Khi ta không có ở nhà, Bích Đào sẽ chủ động giải thích lý do ta ra ngoài cho Tạ Hằng.
“Tiểu thư tính tình hoạt bát, hẹn người đi đua ngựa rồi, nô tỳ nghe nói lúc nhỏ tiểu thư được đại công tử dạy cưỡi ngựa đó.”
“Hôm nay vải tiểu thư đặt đã tới, nói là muốn may áo gửi cho đại công tử, tình cảm huynh muội thật tốt.”
“Hầu gia, dạo này tiểu thư tìm du ký của phương Bắc, chắc là ra ngoài mua sách rồi.”
Nàng ta dường như hỏi gì đáp nấy, từng câu từng chữ nhẹ nhàng bay vào tai Tạ Hằng.
Ta nhận ra Tạ Hằng dần thay đổi.
Hắn liên tục hỏi ta về chuyện xưa với nghĩa huynh, cả những lần qua lại gần đây, thậm chí bắt đầu nghiêm khắc kiểm soát thư từ của ta.
Khi ta mấy tháng không hồi thư, ta và Tạ Hằng lần đầu cãi nhau lớn.
Bởi vào ngày sinh thần của ta, nghĩa huynh tưởng trong nhà xảy ra biến, vội vàng trở về.
Vừa thấy người tới, phản ứng đầu tiên của ta là hoảng hốt, lập tức bảo đóng cửa từ chối khách.
Dù biên ải không có chuyện, nhưng rời vị trí không phép vẫn là tội, nếu Hoàng thượng nổi giận, cả Thẩm gia sẽ bị liên lụy.
Thẩm Chiêu thấy chúng ta bình an vô sự mới thở phào, cười đưa ra lễ vật cho ta.
“Tiểu Ninh, ta nghe nói muội và tiểu hầu gia tình sâu ý hợp, Hoàng thượng đã ban hôn.”
“Ngày thành thân ta không thể về, nên đã tìm được loại ngọc dược hiếm có ở phương Bắc làm một đôi đồng tâm bích, tặng các người làm lễ cưới.”
Huynh ấy trịnh trọng đặt vào tay ta, rồi vội vã rời đi.
Gần như cùng lúc đó, Tạ Hằng xông vào sân, nắm chặt cổ tay ta.
Hắn nghiến răng nói:
“Giữa ban ngày ban mặt mà muội đóng chặt cửa, không cho ai vào, đang làm gì vậy? Hắn về rồi?”
Ta cau mày hất tay hắn ra:
“A Hằng, đó là nghĩa huynh của ta, chàng đừng nói khó nghe như vậy!”
“Thẩm Yến Ninh, huynh trưởng cần muội ngày ngày vẽ tranh, viết thư, ngày ngày mong tin hắn sao?”
“Cần muội đuổi ta ra ngoài, để cùng hắn trao đổi riêng? Mối quan hệ bẩn thỉu thế này, muội có từng nghĩ đến cảm nhận của ta chưa?!”
Tạ Hằng trước giờ vẫn bảo vệ ta, rõ ràng biết danh tiết quan trọng với nữ tử thế nào.
Thế nhưng lúc này, hắn vẫn tin rằng ta có thể coi thường luân thường.
Đối diện khuôn mặt đầy giận dữ của Tạ Hằng, ta bỗng thấy mệt mỏi và tủi thân.
Ta run tay, mạnh mẽ tát hắn một cái:
“Tạ Hằng, chàng thật khốn kiếp!”
Tạ Hằng giận bỏ đi, cùng ta giằng co nửa tháng.
Hắn không đến tìm ta, ta cũng không chịu cúi đầu.
Trước đây mỗi lần giận nhau, chưa đầy hai ngày, hắn nhất định nghĩ cách dỗ ta vui.
Trong lòng ta chất đầy một cục tức, nghĩ hôn kỳ đã cận kề, hắn sẽ đến tìm ta thôi.
Ai ngờ chờ đến tận đêm trước ngày thành thân.
Nha hoàn hốt hoảng báo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bien-lang-song-trong/3.html.]
“Tiểu thư, tiểu hầu gia say rượu rồi, hiện đang ở chỗ Bích Đào…”
Trong phòng nha hoàn, Tạ Hằng nửa nằm trên giường, ôm nàng ta trong lòng.
Bích Đào ngẩng đầu lau mồ hôi cho hắn, thấy ta bước vào thì ung dung lùi ra.
“Đừng đi.”
Tạ Hằng kéo nàng ta lại, đôi mắt mơ màng gọi một tiếng, hai người càng kề sát hơn.
Bích Đào ngoái đầu nhìn ta, khóe môi cong lên một nụ cười bí mật.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Hầu gia buồn bực nên mượn rượu giải sầu, định tìm tiểu thư nhưng đi nhầm đường, trước lễ cưới tân lang tân nương gặp nhau là thất lễ, nô tỳ lại không dám để hầu gia một mình…”
Ngón tay ta bấu chặt vào lòng bàn tay, cuối cùng tự thuyết phục mình rằng Tạ Hằng chỉ nhận nhầm người.
“Gửi tin cho hầu phủ, bảo người lập tức đưa hầu gia về.”
Hôm sau, ta đội mũ phượng, khoác xiêm đỏ, chuẩn bị chủ động làm hòa với Tạ Hằng.
Lúc nghênh thân, ta giả vờ không thấy vẻ lạnh nhạt của hắn, định nắm tay áo hắn.
“A Hằng, hôm nay là ngày tốt, chúng ta đừng cãi nữa.”
Hắn hất mạnh tay ta, ta không đứng vững, loạng choạng đập vào bàn tiệc.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, nhưng Tạ Hằng chỉ lạnh lùng nhìn ta, ngay cả bề ngoài cũng không muốn giữ.
Bà mối sợ hãi không dám nói gì, trong phút chốc ai nấy đều lúng túng.
Ta nghĩ hắn chưa hết giận, vì giữ thể diện, dù không có tân lang dìu, ta vẫn thẳng lưng đi bên cạnh Tạ Hằng vào lễ đường.
Nhưng khi nghi thức bắt đầu, Tạ Hằng vẫn giữ vẻ mặt âm trầm, không buồn nhìn ta lấy một lần.
Khi bà mối hô bái thiên địa, hắn bỗng cười lạnh một tiếng.
Giây sau, hắn trước mặt toàn thể khách khứa, giật phăng khăn trùm đầu của ta.
Tạ Hằng nhìn thẳng ta, giọng lạnh lẽo chất vấn:
“Thẩm Yến Ninh, coi ta là thế thân vui lắm sao? Hay là ta chỉ là tấm bình phong che đậy chuyện xấu của nàng?”
4
Ta choáng váng, như rơi xuống hầm băng:
“A Hằng, chàng đang nói gì vậy?”
Vừa ngẩng đầu, ta đã thấy khối dược ngọc chưa kịp gửi đi bị Tạ Hằng bóp chặt trong tay.
Hắn cười nhạt:
“Đây là nha hoàn Bích Đào tìm được dưới gối trong khuê phòng nàng, nàng còn định giả ngu đến khi nào?”
“Thẩm Yến Ninh, một bên thành thân với ta, một bên giấu tín vật định tình của người khác, nàng không chịu nổi cô đơn đến thế sao?”
Ta nắm chặt tay:
“Đó là huynh trưởng tặng cho chúng ta làm quà mừng…”
Chưa kịp để ta giải thích, Tạ Hằng gật đầu, nhưng trong mắt không có lấy một tia tin tưởng.
Hắn buông tay, ngọc rơi xuống đất, vỡ tan tành.
--------------------------------------------------