Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Đồng từ khi trong bếp lên phòng thì chui rúc trong chăn nằm trên

giường, bầu trời bên ngoài cũng đã thay một màu đen. Hạ Đồng nằm dài

trên giường, chán chường nhìn trần nhà.

Nằm trong phòng, loáng thoáng cô nghe được tiếng bước chân, nhưng rồi

không nghe nữa, cứ thế lặp đi lặp lại vài lần, Hạ Đồng nhiều lần leo

xuống giường định mở cửa xem là ai, nhưng rồi lại thôi.

Không biết có phải là anh không? Nhưng nếu là anh, chạm mặt anh, cô không biết mình sẽ thế nào nữa?

Trong đầu chợt nhớ, hôm nay là lễ hội của ba trường kết hợp lại thì

phải? Nếu thế giờ này đã bảy giờ tối, anh cũng nên đi rồi.

Nhưng mà cô chưa nghe được tiếng xe rời đi, có phải anh chưa đi? Hay là anh đi rồi, cô không biết chăng?

_Cốc... cốc...

Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Hạ Đồng leo xuống giường, đi ra mở

cửa. Khi cánh cửa mở ra, khuôn mặt ấy hiện trước mắt cô, ánh mắt chạm

vào nhau, mọi thứ xung quanh như ngưng động.

Cô chỉ biết, trong mắt cô chỉ còn người con trai ấy.

Anh mặc bộ âu phục đen, bên trong là chiếc áo sơ mi đen, không cài nút trên, chiếc áo vest bên ngoài cũng bỏ lơ không gài lại, dáng người cao

lớn thắng tấp càng được tôn lên vẻ đẹp vốn có của anh.

-Sao chưa thay đồ nữa?-Dương Tử nhìn cô, thấy cô vẫn mặc bộ đồ lúc sáng, hỏi

-Thay đồ? Có việc gì?-Hạ Đồng giật mình thôi không nhìn anh nữa

-Dự lễ hội, em là trợ lý của anh, em không đi thì làm sao được?-Dương Tử đút hai tay vào túi quần

-Anh đi một mình đi, tôi là trợ lý chứ không phải người đi tham dự tiệc cùng anh.-Hạ Đồng lườm anh, sau đó liền đóng cửa lại

Nhưng mà cửa chưa đóng đã bị cánh tay của anh ngăn lại, Hạ Đồng còn

chưa kịp phản ứng đã bị anh xông cửa vào, cô giật mình nhìn anh.

-Làm gì thế? Tôi không đi, anh tự kiếm người đi cùng đi.-Hạ Đồng cau có

-Đợi anh ép em, em mới chịu sao?-Dương Tử khẽ thở dài, nhìn cô

-Không phải từ trước đến giờ đều là anh ép tôi sao? Tôi không đi.-Hạ Đồng chán ghét liếc anh

Cô thà anh lạnh lùng mắng cô, ép buộc cô, còn hơn là thế này, làm trái tim cô mềm nhũng.

Dương Tử tưởng rằng anh đối với cô chỉ là một người xa lạ, phút chốc

cảm thấy rất lạ lẫm, trong lòng trống trải, thiếu vắng gì đó.

-A... anh làm gì thế, thả tôi xuống...

Hạ Đồng la toáng lên khi Dương Tử bế xốc cô lên, không ngừng giãy

giụa. Nhưng mà Dương Tử căn bản không chú ý đến cô có đồng ý hay không

đã vác cô y như vác một túi đồ không trọng lượng.

Hạ Đồng la om sòm khiến mọi người trong nhà cũng đi ra xem chuyện gì,

thì thấy một màn mà đáng kinh ngạc, thà mọi người trong nhà Chính tin có động đất chứ không tin Dương Tử lại vác cô đi ra khỏi nhà.

Hạ Đồng bị anh vác thẩy ngồi vào ghế phụ chiếc Ferrari mui trần, cô

tìm cách mở cửa nhưng đã bị anh chốt lại, còn anh lại thản nhiên thắt

dây an toàn cho cô.

Dương Tử vòng qua bên ghế lái, mở cửa ngồi vào.

-Anh làm gì thế? Mau cho tôi xuống, tôi không muốn đi chút nào.-Hạ Đồng nhìn anh, ánh mắt hừng hực

-Im lặng, nếu không, anh sẽ để em mặc thế này đến dự lễ hội.-Dương Tử quay sang nhìn cô, coi như nhắc nhở

-Anh...

Hạ Đồng cắn môi, biết không thể ngăn anh, chỉ còn cách ngồi yên, ánh mắt không vui nhìn về phía trước, không thèm nhìn anh.

Dương Tử khá là hài lòng với thái độ ngoan ngoãn của cô.

Chiếc xe lao nhanh trong màn đêm, mất dần trong làn khói mù mịt.

***

Trường nam sinh Kin, tấp nập rộn ràng người đi vào trong, những chiếc

xe sang trọng, những con người ăn mặc đẹp đẽ lộng lẫy, cười cười nói nói đi vào trong trường.

Chiếc Ferrari dừng trước cổng trường liền thu hút đám người đang vui

trong tiệc ỡ sân trường rộng lớn, hầu như ai cũng chú ý đến nó khi nó

dừng lại, càng thu hút ánh nhìn vì người ngồi trong xe.

Dương Tử bước xuống xe, đồng thời kéo Hạ Đồng xuống theo, nét mặt bực bội của cô vẫn không giảm đi mà càng ngày gia tăng.

Lúc nãy, Dương Tử đưa cô đi sửa soạn mới rồi mới đến đây.

Hạ Đồng mặc bộ váy trắng kết ren hoa lưới mỏng, cổ áo tim, hai tay áo

dài đến khuỷu, ngang eo là chiếc đai lưng trắng phau, váy xòe dài đến

đầu gối. Đôi giày cao gót trắng tinh khôi đồng bộ với bộ váy.

Chỉ là một váy đơn thuần nhưng lại làm cho cô, trở nên xinh đẹp lại rất thuần khiết như màu trắng của váy.

Người ta nói, con gái mặc váy trắng sẽ rất thuần khiết, mộc mạc, quả nhiên không sai chút nào.

Dương Tử ép buộc cô quàng tay anh, sau đó nghênh ngang đi vào trong.

Hạ Đồng đi bên cạnh, bất mãn cúi đầu nhìn gót giày mình, trong lòng thầm chửi mắng anh không ngừng.

Qúa đáng, rõ ràng biết cô không muốn nhìn thấy anh, không muốn nhận sự quan tâm của anh, vậy mà anh cứ làm tới.

-Oa, là anh Dương Tử!!!

-Đẹp trai quá đi!!!

Đa số đều là những lời khen không ngớt cùng ngưỡng mộ từ nữ sinh

trường Jeil, Hạ Đồng phòng mang trợn má cúi đầu thấp hơn, thừa nhận anh

đẹp trai đi, thừa nhận ai nhìn cũng say mê anh đi, thừa nhận là người

từng ghét cay ghét đắng anh như cô cũng yêu anh đi, nhưng mà cũng không

thể nhìn chằm chằm anh chứ? Sao lúc trước cô nhìn anh chăm chú như thế

anh liền lạnh giọng "Nhìn nữa, chết với tôi." sao bây giờ không nghe?

-Dương Tử, sao đến trễ thế?-Đình Hiên tiến lên phía anh, cất giọng nói

-Có việc bận nên đến trễ thôi.-Dương Tử khóe môi hiện lên ý cười

-Nghe nói...-Đình Hiên hơi ngập ngừng, ánh mắt liếc sang cô

-Cậu cứ nói đi.-Dương Tử như hiểu ý, nói

-Nghe nói, Viễn bị cậu làm đến nằm viện, bây giờ cậu ta lại đi khiếu nại tôi.-Đình Hiên nói

Hạ Đồng hơi nhìn anh, Viễn? A, là cái tên vô lại, biến thái, đại côn đồ đó sao? Dương Tử đánh Viễn nằm viện?

-Ừ, nói với tên đó, tớ sẽ tiếp hết.-Dương Tử cười lạnh lẽo, rõ ràng nhàm chán

-Thật không hiểu vì sao tên Viễn lại thù hằn cậu như thế? Nhưng mà tôi nói cậu này, sau này làm ơn hội trưởng đừng qua trường tôi đánh nhau

nữa, cả hội phó của cậu, coi như tớ van hai người, có biết tớ giải quyết rất mệt không?

-Yên tâm, nam sinh trường cậu hầu như ai tôi cũng "thử nghiệm" qua

rồi, chỉ còn tên Viễn là nhiều lần mà vẫn chưa sợ thôi, còn về Lăng Hạo, cậu tự mà nói lấy.-Dương Tử đặt một tay lên vai Đình Hiên

-Thật là đau đầu với hai cậu.

Hạ Đồng vẫn chăm chăm nhìn Dương Tử, hầu như không hề động mi mắt dù chỉ một cái thoáng qua, cô nên nói gì vây giờ?

Dương Tử cảm giác cô cứ nhìn mình, liền quay qua nhìn cô, Hạ Đồng lập tức nhìn sang chỗ khác.

-Có khát không?-Dương Tử giọng nhỏ nhẹ cúi đầu ghé sát tai cô hỏi

Hạ Đồng lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

-Ngồi đây đợi anh, anh đi lấy nước ép cho em.-Dương Tử đặt cô ngồi ở chiếc ghế ở chỗ dễ dàng nhìn thấy nhất

Sau đó Dương Tử liền quay người đi, Hạ Đồng còn định nói "Tôi muốn đi

vệ sinh." thì anh đã đi mất dạng, cái gì thế, cô còn chưa nói cô muốn gì mà, sao lại tự ý quyết định thay cô.

Hạ Đồng nhìn anh mất dần trong đám đông, sau đó đứng lên, tự mình rời

khỏi nơi đó. Hạ Đồng đi loanh hoanh trường, tìm toilet để đi, đi mãi mà

không tìm thấy, lại đi nhầm vào khuôn viên của trường.

Cái gì thế này? Trường này rộng không khác gì trường Nhuận Lâm, y rang cái mê cung vậy?

-Đã tìm thấy chưa?-giọng một người đàn ông trung niên vang lên

Hạ Đồng hơi dừng chân, ở đây cò người sao? Không phải chứ? Xung quanh

cô chỉ có cây với cây, bây giờ lại có giọng nói, không phải may đến mức

gặp thứ xui xẻo đó chứ?

Hạ Đồng rùng mình không thôi.

-Vẫn chưa.-giọng nam khác vang lên, trẻ hơn giọng nói của người đàn ông chút nãy

-Mau tìm đi, chiếc nhẫn đó là chiếc nhẫn phu nhân ta thích nhất.-giọng người đàn ông lúc nãy lại vang lên

Hạ Đồng hơi an tâm, hiếu kì tiến về phía phát ra giọng nói, vén những

tán lá lên, cô nhìn thấy một người đàn ông phụ nữ đứng đâu lưng về phía

cô, phía trước là hai ba người đang loay hoay tìm thứ gì đó dưới đám cỏ.

Thì ra là tìm đồ, cứ làm cô hết hồn.

Hạ Đồng đi lên thêm vài bước, định hỏi có cần cô giúp gì không thì phía dưới chân đã đạp trúng thì gì đó cứng cứng.

Hạ Đồng cúi xuống nhìn, một chiếc nhẫn kim cương sáng rực nằm bên dưới chân cô. Hạ Đồng cúi người nhặt lên, hình như đây là thứ họ cần tìm!?

-Xin lỗi, có phải đây là thứ hai nguồi cần tìm?

Hạ Đồng cầm chiếc nhẫn tiến lên.

Hai người kia nghe tiếng cô, giật mình quay người nhìn cô. Phút chốc cả người cô cứng đờ, cả người phụ nữa cũng vậy.

Chiếc nhẫn trên tay cô rơi xuống đất vang lên tiếng chói tay, Hạ Đồng

hoàn toàn không dám tin vào mắt mình, nụ cười phút chốc biến mất.

Người phụ nữ kia cũng không khá là mấy, ánh mắt hiện lên tia đau thương cùng hối lỗi, nhìn cô không nói ra lời.

Tại sao, tại sao lại xuất hiện ngay lúc này? Vì sao? Không phải suốt chín năm nay đều không có tin tức hay sao?

-Đồng Đồng...

Bà Khuê đau lòng gọi tên đứa con gái mình.

-Đừng gọi tên tôi.

Hạ Đồng lắc đầu kịch liệt, sau đó liền quay người bỏ đi, chỉ kịp nghe tiếng gọi của bà Khuê vang lên chua xót phía sau.

Hạ Đồng từng nghĩ, sẽ không bao giờ gặp lại người mẹ này cả, thế mà

bây giờ... Cô chưa đủ chuẩn bị để đối diện với bà, vẫn chưa đủ...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chuyện Tình Hoàng Gia
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...