Bị dáng vẻ đột nhiên phát điên của hắn dọa sợ, ta vô thức lùi lại.
Nhưng Phó Thanh Yến đâu cho ta cơ hội.
Hắn trực tiếp túm lấy cổ chân ta kéo ngược lại, ngay sau đó đè hẳn lên người ta.
Tay hắn giật tung thắt lưng y phục, giọng trầm tối đáng sợ:
“Giao Giao, vừa hay đây là tân phòng.”
“Vậy thì đêm tân hôn của chúng ta… để bù lại ngay tại đây, được không?”
---
Ta còn chưa kịp từ chối, những nụ hôn nóng rực đã từng cái từng cái rơi xuống người ta.
Ta chỉ cảm thấy dính nhớp và ghê tởm.
Người trước mặt ánh mắt phát cuồng, thần sắc dữ tợn.
Ta hoàn toàn không nghi ngờ, nếu không ngăn cản hắn thật sự sẽ làm ra chuyện đó!
Đầu óc ta xoay chuyển liên tục, gấp gáp đánh lạc hướng:
“Phó Thanh Yến, ngươi nói ta là thê tử của ngươi…”
“Vậy còn Thẩm Yên thì sao?”
Động tác của hắn chững lại.
Hắn chống người lên, cúi đầu nhìn ta, cười như không cười hỏi lại:
“Thì ra Giao Giao đang ghen với nàng ta sao?”
Trước kia thì đúng là như vậy.
Nhưng giờ, khi nghe đến cái tên đó, tim ta đã hoàn toàn bình lặng.
Ta chỉ muốn mượn nàng ta để ngăn cản Phó Thanh Yến mà thôi.
Vậy mà Phó Thanh Yến lại ra chiều rất vui mừng, tự cho mình là đúng, nhẹ giọng dỗ dành:
“Yên nhi tâm tư thuần khiết, tất nhiên ta chỉ coi nàng ấy như muội muội. Nàng yên tâm đi.”
Ta suýt nữa thì bật cười vì tức.
“Muội muội?”
Biết rõ da mặt hắn dày, nhưng ta cũng không ngờ có thể dày đến mức này.
“Thì ra là ta kiến thức hạn hẹp, không biết muội muội lại có thể cùng ca ca bỏ trốn?”
“Um… hôm đó nàng nghe được à?” Phó Thanh Yến sững lại, sau đó bật cười: “Nhưng đó chỉ là đùa thôi mà.”
“Sao ta có thể thật sự mang nàng ấy bỏ trốn. Chỉ là khoảng thời gian đó bận rộn quá, muốn cùng nàng ấy ra ngoài giải sầu một chút thôi.”
Ừ, đùa thôi.
Nhưng ta còn nhớ rất rõ.
Hôm hắn “ra ngoài giải sầu” cùng nàng ta chính là ngày ta và hắn lẽ ra phải cùng nhau đi khấn Nguyệt lão, cầu phu thê kết tóc đồng tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/anh-trang-khong-con/9.html.]
Vì ngày ấy, ta đã chuẩn bị rất lâu.
O Mai Dao muoi
Ta chọn kỹ ngày lành tháng tốt, chuẩn bị cỗ xe hắn yêu thích, thậm chí còn tắm rửa hương hoa bảy ngày.
Lúc đó, ta chỉ ngây thơ mà mong rằng, thế gian thật sự có thần linh, rồi thần linh sẽ thấy được chân tình của ta, thương xót ta một chút, để Phó Thanh Yến cũng yêu ta.
Nhưng đáng tiếc, vì “trò đùa” của hắn, hy vọng cuối cùng của ta cũng tan vỡ.
Dù sao thì giờ ta cũng chẳng còn để tâm nữa.
Thế nên ta chẳng muốn dây dưa nhiều, bèn đổi sang chuyện khác:
“Được, cứ cho là đùa.”
“Vậy ngươi và Thẩm Yên cùng tắm uyên ương, cũng là trò đùa à?”
Phó Thanh Yến nghiêng đầu nghĩ một lát, rồi bất ngờ cười lên, trong mắt mang theo vài phần cưng chiều:
“Đầu óc Giao Giao toàn nghĩ mấy thứ gì thế?”
“Hôm đó, Yên nhi đang hầu ta tắm, chẳng may trượt chân rơi vào bồn. Đúng lúc ấy nàng lại đẩy cửa bước vào.”
“Bộ dạng nàng ấy khi ấy không thể để người ngoài thấy, ta đành bản năng che chắn cho nàng.”
Hắn cười khẩy, ánh mắt chứa đầy giễu cợt:
“Chúng ta thật sự không có hành vi vượt giới hạn nào cả, chỉ đơn giản thế thôi.”
Sớm không trượt, muộn không trượt, lại đúng vào giờ ta ghé phòng hắn mỗi ngày mà trượt?
Ta bật cười lạnh.
Thật trùng hợp ghê.
Lần gặp lại này, hiếm khi Phó Thanh Yến chịu kiên nhẫn giải thích với ta nhiều như vậy.
Nhưng ta lại chẳng còn kiên nhẫn nghe nữa.
Ta vào thẳng vấn đề, giọng điệu lạnh đi:
“Điện hạ trí nhớ tốt thật, chi tiết về Thẩm Yên còn nhớ rõ như vậy.”
“Vậy chuyện ta từng hạ độc nàng ta, ngài còn nhớ không?”
Nghe đến đây, nụ cười trên mặt Phó Thanh Yến cuối cùng cũng đông cứng lại.
Ta nhìn thẳng hắn, trong lòng đánh cược với sự quan trọng của Thẩm Nghiên với hắn:
“Ta là loại nữ nhân lòng dạ độc ác, ghen tuông thành bệnh.”
“Nếu ngươi lại đưa ta về Đông cung thì cho dù cá c.h.ế.t lưới rách, ta cũng nhất định sẽ ra tay hạ độc nàng ta lần nữa.”
“Biết đâu còn làm ngài bị vạ lây.”
Ánh mắt ta đầy kiên quyết không sợ c.h.ế.t:
“Dù như vậy, ngươi vẫn cam tâm à?”
Phó Thanh Yến cuối cùng cũng nhấc người khỏi ta đôi chút.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, thấy vẻ thản nhiên liều mạng của ta thì sắc mặt có chút khó coi.
Nhưng ngay sau đó, hắn lại cười lạnh:
--------------------------------------------------