Bà kéo tay ta nói: “Hiện giờ nhờ phúc ca ca ngươi, ai cũng nhìn con bằng con mắt khác, nhưng chuyện tương lai ai mà nói trước được, chọn một gia đình quyền quý có gia phong chính trực mới có thể bảo vệ được con, phu quân tài năng tầm thường một chút, nhưng tính cách phải tốt, hắn mới không chê bai con.”
Những gì bà nói ta đều hiểu, hiện giờ Hoàng thượng trọng dụng ca ca, mẫu thân là người mẫu thân trong câu chuyện hiếu thảo, tẩu tử cũng thường xuyên vào cung bầu bạn với vị Tiểu nương nương số phận trắc trở kia, nâng cao giá trị của ta, một nha đầu đến từ thôn quê.
Nhưng ta cũng không cùng phụ thân với ca ca, khi những ồn ào qua đi, chỉ có nhà chồng có lương tri mới đối xử tốt với ta, chỉ có người chồng không mưu cầu tiền đồ mới không chê bai ta.
Dương Lăng sẽ không chê bai ta, nhưng gia tộc của hắn thì chưa chắc.
Ta chỉ có thể làm nũng với mẫu thân: “Ca ca và tẩu tử cũng có thể bảo vệ con, mẫu thân hãy để con vui vẻ thêm hai năm nữa đi.”
Mẫu thân lại sa sầm mặt nói: “Ta còn ở đây thì mọi chuyện đều dễ nói, ta không còn nữa, tình cảm của các ngươi còn lại được mấy phần?”
Trước giờ bã vẫn thấu hiểu lòng người, đã quen làm chủ gia đình, không còn để ý đến sự quậy phá của ta nữa, bắt đầu để tẩu tử liên tục sắp xếp xem mắt.
Ta bị sắp xếp kín lịch, không còn tự do như trước nữa, lúc này đến lượt Dương Lăng sốt ruột, hai chúng ta khó khăn lắm mới gặp nhau được một lần, hắn kéo tay ta nói: “Chiêu Nương, chúng ta hãy thành thật với gia đình đi, hôm nay tiểu gia sẽ nói với ca ca tiểu gia, sau đó tìm người mai mối đến nhà cầu hôn.”
Mẫu thân hắn sinh hắn không lâu thì qua đời, ca ca hắn lớn hơn hắn rất nhiều, so với Dương thừa tướng bận rộn công vụ, ca ca hắn giống một người phụ thân hơn.
Ta gật đầu: “Chuyện hôn sự đều do trưởng bối làm chủ, chúng ta lại không thể bỏ trốn, chỉ đành vậy thôi.”
--- 12 ---
Lo lắng chờ đợi mấy ngày, ta không đợi được người mai mối của Dương phủ đến nhà, mà lại đợi được cuộc hẹn gặp của ca ca hắn.
Khi nha hoàn quét dọn trong phủ đưa tờ giấy cho ta, ta rất kinh ngạc, thì ra Dương phủ đã sắp xếp tai mắt trong số các hạ nhân của tẩu tử từ lâu.
Ta đội mũ che mặt, mượn cớ phải ra ngoài mua chút thức ăn tươi mới cho mẫu thân, đi đến cửa Xuân Phong Lâu, lại tìm cớ đuổi nha hoàn mà tẩu tử sai đi cùng, mới bước vào gian phòng đã hẹn.
Ca ca của Dương Lăng tên là Dương Diên, là một nam tử ôn nhã có bộ râu đẹp, hắn lạnh nhạt liếc nhìn ta: “Chuyện này vốn dĩ nên để phụ thân của ta đến, nhưng đứa trẻ Lăng nhi kia cũng có một nửa là do ta nuôi nấng, ta thật sự không yên tâm, vẫn muốn đến xem cô nương một chút.”
“Dung mạo hắn đẹp, nhưng ở Kinh Thành cũng có rất nhiều dung mạo như vậy, tâm tính của thiếu niên chưa định, các ngươi không hợp đâu, hãy dừng lại đi.”
Hắn cho rằng Dương Lăng thấy sắc mà sinh ý nên vô cùng bất mãn với ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/chieu-nuong/7.html.]
Dưới những lời nói bình tĩnh, đầy uy áp của kẻ bề trên, cứ như thể chỉ cần ta phản bác một câu, hắn sẽ dùng vô số thủ đoạn để đối phó với ta.
Nhưng ta là một người hiểu chuyện, ta biết điều đáp lại: “Lời ngài nói ta đã hiểu, ta sẽ đoạn tuyệt với Dương Lăng, cũng xin ngài chuyển lời cho hắn, đời này là ta có lỗi với hắn.”
Dương Diên kinh ngạc trước sự phối hợp của ta, nhưng cũng chỉ kinh ngạc trong chốc lát, rồi lập tức đứng dậy nói: “Nếu đã như vậy, Dương gia chúng ta và cô nương từ đây đường ai nấy đi, mong rằng đừng còn dính líu gì nữa.”
Đi đến cửa, hắn lại mở miệng nói: “Suýt nữa thì quên, trên bàn là ngó sen mật ong của Dương phủ, Lăng nhi cho rằng ta chịu đến gặp ngươi là có khả năng đồng ý, hắn nói ngươi thích ăn, cứ làm ầm lên đòi ta mang cho ngươi, cũng là lần cuối cùng rồi, cô nương hãy tận hưởng cho thật ngon miệng.”
Dương Diên rời đi, ta nhìn hộp ngó sen mật ong kia, suy nghĩ quay cuồng vạn lần, nhớ đến khuôn mặt nhiệt thành kia, ta lặng lẽ xin lỗi không ngừng.
Nhưng cuối cùng, ta vẫn xách hộp thức ăn lên, ngay cả mũ che mặt cũng không đội, đã xông ra ngoài, chạy đến trước cửa lớn Xuân Phong Lâu đầy ắp khách khứa, chặn Dương Diên lại hỏi: “Hộp ngó sen mật này, thật sự là thứ cuối cùng cho ta sao?”
Hắn cau mày, không hiểu vì sao ta lại phát điên, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, hắn không thể dây dưa với ta, gật đầu nói: “Quả thật là thứ cuối cùng, mong cô nương tự trọng.”
Sau đó hắn không ngoảnh đầu lại mà bước lên xe ngựa của nhà mình.
Lúc đó, nha hoàn mà ta nhờ tiểu ăn mày ở đầu phố giữ lại cuối cùng cũng chậm rãi trở về, đúng lúc nhìn thấy bóng lưng hắn rời đi và cỗ xe ngựa có dấu hiệu của Dương phủ.
--- 13 ---
Không lâu sau khi về phủ, ca ca và tẩu tử ngay cả hạ nhân cũng không mang theo, lập tức cùng mẫu thân đến phòng ta tìm ta.
Rất rõ ràng, là nha hoàn đó đã đi cáo trạng.
Tẩu tử lo lắng hỏi ta: “Dương phủ không dễ chọc đâu, ở đây không có người ngoài, nói cho tẩu tử, ngươi và Dương Diên rốt cuộc có dính líu gì?”
Ta nuốt nước mắt ăn một miếng ngó sen, đưa đĩa qua nói: “Các ngươi cũng nếm thử món ngó sen mật này đi, có lẽ sau này sẽ không được ăn nữa đâu, ăn xong rồi, ta sẽ nói cho các ngươi biết mọi chuyện.”
Đương lúc sốt ruột đến muốn bốc hỏa, bọn họ làm gì còn khẩu vị, nhưng họ không ăn, ta cũng không chịu mở miệng, ca ca và tẩu tử không còn cách nào, chỉ đành ăn một miếng, đến lượt mẫu thân, ta lại rụt đĩa về.
Độc phát tác rất nhanh, Triệu Chính phun một ngụm máu, ngay cả một lời còn chưa kịp nói đã co giật qua đời.
--------------------------------------------------