“Nghe lời, Giao Giao đừng ngủ. Chờ khi tỉnh dậy, ta sẽ cưới nàng, được không?”
Nghe đến câu đó, ta cắn răng cố giữ tỉnh táo.
Về sau, chúng ta thật sự gắng gượng đến khi viện binh tới.
Nhưng cũng kể từ đó, ta bắt đầu sợ hãi bóng tối,
mỗi đêm đi ngủ đều phải bật đèn sáng.
Vì ánh sáng khiến ta không nhớ lại cái đêm sinh tử kinh hoàng đó.
Thế nhưng, ta chưa bao giờ hối hận.
Bởi vì Phó Thanh Yến đã giữ lời, lập hôn ước với ta.
Khi đó, ta từng cho rằng cuối cùng mình đã chờ được trăng sáng xuyên mây, rằng ánh trăng ấy đã chạy về phía ta rồi.
Nhưng giờ đây, ta lại co rúm mình trong điện lạnh.
Nỗi sợ khiến sắc mặt ta tái nhợt, khóc đến khản cả giọng.
Còn Phó Thanh Yến thì chưa từng ghé thăm lấy một lần.
Đến lúc đó, ta mới hiểu.
Ánh trăng ta từng nghĩ rằng mình có được, chẳng qua chỉ là một bóng trăng hư ảo dưới nước mà thôi.
Ngay lúc ta sắp hoàn toàn suy sụp, trước mắt bỗng hiện lên một tia sáng, xua tan phần nào sự sợ hãi u ám.
Là hệ thống.
Nó không nỡ, thở dài một tiếng:
“Ký chủ, xem ra nhiệm vụ lần này… ngươi không thể hoàn thành rồi.”
“Nhưng xét đến những nỗ lực của ngươi trước đây, ta đã giúp ngươi xin một cơ hội khác.”
“Bây giờ ngươi có thể rời khỏi nơi này nhưng cái giá phải trả là…”
Hệ thống ngừng lại một lúc:
“Đổi người để công lược. Từ nay về sau, không được tiếp xúc với Phó Thanh Yến nữa.”
Nó biết ta đã từng thích Phó Thanh Yến đến mức nào.
Vì thế khi nói câu ấy, giọng đầy cẩn trọng, sợ chạm vào vết thương lòng ta.
Nhưng ta chỉ vui mừng gật đầu:
“Cảm ơn! Nhưng phần lợi thì nói xong rồi, còn cái hại thì sao?”
Hệ thống sững người, sau đó mới phản ứng lại, bật cười nhẹ:
“Ký chủ, ngươi chắc chắn sẽ không hối hận chứ?”
Ngay lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói của Phó Thanh Yến.
O mai d.a.o Muoi
Không biết từ khi nào, hắn đã quay trở lại. Giọng lạnh như băng:
“Hạ Giao, nể tình quá khứ, ta cho nàng một cơ hội.”
“Giờ hãy đến nhận tội với Thẩm Yên, ta có thể thả nàng ra.”
“Nhưng lần sau phải nhớ kỹ, đừng chọc vào người không nên chọc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-trang-khong-con/5.html.]
Năm năm chung sống, Phó Thanh Yến chưa từng tin ta.
Trong mắt hắn, ta đại khái chỉ là một kẻ nữ nhân ghen tuông độc ác luôn âm mưu hại người.
Ta bỗng cảm thấy vô cùng mỏi mệt.
Sau đó quay sang nói với hệ thống:
“Đi thôi, ta không hối hận.”
Những thứ vốn không thuộc về ta, ta cũng sẽ không miễn cưỡng nữa.
8
Mà ở một bên khác, Phó Thanh Yến nói xong đã lâu, vẫn không nghe thấy tiếng đáp lại nào.
Tâm trạng hắn càng lúc càng âm u, phẫn nộ cũng dâng lên cuồn cuộn…
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng trước kia hắn giỏi nhất là giữ bình tĩnh.
Vậy mà từ sau khi Hạ Giao đề nghị hủy bỏ hôn ước, hắn lại thường xuyên cảm thấy hoảng loạn và mất kiểm soát một cách vô lý.
Phó Thanh Yến cố nhẫn nại hỏi thêm một lần nữa.
Nhưng vẫn không có bất kỳ tiếng đáp lại nào.
Sự kiên nhẫn của hắn rốt cuộc cũng cạn kiệt.
Hắn tung một cú đá mạnh, đạp tung cửa điện:
“Hạ Giao, nàng làm loạn đủ chưa? Bị phạt vì hạ độc mà còn dám giận dỗi…”
Nhưng lời còn chưa nói hết, đã nghẹn lại nơi cổ họng.
Đồng tử hắn đột ngột co rút.
Căn phòng bên trong vẫn y nguyên như cũ, tối tăm, bức bối, bẩn thỉu và hỗn loạn.
Nhưng người lẽ ra phải bị nhốt ở đây, đang khóc trong tuyệt vọng lại chẳng thấy đâu cả.
—
Hệ thống truyền ta đến trước cửa nhà mục tiêu công lược tiếp theo.
Ta định gõ cửa trước nhưng không ngờ cảm giác hồi hộp trong tim từ trước vẫn chưa hoàn toàn qua đi.
Vừa đứng dậy, mắt ta tối sầm lại…
Rồi trực tiếp ngã lăn ra ngay trước cửa nhà người ta.
Bên trong lập tức vang lên tiếng động.
Trong cơn choáng váng, ta mơ hồ nhìn thấy một bóng người cao gầy, phong nhã như trúc ngọc đi đến gần ta.
Đoán chừng đây chính là đối tượng công lược tiếp theo rồi.
Trước khi mất đi ý thức, ý nghĩ cuối cùng trong đầu ta là:
Xong đời.
Lần đầu gặp đã để người ta tưởng mình đến để vờ vấp ngã đòi bồi thường.
Thế này công lược còn trơn tru nổi nữa không?
--------------------------------------------------