Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 99

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Đồng đi vào trong lớp học, ngồi vào bàn của mình, lặp tức Bạch Mai đi đến nói chuyện với cô.

-Hôm qua sao cậu nghĩ vậy?

-À, tớ bị bệnh.-Hạ Đồng nở nụ cười

-Đã khỏe hơn chưa?-Bạch Mai hỏi han

-Đỡ hơn rồi.

-Hôm qua cậu nghĩ tớ buồn chết được, có biết tớ nhớ cậu lắm không?

-Tớ cũng nhớ cậu.

-Nhưng mà chuyện của cậu là thế nào thế? Bữa cậu bỏ chạy ở sân vận động tớ nghe bọn họ nói về cậu rất nhiều.-Bạch Mai ngồi đối diện cô chống

cằm nói

-Tớ...

Hạ Đồng rũ mi mắt xuống, khẽ cắn cắn

môi, sau một lúc mới thành thật kể hết chuyện cho Bạch Mai nghe, dù sao, mọi người trong trường đều biết hết rồi, giấu giếm làm gì nữa chứ.

Hạ Đồng kể xong nhìn Bạch Mai, hai tay nắm chặt, chẳng qua cô lo lắng, khi Bạch Mai biết còn chịu làm bạn với cô hay không?

-Thì ra là vậy. Chỉ có thế bọn họ đã nói này nói nọ, đúng là trường quý tộc.-Bạch Mai cười, như thể đó là chuyện bình thường

-Cậu... không miệt thị tớ sao?-Hạ Đồng ngập ngừng hỏi

-Cậu nghĩ sao thế? Cậu là người bạn đầu tiên tớ chịu nói nhiều lại vui

vẻ đến thế, làm sao tớ miệt thị cậu được.-Bạch Mai thân thiết nói, còn

nắm tay cô

-Thật sao? Tớ nhất định sẽ quý trọng tình bạn này.-Hạ Đồng mỉm cười ngọt ngào

-Ừ, tớ cũng vậy.-Bạch Mai cười đáp lại

Ánh mắt xanh biếc hiện lên ý cười mỉa, xẹt qua tia khinh khỉnh, lại khó nắm bắt.

...

Giờ giải lao, Hạ Đồng một mình đi xuống phòng y tế, định nằm ngủ một

lát lại phát hiện giường bên cạnh có người. Hạ Đồng liếc nhìn chàng trai ngủ say, không nỡ phá giấc ngủ của anh.

Hình như anh đang mơ một giấc mơ đẹp...

Hạ Đồng khom người cặn kẽ nhìn nét mặt của Khiết Đạt, nét mặt hiền hòa

vui tươi của anh vẫn như ngày nào, làm người đối diện luôn cảm thấy

thoải mái, vui vẻ theo.

Nếu so về độ tốt, thì Khiết Đạt cũng rất tốt với cô.

Nhưng mà với anh, cô chỉ có thể xem là bạn, là một người anh trai.

Đơn thuần là thế!!!

Như cảm nhận được có người đang nhìn mình, như không dời mắt, Khiết Đạt khẽ nhíu mày, mở đôi mắt buồn ngủ lên, vẻ mặt ngái ngủ hiện rõ lên cả

khuôn mặt.

Nếu là ai khác, nhìn anh ngủ chăm chăm như thế, anh chắc chắn sẽ rất khó, nhưng khi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệnh đã hồng

hào chút ít hiện lên trước mặt anh, anh lại tỉnh ngủ hẳn, nụ cười của

cô, làm cho anh ấm lòng.

-Hạ Đồng, em... em đến lâu

chưa?-Khiết Đạt vội vã ngồi dậy, hấp tấp chỉnh chu lại mình, như thể

đang diện kiến mẹ chồng chẳng bằng

-Anh làm gì gấp thế, em chỉ vừa đến thì thấy anh ngủ nên nhìn anh một lát thôi.-Hạ Đồng cười nhẹ

ngồi vào chiếc giường nghỉ bên cạnh

-Anh ngủ rất xấu, không muốn em nhìn thấy.

-Không có, anh ngủ rất đáng yêu y như đứa trẻ vậy.-Hạ Đồng thật lòng nói

-Đừng gạt anh, biết thế anh không bỏ quên chìa khóa phòng nghỉ của mình ở nhà, để em không nhìn thấy.

Khiết Đạt làm mặt buồn nhưng ý cười trong đôi mắt hiện rõ.

-Em không gạt anh, chẳng qua chỉ nói sai sự thật một tí.-Hạ Đồng cười híp mắt nói

-Anh đã nói mà.

Hạ Đồng nhìn khuôn mặt của anh nhịn không được cười lớn, anh luôn có cách chọc phá cô, làm cô cười.

-Anh kể em nghe cái này.-Khiết Đạt đợi cô ngừng cười, nói

-Là chuyện gì?-Hạ Đồng nhìn anh hỏi

-Theo em, phải mắc bao nhiêu thời gian để chinh phục một cô gái?

-Tùy theo mỗi người mới được.

-Nếu cô ấy là một cô gái hay cười, vui vẻ, hay nghĩ đến người khác, với người con trai thích cô ấy cũng rất thân, họ thường cười nói vui vẻ,

theo em chàng trai phải cần làm gì để cô ấy làm bạn gái mình?-Khiết Đạt

nói đồng thời nhìn cô, như mong đợi

-Cái này thì... chắc cũng một tuần, phải xem chàng trai có thành ý hay không?-Hạ Đồng nhìn anh ngẫm nghĩ nói

-Thành ý như thế nào?

-Nếu em là cô gái thì chỉ cần chàng trai đó có thể bảo vệ em và mỗi

ngày một ly kem sôcôla cùng một ly cappuccino và dĩa macaron thì em đồng ý ngay.-Hạ Đồng chỉ vừa nghĩ đến ba thứ đó ánh mắt liền sáng rực lên

-Nếu anh làm vậy, em sẽ làm bạn gái anh sao?-Khiết Đạt thừa dịp hỏi tới

-Sẽ, em sẽ nhưng mà anh làm sao thích em, em không may mắn đến thế.-Hạ Đồng cười nhe răng ngây thơ nói

Em là cô gái may mắn, sẽ rất may mắn, nhưng anh sẽ càng may mắn hơn nếu em không nói câu anh làm sao thích em.

Khiết Đạt như cười chính bản thân mình. Ánh mắt dường như chứa nhiều điều sâu lắng.

-Khiết Đạt, là cô gái nào may mắn được anh chú ý đến thế? Có phải rất

xinh đẹp, rất tốt bụng lương thiện phải không?-Hạ Đồng tò mò hỏi

-Trong mắt anh, cô ấy là một tiên nữ, không ai có thể sánh bằng cô ấy,

cô ấy rất mạnh mẽ lại kiên cường, luôn nghĩ đến người khác, lại không

bao giờ cho ai biết mình yếu đuối. Cô ấy rất hay cười, luôn làm anh cảm

thấy thoải mái cùng vui vẻ theo.-Khiết Đạt nói đồng thời nhìn cô, ánh

mắt chất chứa toàn nhu tình

-Em thật muốn gặp cô gái ấy.

-Không phải em cũng như thế sao?

-Em có sao? Anh đừng tăng bốc em, em sẽ nở lỗ mũi rồi hếch mặt lên cho

xem. Đến lúc đó, anh ngăn em tự cao cũng không được.-Hạ Đồng cười hì hì

Khiết Đạt nhìn cô, rất muốn nói, cô ấy chính là em, trong mắt anh, em

hoàn hảo đến thế, em lương thiện mộc mạc ra sao, anh yêu em như thế nào, nhưng mà đáng tiếc, anh lại không thể mở lời, anh biết rõ, trong mắt

cô, anh chỉ là một người bạn, người anh trai.

- - -

--- Trên sân thượng ---

Cô gái kính cẩn cúi người, mái tóc ngắn của cô gái bay nhẹ trong gió.

-Thế nào?-cô gái đứng đối diện vẻ mặt hếch lên, hai tay khoanh trước

ngực, vẻ mặt hoàn mĩ đến từng centimet, lại mang vẻ đẹp của một kẻ đầy

thủ đoạn

-Em đã làm theo chị, cô ta rất tin tưởng em, xem em là bạn thân.-cô gái vẫn cúi người, lễ phép nói

-Tốt lắm, nếu em làm theo lời chị, chị sẽ giúp ba em có được hợp đồng

của Kim Thị bên Anh.-Kim Sa Sa khóe môi là nụ cười khinh khỉnh

-Em biết rồi, em sẽ làm tốt, chị muốn em làm gì tiếp theo.-cô gái hơi

nâng đầu, ngũ quan tinh tế mang theo cả nét phương Đông lẫn phương Tây

-Cô ta rất tin tưởng em đúng không? Vậy thì em hãy lợi dụng sự tin tưởng đó.

Sa Sa cười nham hiểm, đồng thời ghé vào tai cô gái nói nhỏ.

Không khí bao trùm một màu của sự hiểm ác...

- - -

Chiếc Porsche trắng dừng trước một toà biệt thự chẳng khác gì cung điện dành cho vui chúa, biệt thự xây theo kiểu cổ xưa, mang phong cách cổ điển. Toà cung điện xây ở một nơi khuất người, phải qua một dãy rừng tre mới vào trong được.

-Thiếu gia.

Khi cánh cửa

của "toà thành" mở ra hai bên là hai hàng người, toàn bộ đều mặc bộ đồ

vest đen, chiếc kính đen, quần áo thẳng tắp, cravat ngay ngắn, toàn bộ

đều là đàn ông, vẻ mặt ai nấy đều không có cảm xúc nào, chỉ phục tùng

mệnh lệnh.

-Chủ tịch đang đợi cậu bên trong phòng trà.-một người trong bọn họ sắc mặt như cũ, cúi người nói

-Tôi biết rồi.

Thiên đáp lại, sau đó bước chân lên đá sỏi được lát đều thành một hàng

tới cửa bước vào trong, men theo hành lang tới căn phòng cuối cùng.

-Ông, cháu đến rồi.-Thiên đứng bên ngoài, lễ phép nói

-Vào đi.

Bên trong truyền đến một giọng nói khá già dặn của một người đàn ông,

nhưng vẫn không khó nhận ra sự lão luyện cùng nhạy bén của ông. Thiên

chậm rãi tháo giày kéo cửa bước vào trong.

Thiên nhìn ông của mình, lại nhận được ánh mắt không hài lòng sắc bén của ông, liền cúi gập người một cái.

-Ngồi đi.-chủ tịch Dương ánh mắt nheo lại hiện ra từng nếp nhăn

Thiên ngồi xuống chiếc nệm đối diện ông mình, sau đó liền cầm bình trà

rót trà ra hai chiếc ly. Mùi trà hoa anh đào thơm nức bay toả trong gian phòng.

Chủ tịch Dương là một người đã ngoài sáu mươi lăm,

nhưng sự quyết đoán cùng tinh nhạy của ông vẫn không thua gì người thanh niên, nét mặt già dặn lại nghiêm nghị, khiến đối phương có phần e sợ.

-Nghe nói cậu muốn từ hôn với Tuyết Ny?-chủ tịch Dương cầm tách trà lên khẽ nhấp môi

-Vâng, cháu nghĩ, chuyện hôn nhân là chuyện trọng đại, vẫn là do cháu

tự chọn người cùng mình đi đến cuối con đường.-Thiên suy nghĩ thận trọng trước khi nói

-Sao ngay từ đầu cậu không từ hôn để đến bây

giờ? Tuyết Ny có gì không tốt bằng con bé đó?-chủ tịch Dương tao nhã đặt tách trà xuống, đưa ánh mắt về phía Thiên hỏi

Cô bé? Ý ông chỉ là ai? Không lẽ...

-Cháu chỉ nghĩ mình lớn rồi nên có thể tự quyết định.-Thiên nói, ánh mắt né tránh

-Cậu nghĩ chuyện của cậu tôi không biết hay sao? Đứa em trai của cậu đẽ thế, đến cậu cũng thế, đợi đến như con bé Ân Di mới chịu sáng mắt hay

sao?-chủ tịch Dương quả nhiên nói trúng tâm tư của anh, làm anh khẽ chấn động mạnh

-Ông, ông nói gì thế? Cháu, cháu không hiểu.-Thiên hai tay nắm chặt ly trà của mình, gượng ép bản thân mình cười

-Chuyện của hai anh em cậu, ngày nào ta cũng nắm rõ, đừng để ta lặp

lại, hôn lễ với Diêu gia, chắc chắn phải tiến hành. Còn không, hậu quả,

do cậu lãnh lấy.-chủ tịch Dương đối với cháu trai mình vẫn nặng lời,

tuyệt tình như thế

-Ông...

-Thiếu gia, mời cậu ra ngoài.-hai hộ vệ đứng sau lưng ông anh tiến lên, đưa tay về phía cửa

-Ông...

Thiên bất đắc dĩ buông tha hi vọng sẽ có thể từ hôn, đứng lên cúi người một cái mới rời đi.

Ánh mắt chủ tịch Diêu sáng quắc trong không gian đen tối, lại cầm tách trà lên nhàn nhã uống vào miệng.

-Chủ tịch, chuyện này có nên...-một hộ vệ cung kính hỏi

-Để đó, Thiên với Dương Tử, Thiên vẫn dễ xử lý hơn, nó không được quyết đoán cùng tàn nhẫn như em nó, để ta dạy nó từ từ vậy.

Chủ tịch Dương không hấp tấp uống ngụm trà, vẻ lão luyện hiện ra rõ trong đôi mắt sáng quắc kia.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chuyện Tình Hoàng Gia
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...