Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chiêu Nương

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẫu thân ta là người phụ nữ đanh đá nhất trấn Trường Thọ, tiệm của gia đình ta lại mở ở nơi hẻo lánh nhất trấn.

Không phải vì không có tiền, chỉ là tiệm nhà ta không tốt đẹp gì.

Điển thê hành, chuyên kinh doanh buôn bán người.

Điển thê, như tên gọi là cầm cố thê tử người khác.

Tức là những người nghèo sau khi cưới được thê tử, lại bán người thê tử mình đã tốn tiền cưới về cho những người nghèo hơn một năm.

Trong một năm này, nàng ta là thê tử của người khác, nếu mang thai sẽ được bù thêm một khoản tiền để sinh đứa trẻ. Nếu không mang thai, nhà cầm cố thê tử cũng phải chấp nhận số phận trả lại nàng cho người trượng phu đã bái đường.

Mẫu thân ta mở tiệm này là bởi người đã quá quen với việc này.

Cả đời người từng bị điển bảy lần, sáu lần đều sinh được con trai, là người mang thai nổi tiếng xa gần.

Thế nhưng vào năm ba mươi tuổi, người bị điển lần thứ bảy, lại sinh ra ta, một đứa con gái thua lỗ, điều này đã khiến thân thể người bị tổn thương, từ đó không còn khả năng mang thai nữa.

Cái người được gọi là thân phụ của ta vốn đã nghèo, khi đó ông ta đã cố dìm ta xuống thùng phân.

Mẫu thân đã lén lau sạch mũi miệng cho ta, tối hôm đó, người kéo lê thân thể còn đang chảy máu, mang theo ta trở về nhà trượng phu.

Người đàn ông có thể mang thê tử mình đi điển bảy lần, đương nhiên không phải người tốt lành gì, nhưng phần lớn thời gian ông ấy đều say xỉn, cứ tỉnh lại là đánh người.

Năm ta bảy tuổi, ông ta đi uống rượu, chỉ để lại một chiếc giày bên bờ sông, ngay cả t.h.i t.h.ể cũng không tìm thấy.

Cái c.h.ế.t của người đàn ông đó như mang theo sự nhu nhược của mẫu thân ta, người từ một phụ nhân chỉ biết cúi đầu chịu đòn, biến thành góa phụ một mình nuôi ta.

Ta nhìn người mang theo ta ăn xin dọc đường, rời khỏi quê hương, nhìn chúng ta suýt c.h.ế.t đói ở trấn nhỏ này. Năm đó, tính tình người đột nhiên thay đổi, bắt đầu cười nói bỗ bã, mang chuyện cũ của mình đi khắp nơi kể lể, rồi nói rằng người giỏi nhất là xem phụ nữ có thể sinh con trai hay không.

Những nhà tử tế đều mắng người không biết xấu hổ. Nhưng dù có mắng chửi, nếu hỏi bọn họ có tin người biết xem phụ nữ dễ sinh hay không, người ta vẫn tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chieu-nuong/1.html.]

Chúng ta cứ thế cắm rễ ở nơi xa quê này, sống dựa vào việc điển con dâu nhà họ Trương cho nhà họ Lý sinh con, rồi rút tiền phần trăm.

--- 2 ---

Loại buôn bán này, người thường không thích đặt chân vào, khách hàng đa phần cũng muốn giữ mặt mũi, đều chỉ đến vào buổi tối.

Ban ngày chỉ có Chu nương tử ở nhà bên cạnh thích sang buôn chuyện đôi câu.

Nàng là một kỹ nữ bí mật, phải nuôi một lão trượng phu mắc bệnh lao, là một người tốt, chỉ có điều rất lắm mồm, nghe được chuyện gì từ khách cũng thích buôn dưa lê với mẫu thân ta.

Hôm nay vừa vào tới cửa, ta đã nghe thấy nàng cố ý hạ giọng nói: "Lão tỷ tỷ, không xong rồi, để muội kể cho tỷ nghe chuyện này hiếm lạ lắm."

Mẫu thân ta đã quen với giọng nói oang oang của nàng, chỉ tò mò hỏi: "Chuyện lớn gì mà muội cứ phải úp úp mở mở vậy?"

Nàng giả vờ liếc nhìn ra ngoài, rồi hăm hở nói: "Chuyện cười của lão Hoàng đế đó, đủ lớn chưa?"

"Hôm qua có khách quen của muội từ Kinh Thành đến đây làm ăn, hắn nói bây giờ cả Kinh Thành đều đang bàn tán, hình như Thái hậu trong cung không phải là thân sinh của Hoàng đế. Mấy năm trước, thân mẫu của ngài ấy bị hãm hại phải ra khỏi cung, đã làm không ít việc không thể nói ra, bây giờ Hoàng đế muốn đón thân mẫu vào cung, nhưng các quan đại thần lại không cho phép, bây giờ ngày nào trên triều cũng bàn cãi về chuyện ấy.”

“Thật đúng là kỳ lạ, hóa ra lão Hoàng đế cũng có những việc muốn làm mà không làm được."

Nói xong, Chu Nương tử mang theo vẻ trêu chọc nói: "Ôi, tỷ nói xem, rốt cuộc người đó làm công việc gì mà ngay cả Hoàng đế cũng không bao che nổi?"

Mẫu thân ta mặt không đổi sắc nhổ hạt dưa trong miệng: "Cùng lắm cũng chỉ là loại người không biết xấu hổ như ta và muội thôi, có gì đáng cười đâu, muội thấy chúng ta đáng cười lắm sao?"

Nghe vậy, lông mày của Chu nương tử nhíu lại: "Phải phải phải, muội là con đĩ không biết xấu hổ, nhưng muội có lòng tốt mà, tỷ cũng từng sinh rất nhiều con trai, biết đâu có một ngày sẽ có người đến đón tỷ về hưởng phúc."

Mẫu thân ta không nói gì nữa.

Người luôn canh cánh trong lòng sáu người con trai đó, nhưng người không muốn đi tìm bọn họ, người sợ tìm phải nhà không tốt, ta sẽ biến thành muội muội của người khác, rồi sẽ giống như người năm xưa bị bán đi để đổi lấy tiền sính lễ.

Thấy sắc mặt cả hai người đều khó coi, ta vội vàng đánh trống lảng: "Mặc kệ lão Hoàng đế gì đó, đó là chuyện xa tít tận chân trời, chúng ta vẫn nên nghĩ xem trưa nay có nên tốn chút tiền hầm canh xương ăn hay không."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chiêu Nương
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...