13
Hôn lễ của Phùng Yên Nhi và Nhị hoàng t.ử được định vào nửa tháng sau. Ngày hôm đó, kinh thành vốn âm u bỗng chốc hửng nắng, Phùng Yên Nhi kích động khôn cùng, cảm thấy đến ông trời cũng đang giúp nàng ta.
Vài ngày sau, nàng ta cùng Nhị hoàng t.ử vào cung bái kiến Phụ hoàng. Kẻ vốn dĩ quanh năm mặc vải thô nay khoác lên mình bộ cung phục đỏ thẫm, trang sức vàng ngọc kêu leng keng, bên cạnh có tới mười mấy tì thiếp bà t.ử. Lúc đi ngang qua ta, nàng ta ngẩng cao đầu, hoàn toàn không còn vẻ khép nép nịnh bợ khi xưa.
“Công chúa tỷ tỷ, nếu không nhờ người chán ghét muội, sao muội có được vinh hiển như ngày hôm nay, muội còn phải cảm ơn người đấy.”
Ta mặt không cảm xúc, khẽ gật đầu. Chẳng qua chỉ là một Hoàng trắc phi, có gì mà kiêu ngạo. Huống hồ Nhị hoàng t.ử trông có vẻ đơn thuần dễ gạt, nhưng thực chất là kẻ thâm độc nhất. Thành thân bằng thủ đoạn này, liệu có hạnh phúc gì để nói. Phùng Yên Nhi ngỡ rằng có thể nắm thóp được Nhị hoàng t.ử, nhưng không biết rằng hắn thành thân với nàng ta chỉ để bịt miệng Phụ hoàng mà thôi.
Hai tháng sau, Nhị hoàng t.ử theo lễ tiết hoàng gia nghênh chính phi. Lúc ấy, ta ngồi ở bàn chủ tọa, nhìn Phùng Yên Nhi đang bận rộn quán xuyến hôn lễ ở góc điện. Vẻ đắc ý ngày trước đã biến mất, phấn đ.á.n.h trên mặt dày cộm cũng không che nổi vẻ mệt mỏi rã rời. Nhị hoàng phi là cháu gái của Dung Phi - sinh mẫu Nhị hoàng t.ử, vốn là người được gia tộc định sẵn cho hắn, chẳng ai ngờ lại xuất hiện một biến số là Phùng Yên Nhi.
Kể từ đó, Phùng Yên Nhi ít khi lộ diện. Chỉ thỉnh thoảng nghe bá tánh bàn tán, mỗi đêm muộn từ phủ Nhị hoàng t.ử lại vọng ra tiếng khóc của nữ nhân, thê lương như ác quỷ, truyền qua truyền lại rồi cuối cùng đến cả những lời đồn ấy cũng biến mất.
Tại Túy Tiên Lầu, khi Như Ý kể cho ta nghe tin Phùng Yên Nhi qua đời, ta bỗng thấy thoáng chút thẫn thờ.
Ngày hôm sau, cũng tại vị trí đó ở kinh thành, một chuyện khác lại xôn xao dư luận. Nghe nói vị hôn thê dưới quê của Bùi Cảnh tìm đến, hai người vốn dĩ đã bái đường thành thân từ trước. Con cháu Phùng gia phẫn nộ vì bị lừa dối, cơn giận không có chỗ trút sau cái chớt của Phùng Yên Nhi liền trút sạch lên đầu Bùi Cảnh, thẳng tay đ.á.n.h gãy một chân của hắn.
Ta không ngờ mình lại gặp lại Bùi Cảnh ở cửa cung. Vẫn là bộ bào t.ử vá víu ấy, nhưng đã không còn khí chất trích tiên của ngày xưa. Đáy mắt hắn thâm quầng, bước đi chậm chạp, nếu nhìn kỹ sẽ thấy chân phải của hắn bị khập khiễng. Thu hồi tầm mắt, ta sai xe ngựa tiếp tục đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chieu-hoa-ruc-ro/chuong-9.html.]
Trọng sinh trở về, ngoài việc báo thù, ta và Bùi Cảnh chẳng còn gì để nói. Không ngờ, Bùi Cảnh chặn trước xe ngựa, giọng khàn đặc:
“Điện hạ.”
Hai chữ ngắn ngủi này làm ta tê dại cả người, giống như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống chân, không thể cử động. Ta không thể tin nổi nhìn Bùi Cảnh. Đôi mắt đen như mực kia pha lẫn vẻ mịt mờ, không hiểu. Khi nhìn ta, hắn lộ ra một sự chấp niệm muốn làm rõ mọi chuyện.
Bùi Cảnh cũng trọng sinh sao?
“Điện hạ, người có từng mơ một giấc mơ không?”
Sắc mặt Bùi Cảnh trắng bệch, giọng nói như mê sảng. Kể từ khi tỉnh lại, hắn liên tục mơ thấy một giấc mơ giống hệt nhau. Trong mơ, hắn được Trưởng công chúa cứu tại Xuân nhật yến, nàng đối xử với hắn cực tốt, nhưng hắn lại bị Phùng Yên Nhi che mắt. Sau khi nàng ta chớt, hắn cho rằng mình phụ lòng ủy thác của Phùng lão tiên sinh, chẳng phân biệt trắng đen mà đích thân giam cầm Trưởng công chúa.
Hắn chưa từng muốn làm hại nàng. Nhưng trong mơ, hắn thấy rõ mình đơm mũi d.a.o vào n.g.ự.c điện hạ. Bùi Cảnh nhìn chính mình trong mơ, khi điện hạ không chút lưu tình đơm mũi d.a.o vào sâu hơn, bàn tay hắn giấu sau lưng run rẩy kịch liệt, hắn điên cuồng gọi tên nàng, nhưng chẳng còn ai đáp lại.
Bùi Cảnh suy sụp. Tỉnh dậy hắn không ăn không uống, cũng chẳng màng đến cái chân gãy, lết cái thân tàn tạ cũng phải đến gặp Trưởng công chúa một lần. Hắn muốn gọi nàng là “Điện hạ” như trong mơ, muốn tiếp cận nàng như trong mơ, nhưng nàng không giống người trong mộng ấy - nàng không cười với hắn, không ân cần đỡ hắn dậy.
Mưa tầm tã, trời tối sầm lại. Nơi góc phố vắng lặng, cuối cùng chỉ còn lại một mình Bùi Cảnh cô độc.
--------------------------------------------------