Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiêu Hoa Rực Rỡ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5.

Thẩm Ngọc Chi được đám đông vây quanh bước tới trước, hắn khom người hành lễ.

“Chẳng hay Trưởng công chúa điện hạ gọi tại hạ có chuyện gì? Sân khấu kịch ở tiền viện vừa mới dựng xong.”

Thiếu niên tay lắc lư quạt xếp, tóc đen b.úi cao, dáng vẻ đúng chuẩn một thiên hạ lang quân, nhưng mở miệng ra là nói những lời lông bông, không ra thể thống gì.

Người xung quanh đứng xem náo nhiệt đều lắc đầu ngao ngán, nhưng ta lại chẳng hề bận tâm.

“Không sao, nếu không xem được kịch ở tiền viện, ta đền cho Thẩm công t.ử một vở khác, bảo đảm còn đặc sắc hơn nhiều.”

Phùng Yên Nhi kinh ngạc nhìn ta, những người xung quanh cũng ngỡ ngàng vì cách hành xử này, duy chỉ có Thẩm Ngọc Chi khựng lại, hắn nhìn chằm chằm vào ta một lát, rồi đột nhiên cười lớn.

“Vậy thì xin đa tạ Trưởng công chúa điện hạ.”

Ta khẽ gật đầu.

Thẩm Ngọc Chi này là kẻ thông thấu, nhạy bén. Quả nhiên, hài t.ử nhà họ Thẩm làm sao có thể kém cỏi được.

Có lẽ mọi hành vi của Thẩm Ngọc Chi đều đã được sự đồng ý của cả Thẩm gia. Không ai hiểu rõ đạo lý ‘công cao át chủ’ hơn Thẩm gia; Thẩm gia có một ‘vết nhơ’ như Thẩm Ngọc Chi chính là chủ động kéo mình xuống khỏi bệ thờ, để không khơi dậy lòng kỵ hiền của Thiên t.ử.

Nghĩ thông suốt điều này, ta nhìn Thẩm Ngọc Chi trước mắt thấy thuận mắt hơn hẳn.

Ta sai người đưa Bùi Cảnh tới. Lúc này, thiếu niên thân hình chật vật lôi kéo cái chân bị thương, quỳ trước mặt bao nhiêu người, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, sống lưng thẳng tắp như tùng.

Nếu không biết tâm địa rắn rết của kẻ này, chắc chắn sẽ bị vẻ ngoài của hắn lừa gạt.

“Thẩm công t.ử, người này... ngươi có quen không?” Ta dời tầm mắt, kín đáo liếc nhìn Phùng Yên Nhi bên cạnh.

Đôi lông mày đang rũ xuống của Bùi Cảnh khẽ nhíu lại một cách không để ý.

Thẩm Ngọc Chi dường như hiểu được ý ta, hắn nháy mắt với ta một cái, rồi giả vờ ra vẻ quan sát kỹ lưỡng.

“Bẩm Công chúa điện hạ, người này là…” Thẩm Ngọc Chi mặt đầy vẻ do dự, như thể không biết phải nói thế nào.

Ta giả bộ tò mò: “Thẩm công t.ử nhìn Yên Nhi của ta làm gì?”

Một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, gây ra ngàn lớp sóng.

Những ánh mắt tò mò của đám đông không ngừng đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ. Có người kinh hô một tiếng, dường như nhớ ra điều gì đó, vội vàng bịt miệng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chieu-hoa-ruc-ro/chuong-3.html.]

Tổ phụ của Phùng Yên Nhi là Phùng lão tiên sinh, vốn là một quan văn thanh liêm, vì coi trọng tài hoa của Bùi Cảnh nên đích thân bồi dưỡng. Còn về dụng ý, các gia tộc quan lại ở kinh thành đều hiểu rõ, chẳng qua là định sẵn hôn phu cho Phùng Yên Nhi từ sớm.

Nhưng ai mà ngờ được, Phùng Yên Nhi chê Bùi Cảnh không quyền không thế, lại cả gan hạ t.h.u.ố.c Hoàng huynh trong một buổi cung yến, mưu đồ làm phượng hoàng trên cành cao.

Nghĩ đến những chuyện kiếp trước, ta lạnh lùng nhìn khuôn mặt mỹ nhân kia. Hít một hơi thật sâu, ta vừa định lên tiếng thì không ngờ lại bị người khác tranh trước một bước.

“Vị Bùi công t.ử này, chính là vị hôn phu của Phùng cô nương.”

“Không phải!!”

Ngay khi giọng nói của Thẩm Ngọc Chi vừa dứt, Phùng Yên Nhi đã vội vàng thốt lên.

“Thẩm công t.ử sao có thể nói bậy như thế, chuyện này sẽ hủy hoại thanh bạch của ta.”

Phùng Yên Nhi thà chớt cũng không nhận.

Mọi người nhìn nhau, ngửi thấy mùi kịch hay để hóng hớt.

“Phùng tiểu thư sai rồi, không phải ta hủy hoại thanh bạch của cô, đây chính là lời Phùng lão tiên sinh đích thân nói năm đó.”

Thẩm Ngọc Chi lôi Phùng lão tiên sinh ra làm chứng, mọi người tin đến tám chín phần.

Thời cơ đã chín muồi, ta lên tiếng đúng lúc:

“Đúng là vậy, trước khi cáo lão hoàn hương, Phùng lão tiên sinh có nhắc với Phụ hoàng, muốn cầu một đạo thánh chỉ ban hôn cho tôn nữ và Bùi công t.ử.”

Thẩm Ngọc Chi hình như liếc nhìn ta một cái, rồi rất nhanh dời mắt đi.

Trưởng công chúa kim khẩu ngọc ngôn, lời này vừa thốt ra, những người còn nghi hoặc ban nãy đều gật đầu, nhìn Phùng Yên Nhi với ánh mắt đầy ẩn ý.

Hai người họ đã sắp thỉnh chỉ ban hôn, ai lại dại dột đi đối đầu với Hoàng gia. Hơn nữa, bản thân Phùng Yên Nhi cũng không phải là lựa chọn tốt nhất. Các thế gia coi trọng nhất vẫn luôn là gia thế nền tảng. Mà Phùng gia, từ khi Phùng lão tiên sinh về quê, thế hệ sau chẳng bằng thế hệ trước, nay cũng chỉ giữ chức quan hờ, nể mặt Phùng lão mà thôi.

Chẳng biết là ai khẽ cười nhạo một tiếng, ta chưa kịp nhìn xem là ai thì tay áo đã bị kéo c.h.ặ.t.

“Công chúa tỷ tỷ, muội…”

Ta từ từ rút ống tay áo ra khỏi tay Phùng Yên Nhi.

“Phùng cô nương nên chú ý cử chỉ một chút thì tốt hơn. Bản cung chỉ có một người ca ca là Thái t.ử, chứ chưa từng biết mình còn có muội muội nào khác.”

Ta biết, kể từ khoảnh khắc này, Phùng Yên Nhi sẽ bị tất cả các thế gia đang chọn dâu ở kinh thành gạch tên khỏi danh sách.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiêu Hoa Rực Rỡ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...