Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng hôm sau, Hạ Đồng sau khi thay đồng phục xong liền xuống bếp phụ giúp chị Ly bày thức ăn lên, tối hôm qua cô nằm suy nghĩ, rốt cục cũng hiểu vì sao thua anh? Không phải cô không nhiều trò như anh, mà là cô làm gì cũng không chịu suy nghĩ cả nên mới hết lần này đến lần khác bị anh nắm tẩy.

-Thiếu gia, chào buổi sáng.-chị Ly thấy Thiên cùng Dương Tử từ trên đi xuống, nói

Thiên thì mỉm cười thay cho lời chào, còn Dương Tử là khuôn mặt lạnh te để thay thế.

Bây giờ cô hiểu, anh em không cùng cha hoặc mẹ, khác nhau điểm nào rồi. Một người quá dịu dàng, dễ gần, còn một người như tảng băng ở Nam Cực, ngàn năm không tan mà.

-Hai anh ăn sáng ngon miệng.-Hạ Đồng bưng hai phần ăn lên bàn

-Em ăn cùng đi.-Thiên đề xuất

Hạ Đồng lại im lặng, như đang ngẫm nghĩ gì đó, đến một lúc mới lên tiếng.

-Em đến trường ăn được rồi.

-Sao lại để đến trường? Mau ngồi xuống ăn cùng đi.-Thiên quả quyết nói

Hạ Đồng lại im lặng một hồi mới trả lời:

-Em thấy để em vào trường ăn thì hau hơn.

-Được rồi, anh không ép em.

Dương Tử nhíu mày nhìn cô, nãy giờ anh quan sát cô, hình như có gì đó không ổn, từ khi nào con gà mái này lại trả lời chậm chạp như vậy?

-Lâm Hạ Đồng, hôm nay, tôi cho phép cô ngồi ăn cùng. Ngồi xuống.-Dương Tử nói nhưng lại giống ra lệnh hơn.

Hạ Đồng im lặng một hồi, mới đáp:

-Không cần, tôi đến trường ăn sau.

-Thế nào?-Dương Tử cau mày lại nhìn cô

Cô lại im một lúc, mới nói:

-À, tôi đổi ý rồi, tôi ăn.

Sau đó cô ngồi xuống đối diện Dương Tử. Chị Ly cũng đem phần ăn lên cho cô.

Hạ Đồng thoải mái ăn, nhưng nếu là ngày thường cô đã nói liên tục rồi, tại sao hôm nay chỉ cắm đầu ăn một từ cũng không nói, dù cô mê thức ăn đến chừng nào, thì cái miệng của cô làm sao không nói trong vòng năm phút được chứ? Điều đó, làm anh rất thắc mắc.

-Hạ Đồng, em bị đau họng hay sao mà không nói chuyện gì hết vậy?-Thiên hơi lo lắng hỏi

-Không có.-Hạ Đồng đáp xong vẫn ăn tiếp.

-Vậy sao em không nói gì hết, có phải em bị làm sao rồi không?-Thiên hỏi tiếp

-Không phải, tối qua, em vừa xem một truyện cổ tích nên học hỏi.-Hạ Đồng nói, đồng thời ngước đầu nhìn Dương Tử

Anh cũng nhìn cô.

-Là truyện cổ tích gì?

-Một con gà mái nông cạn thiếu suy nghĩ mắc lừa con heo đực, gà mái đùa giỡn tỏ tình với heo đực, nào ngờ con heo đực này không nói lý lẽ lại đi nói với mấy con vật khác gà mái thích nó, bị nó từ chối còn bám theo. Cho nên sau này em không muốn giống như con gà mái, em phải suy nghĩ thận trọng trước khi nói.-Hạ Đồng nói xong liền liếc anh một cái

Dương Tử không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô, lắng nghe.

-Truyện cổ tích đó tên gì?-Thiên hỏi

-Heo đực phụ tình.-Hạ Đồng cố ý nói lớn

-Anh phải xem mới được.-Thiên vẫn tưởng chuyện cô kể có thật, nói

Người ngu cũng biết Lâm Hạ Đồng cô đang nói mỉa Dương Tử anh.

-Vậy thì tôi cũng phải lên xem mới được.-Dương Tử nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng

Hạ Đồng im một lúc, sau khi ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ xong mới đáp:

-E là xem lại không hay bằng trực tiếp xem hay mình là nhân vật.

-Vậy thì tôi phải thực hành rồi.

-Cứ thoải mái.

Dương Tử nheo mắt nhìn cô, sau đó đặt bộ đồ ăn xuống, tao nhã cầm khăn lau miệng mình, không lâu sau đứng lên.

Cô cứ tưởng anh đi ngay, ai mà ngờ anh lại dừng lại sau lưng cô, cúi đầu xuống nói nhỏ vào tai cô, vừa đủ cả hai nghe.

-Thực hành làm sao thiếu con gà mái như cô được, tôi không ngại cùng cô làm "người nổi tiếng" lần nữa đâu.

Dương Tử nói xong câu đó rồi nhếch môi bỏ đi ra ngoài.

Hạ Đồng tay vẫn đang bỏ thức ăn vào miệng lại vì câu nói của anh dừng lại, sau ba phút thông não, cô điên cuồng trút giận vào dĩa thức ăn trước mặt mình.

Anh vừa nói cái gì chứ? Lần nữa sao? Lâm Hạ Đồng cô sẽ không để anh có cơ hội đó nữa đâu.

Thiên là người ngoài cuộc đương nhiên không hiểu gì, càng không biết Dương Tử nói gì với cô, chỉ biết nhìn cô đang trút giận vào dĩa thức ăn, trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả.

-Anh đưa em đến trường.-Thiên ấm giọng nói

-Không cần đâu anh Thiên, em phải lên lớp, hôm nay có tiết kiểm tra Văn, để khi khác đi ạ.-Hạ Đồng nhìn anh nói xong rồi xách cặp ra ngoài

-Lại khi khác, đến bao giờ mới được đây.-Thiên như cười giễu bản thân mình, khẽ lắc đầu, là anh đơn phương tình nguyện, làm sao trách cô?

Hạ Đồng chạy xe đến trường, vừa dắt xe vào bãi xong, Hạ Đồng thong thả đi lên lớp, chỉ là đi đến đâu cô cũng nghe những tiếng xầm xì, cô nhìn họ, họ lại im làm lơ như đang nói chuyện phiếm với nhau nhưng cô biết, cô là nội dung của cuộc thảo luận đó.

Hạ Đồng phải cố gắng xem như không nghe gì hết, tốt nhất giả ngu như không phải nói cô mới có thể dẹp lời ra tiếng vào đi vô lớp. Ngồi vào bàn của mình, Hạ Đồng chăm chỉ lấy bài ra xem, tối qua đi sinh nhật của anh cô quên béng hôm nay mình có tiết kiểm tra Văn.

Về đến nhà Chính lo suy nghĩ, lo tập trung vào chuyện học hỏi truyện cổ tích "Heo đực phụ tình" làm cô hoàn toàn quên sạch, kết quả hôm nay vào đến lớp cô phải học bài.

-Không hiểu sao lại có người mặt dày như cô ta.-một giọng nữ sinh điêu ngoa vang lên giữa lớp học

Hạ Đồng xem như không nghe thấy vẫn tiếp tục xem bài.

-Trên đời này thứ người gì cũng có, chẳng hiểu sao mọi thứ xấu xa cô ta có đủ.-người khác khinh khỉnh nói tiếp

Hạ Đồng hơi ngước đầu nhìn họ, thì ra là Nguyên Nhã cùng một nữ sinh khác cùng lớp. Chắc Nguyên Nhã ghét cô từ chuyện tối hôm qua chứ gì.

Hạ Đồng hơi cười nhạt, sau đó cuối đầu xem bài tiếp, đây chính là cuộc sống của những kẻ giàu có khinh thường người khác.

-Chắc tối qua tưởng mình được làm partner của anh Dương Tử nên lên mặt, dù có ăn mặc sang trọng, trang điểm xinh đẹp đến đâu, thì bản chất nghèo hèn vẫn còn ở trong người thôi.-Nguyên Nhã miệt thị, cười khỉnh

-Những kẻ người khổ luôn như vậy, bám díu những công tử nhà giàu, mong kiếm lợi lộc chứ có tốt gì.-nữ sinh đi cùng Nguyên Nhã khinh thường

Hạ Đồng hai tay cầm quyển tập siết chặt lại, nhưng không nói gì, tiếp tục xem bài, những chuyện này, cô quá quen thuộc rồi.

Họ nói là chuyện của họ, còn nghe hay không, quan tâm hay không lại là chuyện của cô.

Hạ Đồng quả thật không hiểu, cô thì làm gì họ? Cô đã giành giựt thứ gì của họ chứ. Bản thân cô cũng muốn bình bình an an mà sống qua ngày thôi, khó lắm sao?

-Đúng là thứ mồi chài.

Nguyên Nhã cùng nữ sinh kia bị thái độ phớt lờ của cô chọc tức, lại không thể làm gì, trong đầu nảy ra một ý định, hoàn toàn xấu xa.

Tiết Văn đến, Hạ Đồng cất tập vở vào cặp, lúc nãy xem chưa kĩ gì hết, bị tiếng ồn của Nguyên Nhã cùng bạn cô ta quấy rầy, cô là thiên tài cũng không học được.

Cô Thu dạy Văn bước vào lớp, việc đầu tiên chính là nhắc nhở học sinh không được sử dụng tài liệu, sau đó mới phát bài.

Hạ Đồng nhìn tờ đề kiểm tra trong tay, ít nhất cô biết làm ba câu trên tám, mấy câu kia làm đại cũng được.

Hạ Đồng bắt đầu làm, lại không hay, mình sắp bị vu oan.

Làm hết hai câu, Hạ Đồng như vào đường cùng, vò đầu bứt tóc mà không ra, đến khi cây viết bị cô làm cho nghẹt mực cô mới thò tay xuống học bàn tìm cây viết khác.

Bàn tay lại chạm vào một thứ gì đó, y như một tờ giấy.

Sao lại có tờ giấy trong hộc bàn của cô?

Vẫn chưa kịp định thần, giọng nói của Nguyên Nhã đã vang lên trước:

-Thưa cô, bạn Hạ Đồng xem tài liệu.

-Hạ Đồng sao em dám?-cô Thu lớn tiếng la

-Em... em không có... không phải đâu....-Hạ Đồng lắp ba lắp bắp lời nói không hoàn chỉnh

-Còn nói không, trên tay em đang cầm gì hả?-cô Thu càng lớn giọng hơn

-Em... em quả thật không có... không phải của em...-Hạ Đồng buông tờ giấy xuống giải thích

-Còn chối, chứng cứ còn sờ sờ trước mặt, em khỏi biện minh.-cô Thu đứng trước mặt cô, tức giận nói

-Em không có, quả thật em không biết tờ giấy này ở đâu ra.

Hạ Đồng lắc đầu kịch liệt, bản thân cô còn không biết nó từ đâu nằm trong hộc bàn mình nữa, là cô vô ý bỏ vào hay có người cố ý bỏ vào? Nếu có người cố ý vậy là ai được chứ? Không lẽ Nguyên Nhã!??

Hạ Đồng nhìn Nguyên Nhã đang ngồi cười khúc khích, khinh khỉnh trên môi, ánh mắt lộ ra tia hung ác cùng thỏa mãn, hài lòng.

Hạ Đồng cũng hiểu được chuyện, hóa ra, ép cô vào thế cùng, làm cô bị vu oan, làm cô bị la mắng là niềm vui của họ.

-Thưa cô, em không có. Cô tin em đi.-Hạ Đồng ánh mắt tĩnh lặng nói

-Làm sao tôi tin em được? Mau theo tôi lên phòng giáo vụ.-cô Thu không chịu tin cô, gằn giọng nói

-Cô...-Hạ Đồng không phục

-Thế nào? Không biết phép tắc sao? Hay là ỷ lại là trợ lý của hội trưởng nên không nghe tôi.

-Không phải...

Hạ Đồng hiểu rõ, cô Thu đang nói mỉa cô, căn bản không ai tin cô, ngay cả giáo viên trong trường cũng không tin cô. Rốt cuộc thì đến khi nào chuyện này mới kết thúc đây?

Hạ Đồng không nói nữa, im lặng đi ra khỏi lớp, đi theo cô Thu lên phòng giáo vụ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chuyện Tình Hoàng Gia
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...