy khi đôi mắt tam bạch bình lặng kia nhìn mình khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng, mặc dù bây giờ là một mùa hè rực lửa.
Sau khi rời khỏi nhà Hạ Hoan, cơn nắng gắt vẫn không hề thuyên giảm, tiếng ve sầu kêu râm ran nhức óc, dường như sẽ chẳng bao giờ dừng lại.
Vụ án Trần Quang tự sát đã chính thức kết thúc vào ngày hôm sau.
3
Tất nhiên mọi chuyện sẽ không kết thúc như vậy, bước ngoặt đã đến rất kịp thời.
Hai ngày sau khi kết thúc vụ án, một người họ hàng xa của Trần Quang đã đến đồn công an để phản ánh một số tình hình.
Đó là một cậu thiếu niên 17 tuổi tên là Trương Thiên, người địa phương, đang học cấp ba. Xét về vai vế thì cậu ta là cháu họ của Trần Quang, hai ngày nay theo gia đình đến dự tang lễ.
Gia đình Trần Quang vốn không phải người gốc ở đây, sau khi chuyển từ vùng Tây Nam đến thành phố này từ mười mấy năm trước, mối quan hệ với nhà Trương Thiên mới trở nên thường xuyên hơn. Thế nhưng một sự việc xảy ra bốn năm trước đã khiến hai nhà cắt đứt qua lại.
Trương Thiên kể rằng, bốn năm trước, khi cậu mới vào cấp hai, trường học cách nhà cậu xa nhưng lại gần nhà Trần Quang. Mẹ của Trần Quang, cũng chính là bà dì của cậu, đã bảo cậu đến ở nhờ.
Ban đầu gia đình cậu hơi do dự, vì trước kia Trần Quang từng mắc bệnh về tâm thần. Nhưng xét thấy đi học thực sự không thuận tiện, tình trạng của Trần Quang cũng đã ổn định, bà Trần lại thích trẻ con và tha thiết mời gọi nên Trương Thiên đã dọn đến ở.
Ở được gần nửa năm, Trương Thiên và mẹ con Trần Quang chung sống rất hòa thuận.
Trần Quang phụ đạo bài tập cho cậu, chơi bóng, chơi game với cậu. Bà Trần thì thay đổi thực đơn làm cơm cho cậu, đối xử với cậu như cháu ruột. Có Trương Thiên ở đó, mối quan hệ giữa Trần Quang và bà Trần cũng dịu đi không ít, trông giống như một gia đình vô cùng đầm ấm.
Mọi chuyện vốn dĩ rất bình thường. Cho đến một ngày, Trương Thiên đang tìm sách trên giá thì vô tình tìm được một tấm ảnh tốt nghiệp cấp ba của Trần Quang từ một cuốn sách cũ.
Trương Thiên không nghĩ ngợi gì nhiều, cầm tấm ảnh đi cho Trần Quang xem. Ai ngờ Trần Quang vừa nhìn thấy tấm ảnh đã suy sụp hoàn toàn, vừa khóc vừa cười, vừa la hét vừa quậy phá, phát điên ngay trong nhà.
Mẹ Trần vội vàng kéo Trần Quang vào phòng để trấn an, trước khi đóng cửa còn dặn Trương Thiên hãy xé tấm ảnh đó đi rồi vứt bỏ.
Trương Thiên bị dọa cho khiếp vía, nhưng chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà cậu không tiêu hủy tấm ảnh mà lén lút giữ lại.
Rõ ràng tấm ảnh tốt nghiệp đó đã chạm vào quá khứ thầm kín của Trần Quang, cũng là căn nguyên gây ra vấn đề về tinh thần của anh ta. Để chữa bệnh cho con, cha mẹ Trần Quang đã tiêu hủy mọi thứ liên quan đến quá khứ, không ngờ vẫn còn sót lại một tấm ảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/an-mang-vao-mua-he/chuong-3.html.]
Bệnh tình của Trần Quang cũng chẳng thuyên giảm. Có đôi khi bệnh tình ổn định được một năm, người nhà cứ ngỡ đã khỏi hẳn, kết quả là chẳng biết lúc nào nó lại tái phát. Đây cũng là lý do Trần Quang thường xuyên thay đổi công việc.
Sau đó Trương Thiên quay về nhà mình. Do người thân e ngại bệnh tình của Trần Quang nên hai gia đình cũng ít khi qua lại.
Hiện giờ cả mẹ con Trần Quang đều đã lần lượt qua đời, Trương Thiên cùng gia đình đến lo hậu sự. Cậu suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn quyết định mang tấm ảnh này tới để làm bằng chứng.
Ban đầu, các công an ở đồn không mấy bận tâm. Dẫu sao đây cũng chỉ là một vụ tự sát, hồ sơ đã đóng lại. Phía công an cũng biết Trần Quang có tiền sử bệnh tâm thần nên thấy không cần thiết phải đào sâu thêm nguyên nhân làm gì.
Nhưng Trương Thiên cứ khăng khăng khẳng định rằng tấm ảnh này có vấn đề. Hôm đó tôi cũng có mặt ở đồn, đồng nghiệp tiện tay đưa tấm ảnh cho tôi xem qua một chút.
Đó là một tấm ảnh tốt nghiệp trung học rất bình thường, màu sắc đã nhạt nhòa, chất giấy mềm oặt, mang đậm dấu ấn thời gian đặc trưng của loại ảnh phim thế kỷ trước.
Trong ảnh có khoảng hơn ba mươi thầy trò xếp thành bốn hàng, trong đó có Trần Quang với nụ cười rất rạng rỡ. Bối cảnh là lớp học, phía trên bảng đen có dán khẩu hiệu: [Kiến thức thay đổi vận mệnh.]
“Tấm ảnh này có vấn đề.” Trương Thiên quả quyết nói: “Trong ảnh thừa ra một ánh mắt.”
Tôi cau mày: “Thừa ra một ánh mắt là nghĩa làm sao?”
“Cháu cũng không giải thích rõ được, nhưng đúng là còn một ánh mắt nữa, không thuộc về bất kỳ ai trong tấm ảnh này cả.”
Tôi và đồng nghiệp đều bật cười: “Cậu em nói nghe sởn gai ốc thật đấy, chắc là xem phim kinh dị nhiều quá rồi chứ gì?”
“Là thật mà! Chính là ở đây.” Trương Thiên chỉ vào một vị trí.
Nhìn qua thì đó chỉ là một vệt bóng râm hoặc một vết ố mà thôi.
Cậu ta còn bồi thêm một câu đầy vẻ hệ trọng: “Cháu từng nghiên cứu qua về nhiếp ảnh phim, tấm ảnh này chắc chắn chưa qua xử lý, chụp ra đã như thế này rồi.”
Các đồng nghiệp của tôi mỗi người một câu bàn ra tán vào…
“Tuổi trẻ đúng là tốt thật, trí tưởng tượng phong phú quá.”
“Hồi trẻ tôi cũng y như vậy đấy.”
Tôi lắc đầu, thuận tay lật ra mặt sau tấm ảnh, lập tức sững sờ.