Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 50

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trường Nhuận Lâm, Dương Tử khuôn mặt không thể hiện bất kì cảm xúc nào dõng dạc bước vào trường, hôm qua Kim Sa Sa lại điện thoại kêu anh quay về, đáng lẽ anh định không nghe theo nhưng mà lại nghĩ lại, anh ở đó thêm lại cứ cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình từ Tiểu Lạc.

Dương Tử khẽ nhấc môi, sau đó mở cửa phòng hội trưởng bước vào.

-Hội trưởng, anh về rồi sao?

-Như vậy thì hay quá.

Dương Tử vẫn duy trì thái độ lạnh như băng, đi đến ngồi vào chiếc ghế hội trưởng, đảo mắt một lượt, ánh mắt dừng hẳn ngay trên người Sa Sa.

Bầu không khí đột nhiên lạnh hẳn dù bên ngoài trời đang nắng gắt, một bầu không khí im lặng lại lạnh lẽo khiến mọi người trong phòng lạnh toát cả mồ hôi.

-Hình như, người trong hội học sinh đúng như trợ lý mới của tôi nói nhỉ?-mãi một lúc lâu Dương Tử mới trầm trầm lên tiếng

Đồng loạt tất cả mọi người im thin nhất chỉ biết nhìn nhau, lời nói của anh không lẽ nói bọn họ vô dụng hay sao?

-Không có tôi lại trở thành một đám vô tích sự.-Dương Tử dựa lưng vào ghế nhìn từng người nói

-Hội trưởng, bọn em chỉ là...

-Là em sợ không có anh, sẽ không ai làm chủ quyết định nên mới kêu anh về không liên quan đến họ.-Sa Sa lên tiếng trước

-Tất cả các người, đều làm bản kiểm điểm bản thân mình cho tôi.-Dương Tử không đếm xỉa đến lời nói của Sa Sa, lãnh đạm nói

-Anh có cần bắt mọi người làm kiểm điểm không chứ? Bỏ qua không được sao?-Sa Sa có chút bực dọc nói

Dương Tử lại không trả lời Sa Sa, chỉ tặng ánh mắt không thể lạnh hơn nữa, làm Sa Sa im bật, đương nhiên tất cả người trong hội không dám hó hé, tuân theo lệnh anh, đi ra ngoài tự làm bản kiểm điểm bảng thân.

Căn phòng im ắng, chỉ còn Sa Sa ở lại cùng Dương Tử, Sa Sa nở nụ cười kiều diễm đứng lên đi ra phía sau Dương Tử, vòng tay qua ôm cổ anh, giọng ngọt ngào nói:

-Hôm qua không thấy anh, em rất nhớ anh.

Dương Tử lại lạnh lùng bắt lấy tay Sa Sa, sau đó hất ra khỏi cổ mình, đánh ánh mắt lạnh lẽo cho Sa Sa.

-Tại sao anh luôn dùng thái độ này với em? Em có gì không xứng đáng bằng con nhỏ đó. Là nó phản bội anh trước mà.-Sa Sa bị thái độ của anh chọc tức, la toáng lên

-Câm miệng.-Dương Tử ánh mắt lạnh lẽo nhìn Sa Sa, đôi mắt đen thăm thẳm hiện lên tia chết người.

-Em nói sai sao? Nó đã phản bội anh, nó lại đi yêu bạn thân của anh, làm anh và bạn anh đối mặt, nó đã chết rồi, anh còn nhớ nhung nó gì chứ.

Sa Sa không cam tâm hét lên, cô có gì không xứng chứ, cô từ nhỏ đã là một tiểu thư, khuôn mặt xinh đẹp, mọi thứ đều hoàn hảo để sánh đôi với anh, vậy mà anh lại chọn con nhỏ đó.

_Bốp

Một tiếng vang mạnh mẽ cùng sắc lạnh vang lên, Sa Sa đưa tay ôm một bên má mình, ánh mắt lại có chút hoảng sợ, anh lại đánh cô sao? Từ nhỏ đến lớn chưa ai dám đối xử với cô như vậy, ngay cả ba mẹ cô cũng chưa hề tát cô, cô yêu anh như vậy, vậy mà anh lại tát cô?

-Tốt nhất cô cút khỏi đây ngay cho tôi.-Dương Tử đứng đối diện Sa Sa, ánh mắt chỉ còn một mảng băng lạnh lẽo

Sa Sa hai tay nắm chặt lại run cả lên, ánh mắt hung ác đầy không cam tâm, nhưng vẫn không dám không rời đi.

Căn phòng lấy lại bầu không khí im ắng, Dương Tử ánh mắt xẹt qua tia mệt mỏi cùng đau đớn đi vào phòng nghĩ của mình, nằm phịch lên chiếc giường lớn, cứ mỗi lần ai nhắc đến chuyện này, hay anh nghĩ đến chuyện này anh đều như phát điên lên, tim thắt chặt lại, nỗi đau đó lại cứ ùa về, vây lấy anh cứ như hút cạn hết không khí, làm anh thở không nổi.

Anh từng thề, sẽ không bao giờ tha thứ cho bọn họ, cho những người làm anh trở thành một người như hôm nay.

Dương Tử một lúc sau mới đứng lên vào nhà tắm, vặn vòi sen hết mức, để nước xối xả rơi lên người anh, từng cơn lạnh buốt kéo đến nhưng lại không thấm tháp với anh. Ít nhất, anh lại cảm thấy nhẹ nhõm.

...

Hạ Đồng nắm tay Tiểu Lạc cùng Lăng Hạo đi vào trung tâm thương mại của khu phố, nơi đầu tiên Hạ Đồng kéo Lăng Hạo cùng Tiểu Lạc theo chính là khu ăn uống.

Trên tay Hạ Đồng là hai phần thức ăn, đi đến chiếc bàn Lăng Hạo và Tiểu Lạc đã ngồi đợi.

-Cái này của anh.-Hạ Đồng đặt một phần ăn trước mặt anh

Lăng Hạo nhìn phần ăn của mình, khẽ bật cười, sau đó nhìn cô nói:

-Rất ngộ nghĩnh.

-Hihi, là em kêu thợ nấu làm đó, có thích không?-Hạ Đồng ngồi đối diện anh hỏi

-Thích, rất thích.

Lăng Hạo nhìn phần ăn của mình, trên dĩa là hai cái trứng ốp-la, phía dưới là miếng thịt xông khói để cong lại, nhìn vào rất giống một khuôn mặt đang tươi cười với anh, còn có cà chua và xà lách trang trí vào.

-Tiểu Lạc, chị hai mua KFC cho em nè, em ăn xong cũng phải ăn chè khúc bạch đó.-Hạ Đồng nhìn Tiểu Lạc nói

-Dạ được.-Tiểu Lạc vui vẻ gật đầu, sau đó quay sang nhìn Lăng Hạo

-Anh Lăng Hạo, anh cũng ăn chè khúc bạch với Tiểu Lạc nha.-Tiểu Lạc chớp đôi mắt nhỏ nói

-Được, anh Lăng Hạo sẽ ăn với em.-Lăng Hạo nhanh chóng đồng ý

-Vâng.

Hạ Đồng mỉm cười nhìn cả hai, sau đó cũng chuyên tâm ăn nốt phần ăn của mình, chỉ là Hạ Đồng lại không chịu an phận ăn, cứ lâu lâu lại đưa chiếc nĩa đến gấp một miếng trứng hoặc một miếng thịt xông khói trên dĩa ăn của anh.

-Lâm Hạ Đồng, nhóc không lo ăn phần của nhóc sao cứ ăn của anh hoài vậy?

-Cho anh lại nè.

Hạ Đồng vừa tinh ranh đáp vừa bỏ miếng thịt xông khói vừa chôm được của anh vào miệng mình, sau đó dùng nĩa và muỗng gấp một miếng cà chua cùng xà lách đưa đến dĩa anh.

-Được lắm, nhóc cho anh ăn rau, còn nhóc ăn đồ ăn.

-Ăn rau tốt cho sức khỏe, anh phải ăn nhiều.-Hạ Đồng nói sau đó lại gấp rau vào dĩa anh

Không những vậy cô còn gấp thức ăn trên dĩa anh vào dĩa mình, nói:

-Có qua phải có lại.

Chốc lát, dĩa của Hạ Đồng không còn một cọng rau chỉ toàn thức ăn, còn dĩa của Lăng hạo lại toàn rau, thức ăn thì chỉ còn chút xíu.

-Nhóc rõ ràng đang gây sự với anh đúng không?

Lăng hạo nói xong liền đưa nĩa đến dĩa cô, lại bị cô nhanh chóng phát hiện, cô lanh lẹ cầm dĩa của mình lên, sau đó đưa thức ăn vào miệng mình ăn ngấu nghiến.

-Không cho anh lấy lại.-Hạ Đồng nhìn anh cười híp mắt nói sau đó đặt dĩa của mình xuống, thức ăn đã bị cô xử lý gọn đẹp.

-Nhóc giỏi lắm, để xem lát anh trị nhóc.

-Em sẽ đợi.-Hạ Đồng không tin anh sẽ làm gì mình, nói

-Tiểu Lạc, lát anh em mình đi bơi, có chịu không?-Lăng Hạo quay sang Tiểu Lạc nói

-Anh chọn nhầm chỗ rồi, em bơi rất giỏi đó.-Hạ Đồng nhìn anh cười, khuôn mặt nhỏ sáng lạng

-Anh bơi dỡ lắm đó, phải học hỏi em rồi.-Lăng Hạo một tay chống cằm mình nhìn cô nói

-Được thôi, em sẽ dạy anh.-Hạ Đồng ngây thơ đáp

-Chị hai cũng phải dạy Tiểu Lạc.-Tiểu Lạc hí hửng nói

-Được, chị hai sẽ dạy.

Hạ Đồng vui vẻ đáp, ở bên Lăng Hạo cô cảm thấy thoải mái vui vẻ hơn hẳn, anh không gây cho cô áp lực, cô lại thỏa mình làm việc cô thích, chọc anh, vui đùa với anh, không như lúc bên Dương Tử, làm gì cũng phải thận trọng suy nghĩ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chuyện Tình Hoàng Gia
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...