Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 90

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Đồng bước dọc dãy trên dãy hành lang, tay ôm chồng sách thẫn thờ bước đi, cô vẫn không sao quên được nụ hôn tối qua của Lăng Hạo, nhẹ nhàng,

cuồng nhiệt, chất chứa bao nhiêu là cảm xúc.

Vì không muốn đối mặt với Lăng Hạo cho nên cô đã dậy từ rất sớm để đến trường, vào đến trường lại không có ai.

Cô muốn đi đến phòng hội trưởng, nhưng mà lại không dám. Bởi vì tối qua

anh đã nói, không muốn gặp mặt cô nữa, làm sao cô dám đến tìm anh.

Nhưng mà đôi chân lại không nghe theo sự điều khiển của cô cứ đi về phía phòng hội trưởng.

Hạ Đồng hít một hơi thật sâu, một tay vươn ra cầm tay nắm, mở ra lại không được, đã bị khóa ngoài.

Cũng phải, anh vẫn chưa đến trường thì làm sao cửa mở.

Hạ Đồng khẽ thở dài, ôm chồng sách xoay người đi, càng ngày cô càng không

hiểu bản thân mình, tại sao giữa một người tốt với cô như Lăng Hạo với

một người lạnh nhạt với cô như Dương Tử thì tại sao cô luôn nghĩ đến

Dương Tử?

Khi anh đuổi cô đi, khi anh nói không muốn nhìn thấy

cô nữa, thì tim cô lại đau lên từng hồi một, không đau một lần một mà là đau từ từ, từng chút cũng đủ làm tim cô đau đớn.

-Hạ Đồng, đến sớm thế?

Mãi mê suy nghĩ, lại bị một giọng nói mang chút mừng rỡ cũng có nét trẻ con vang lên. Hạ Đồng nhìn Khiết Đạt đang đứng trước mặt mình, anh vẫn thế, vẫn vui vẻ như mọi ngày.

-Chào anh, anh cũng đến sớm thế?-Hạ Đồng mỉm cười đi lại gần anh

-Sao đây? Lại ngủ không được nữa sao?-Khiết Đạt xoa nhẹ đầu cô

-Không phải, là do tối em ngủ sớm.-Hạ Đồng nở nụ cười, sau đó cùng anh bước dọc dãy hành lang im ắng

-Nghe nói chân em phải bó bột, đã đỡ chưa?-Khiết Đạt vừa đi vừa nhìn chân cô hỏi han

-Đỡ rồi, hôm qua vừa tháo bột, đi lại cũng tốt hơn.

-Có phải đang có chuyện gì buồn hay không?

Khiết Đạt nhìn thấy cô hôm nay không vui vẻ cười nói như mọi ngày, cứ cúi đầu mà đi, anh hỏi cô cứ trả lời, khuôn mặt lại hiện lên nét buồn.

Hạ Đồng không đáp, khẽ gật đầu.

-Đã xảy ra chuyện gì?-Khiết Đạt nhíu mày hỏi cô

-Em bị Dương Tử đuổi rồi.-Hạ Đồng hít một hơi, khó khăn nói từng chữ một

-Cái gì?-Khiết Đạt gần như hét lên, nhìn cô ánh mắt tràn đầy kinh ngạc

-Tối hôm qua, em bị đuổi khỏi nhà Chính, vì lên phòng ở tầng ba lần hai.-Hạ Đồng buồn so nói

-Tối qua em ngủ ở đâu? Sao không gọi cho anh? Có bị Dương Tử đánh không? Để

anh xem.-Khiết Đạt gấp như giặc đuổi tới nơi, cầm tay cô, mặt cô xem cặn kẽ

-Khiết Đạt, em không sao. Tối qua em ngủ ở nhà anh Lăng Hạo.-Hạ Đồng vội ngăn anh lại trước khi anh định xem hết cơ thể cô

-Có chỗ ngủ thì tốt.-Khiết Đạt thở phào nhẹ nhõm

-Nhưng anh nói Dương Tử có đánh em không, là ý gì?-Hạ Đồng không hiểu rõ

-Thường thì bất kể là ai lên căn phòng đó nếu để Dương Tử biết chắc chắn cậu ta sẽ như một con sói hoang muốn giết người. Khi anh nghe em nói bị đuổi

vì hai lần lên trên đó, anh cứ nghĩ, em phải bị đánh, có khi còn nằm

trong bệnh viện.

Nếu như lời Khiết Đạt nói, vậy thì tại sao

Dương Tử không đánh cô? Một bạt tay cũng chẳng có. Cô nên vui hay nên

buồn đây? Vui vì anh chỉ chửi cô, chỉ đuổi cô đi, còn buồn vì anh nói

anh không muốn nhìn thấy cô nữa.

-Khiết Đạt, em có thể hỏi anh chuyện này không?-Hạ Đồng nhìn anh hỏi

-Em nói đi.

-Thường thì những lúc Dương Tử không vui, Ân Di sẽ làm gì cho anh ta?

-Cơm rang trứng cùng một ly coffee cappuccino.-Khiết Đạt nhanh chóng đáp

-Cơm rang trứng?

-Đúng vậy, anh còn nhớ lúc đó anh đến nhà Dương Tử, Ân Di chỉ vừa bưng dĩa

cơm rang trứng cùng một ly coffee cappuccino ra, khuôn mặt đang bí xị

của cậu ta lặp tức vui vẻ.

Cơm rang trứng, chỉ là một món đơn giản thế thôi sao? Cô cứ nghĩ anh phải thích một món ăn sơn hào hải vị chứ?

-Em định làm gì?

-Em định chuộc lỗi.-Hạ Đồng cười cười nói

-Em định làm hai thứ đó?

-Ừm.-Hạ Đồng nhẹ gật đầu

-Anh sợ Dương Tử không chịu ăn thôi, có một lần bọn anh vào nhà hàng Reen,

cậu ta bắt đầu bếp ở đó làm cho bằng được món cơm rang trứng, khi dĩa

cơm bưng ra, trông rất bắt mắt lại thơm ngon, anh ăn vào cũng thấy

thích, vậy mà cậu ấy chỉ vừa ăn một muỗng đã bảo đem đổ, nói là không

hợp khẩu vị, không ngon. Em nghĩ, em làm được không?-Khiết Đạt nhìn cô

ngờ vực hỏi

-Hình như là... không.

Hạ Đồng nói, sau đó liền bổ sung thêm.

-Nhưng mà em sẽ cố gắng.

-Món đó chỉ làm từ tay của Ân Di, cậu ta mới chịu ăn.

Hạ Đồng rơi vào im lặng, thì ra Ân Di chiếm vị trí trong lòng anh lớn đến

thế, cô thật khâm phụ chị ấy, bởi vì chị ấy có thể làm một người buồn bã cô đơn như anh trở thành người vui vẻ, có những ngày hạnh phúc. Liệu cô có đủ bản lĩnh hay không?

-Em đến thư viện một lát, anh về lớp trước đi.-Hạ Đồng cầm chồng sách dừng chân lại nhìn anh nói

-Không về lớp sao?

-Tiết đầu của em là giờ tự học.-Hạ Đồng cười cười đáp

-Anh lại phải học thể dục, chán nhỉ? Anh còn định cúp tiết để chơi với em, được chứ?

-Anh càng ngày càng làm biếng rồi đó, muốn có sức khỏe tốt phải tập thể dục, bây giờ về lớp đi.-Hạ Đồng nói xong vươn một tay ra đẩy anh đi

-Được được, anh về lớp. Đừng bận tâm đến chuyện đó nữa.-Khiết Đạt cười ấm áp xoa đầu cô

-Ừm.-Hạ Đồng mỉm cười gật đầu

Hạ Đồng nhìn Khiết Đạt quay người rời đi, khẽ mỉm cười, sau đó cũng quay lưng đi về phía thư viện.

Khiết Đạt dừng lại ngoáy đầu nhìn cô, khuôn mặt lại dịu dàng đến chừng nào,

nụ cười ấm áp trên đôi môi, không cần biết cô có yêu anh không, anh chỉ

cần biết mỗi ngày có thể nhìn thấy cô, là đủ rồi.

Hạ Đồng đi vào thư viện, đặt chồng sách lên chiếc bàn cạnh ô cửa sổ, ngồi xuống. Lật

tập cùng sách ra, chuyên tâm chép bài. Tối qua cô quên mất, sáng nay

mình có bài tập toán về nhà, làm hại cô bây giờ phải ngồi đây làm cật

lực.

Lại không hiểu vì sao, cô lại không chú tâm vào được, chỉ

nghĩ đến khuôn mặt của Dương Tử. Đôi mắt đen lạnh lẽo đó nhìn cô, đôi

môi đẹp đó lại nói ra những lời lẽ tàn nhẫn.

-Mình điên thật mà.-Hạ Đồng vò vò đầu nằm ập xuống bàn

Cô nhớ đến anh làm gì cơ chứ? Mắc gì phải nhớ đến anh? Có nhớ cũng phải

nhớ người làm cô cười chứ? Lăng Hạo, Khiết Đạt, Thiên đó, tại sao lại

luôn hiện ra gương mặt lạnh lùng cùng cô đơn đó.

Rốt cục cô đang bị gì thế này!??

-Chào bạn.

Hạ Đồng giật mình ngóc đầu lên nhìn người vừa nói chuyện với mình, trước

mắt cô bây giờ là một cô gái có khuôn mặt tròn trịa, mái tóc nâu ngắn

chưa đến vai, chiếc băng đô hồng cài trên đầu, đôi mắt to tròn màu xanh

biếc, chiếc mũi cao, môi đỏ mọng, làn da trắng. Thoạt nhìn rất giống con lai.

-Chào bạn.-cô gái ngoại quốc mỉm cười lặp lại lời lúc nãy

-Bạn là...

-Mình là Tracy.-cô gái nhoẻn miệng cười ngồi xuống ghế đối diện cô

-Trac... Tracy...

-Là Tracy. Bạn cứ gọi mình bằng tên Việt Nam cho tiện, Trịnh Bạch Mai.

Bạch Mai nói vươn bàn tay trắng mịn ra tới trước mặt Hạ Đồng.

-Chào cậu Bạch Mai, mình là Hạ Đồng.-Hạ Đồng vui vẻ đáp lời, sau đó cũng đưa tay ra bắt tay Bạch Mai

-Mình vừa từ Anh về, có gì chỉ dạy mình thêm.

-Tớ rất sẵn lòng.

Ngồi nói chuyện Bạch Mai nói cho cô biết, Bạch Mai từ nhỏ sinh sống bên Anh, mẹ là người Việt cha là người Anh, Bạch Mai học ở trường cũng bị bạn bè cô lập, họ cho rằng Bạch Mai tự kỉ. Ngày nào cũng đi một mình, chẳng

nói chuyện với ai. Bạch Mai nói, Hạ Đồng là người đầu tiên Bạch Mai chịu nói chuyện nhiều đến thế, Bạch Mai rất mến cô.

Nhưng mà Hạ Đồng lại không thấy vậy, Bạch Mai nói chuyện rất dễ nghe, lại rất vui tính, dễ gần gũi.

Cô không ngờ, trong trường Nhuận Lâm cuối cùng cô cũng có một người bạn là nữ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Chuyện Tình Hoàng Gia
Chương 90

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 90
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...