Tôi bước về nhà trong im lặng. Chiếc xe của bố mẹ đã đỗ sẵn, và tôi biết mình không thể tránh khỏi cuộc chất vấn. Căn nhà Trịnh, từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ đây có vẻ như một ngôi mộ lạnh lẽo, chất chứa đầy rẫy những ám ảnh về quá khứ vàng son đã mất.
Mẹ tôi ngồi đó, bà trông thật tiều tụy. Bà nhìn tôi với ánh mắt vừa trách móc vừa tuyệt vọng. Bố tôi thì chỉ hắng giọng, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng tôi biết ông đang rất thất vọng.
“Con làm cái trò gì vậy, Nhã?” Mẹ tôi khẽ hỏi, giọng bà run rẩy. “Con muốn mẹ con mình bị coi thường đến mức nào nữa?”
Tôi thở dài. “Con không phải món hàng để đem ra gán ghép, mẹ ạ. Con không thể giả vờ như không có gì xảy ra khi họ sỉ nhục con ngay trước mặt. Con có lòng tự trọng.”
“Lòng tự trọng của con có làm cho gia đình mình sống sót được không?” Bố tôi đột ngột lên tiếng, giọng ông trầm và nặng nề. “Con không hiểu được sự khó khăn của chúng ta bây giờ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông. “Con hiểu. Nhưng con thà c.h.ế.t đói còn hơn là bán rẻ chính mình.”
Không khí trong nhà trở nên căng thẳng. Tôi biết họ nghĩ tôi bồng bột, nhưng tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Những lời nói của Kha Duy, Minh Dương và Phong Lâm cứ văng vẳng trong đầu tôi, khoét sâu vào vết thương lòng.
“Người yêu giấu kỹ vậy? Hay lại là nhân vật hư cấu trong phim?” Giọng điệu khinh khỉnh của Minh Dương như một nhát dao. Tôi phải chứng minh cho họ thấy, tôi không hề nói dối. Nhưng ai sẽ giúp tôi?
Tin nhắn lạ trong điện thoại lại hiện lên: “Đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi, Nhã.” Tôi nhớ ra rồi. Đó là số của Việt Hùng. Việt Hùng, người bạn thuở nhỏ của tôi, con trai của bác sĩ Hùng, người từng cứu mạng ông nội tôi trong một lần cấp cứu khẩn cấp. Gia đình anh ấy đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều khi ông nội tôi ốm nặng. Trước khi ông mất, ông đã dặn dò tôi phải luôn nhớ ơn Việt Hùng. Và khi Việt Hùng gặp khó khăn với một dự án startup của anh ấy, tôi đã giúp anh ấy bằng một khoản tiền lớn từ số tiền tiết kiệm của mình, khi đó tôi chỉ nói là “coi như giúp anh trả ơn ông nội”. Anh ấy đã nói rằng sẽ có ngày anh ấy trả lại tôi, bằng bất cứ giá nào. Tôi đã cười và nói đó chỉ là câu nói đùa.
Bây giờ, tôi cần một sự giúp đỡ lớn hơn bất kỳ món nợ vật chất nào. Tôi cần một người đàn ông để đứng bên cạnh tôi, để bảo vệ tôi khỏi những lời giễu cợt, để chứng minh rằng tôi không đơn độc. Tôi cần một người yêu, dù chỉ là giả.
Tôi biết, việc nhờ Việt Hùng đóng giả người yêu là một nước cờ mạo hiểm. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Anh ấy là người duy nhất tôi có thể tin tưởng vào lúc này, người duy nhất không có bất kỳ mối liên hệ nào với ba gia tộc kia, và cũng là người duy nhất có lý do để “nợ” tôi một ân huệ.
Tôi nhắn tin lại cho Việt Hùng: “Anh đang ở đâu? Em cần gặp anh ngay.”
Phải mất một lúc anh ấy mới trả lời. “Anh đang ở phòng thí nghiệm. Có chuyện gì vậy, Trịnh Nhã? Giọng em có vẻ không ổn.”
Tôi cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh ấy vẫn quan tâm đến tôi. “Em ổn. Nhưng em có một đề nghị. Một đề nghị rất kỳ lạ, nhưng em nghĩ anh sẽ là người duy nhất có thể giúp em.”
Việt Hùng trả lời rất nhanh: “Anh sẽ đến chỗ em ngay. Đợi anh.”
Tôi ngồi đợi anh trong phòng khách. Mỗi phút trôi qua đều dài như cả thế kỷ. Tôi không biết anh ấy sẽ phản ứng thế nào khi nghe yêu cầu của tôi. Liệu anh ấy có từ chối không? Liệu anh ấy có nghĩ tôi điên không?
Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Đây là cơ hội duy nhất của tôi để lấy lại danh dự, để cho họ thấy tôi không phải là một kẻ dễ bị bắt nạt.
Việt Hùng đứng trước cửa, anh vẫn vậy, mái tóc hơi rối, cặp kính gọng đen và ánh mắt thông minh. Anh nhìn tôi, ánh mắt anh ấy dường như đã hiểu một phần nào đó về sự việc.
“Có chuyện gì vậy, Nhã?” anh hỏi, giọng anh dịu dàng, đầy vẻ quan tâm. “Em trông không ổn chút nào.”
Tôi dẫn anh vào phòng khách. “Em cần anh giúp một chuyện. Một chuyện rất lớn, có thể thay đổi cuộc đời em.”
Việt Hùng im lặng lắng nghe. Tôi kể cho anh nghe mọi chuyện, về bữa tiệc, về những lời sỉ nhục, về lời nói dối của tôi rằng tôi đã có người yêu. Tôi nhìn anh, chờ đợi phản ứng. Gương mặt anh ấy không hề biểu lộ sự ngạc nhiên hay khó chịu nào. Anh ấy chỉ im lặng, suy nghĩ.
“Em cần anh đóng giả người yêu của em,” tôi nói, giọng tôi nhỏ dần, nhưng vẫn kiên định. “Chỉ một thời gian thôi, cho đến khi em có thể ổn định mọi chuyện. Em biết điều này rất đường đột, nhưng em không còn ai để tin tưởng nữa.”
Việt Hùng nhìn tôi thật lâu. Ánh mắt anh ấy sâu thẳm, như đang cân nhắc điều gì đó rất quan trọng. Tôi thấy một tia sáng xẹt qua mắt anh, một tia sáng mà tôi không thể lý giải được. Anh ấy thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm đến bất ngờ.
“Anh biết em sẽ cần anh,” anh nói, giọng anh trầm ấm, làm tôi giật mình. “Anh đã biết ngay từ khi em nhắn tin cho anh. Ngay cả khi em không nhắc đến lời hứa ngày xưa, anh cũng sẽ giúp em.”
Tôi không khỏi ngạc nhiên. “Anh… anh đồng ý sao?”
“Đồng ý,” Việt Hùng nói, và anh khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. “Nhưng chúng ta sẽ có một ‘hợp đồng’ riêng. Một số điều khoản cần rõ ràng để vai diễn này trở nên hoàn hảo.”
Tôi gật đầu lia lịa. “Vâng, em đồng ý. Miễn là anh giúp em vượt qua chuyện này, em sẽ làm tất cả những gì anh yêu cầu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-khong-ai-chon/chuong-2.html.]
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt anh ấy đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn. “ĐiềuTôi bước về nhà trong im lặng. Chiếc xe của bố mẹ đã đỗ sẵn, và tôi biết mình không thể tránh khỏi cuộc chất vấn. Căn nhà Trịnh, từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ đây có vẻ như một ngôi mộ lạnh lẽo, chất chứa đầy rẫy những ám ảnh về quá khứ vàng son đã mất.
Mẹ tôi ngồi đó, bà trông thật tiều tụy. Bà nhìn tôi với ánh mắt vừa trách móc vừa tuyệt vọng. Bố tôi thì chỉ hắng giọng, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng tôi biết ông đang rất thất vọng.
“Con làm cái trò gì vậy, Nhã?” Mẹ tôi khẽ hỏi, giọng bà run rẩy. “Con muốn mẹ con mình bị coi thường đến mức nào nữa?”
Tôi thở dài. “Con không phải món hàng để đem ra gán ghép, mẹ ạ. Con không thể giả vờ như không có gì xảy ra khi họ sỉ nhục con ngay trước mặt. Con có lòng tự trọng.”
“Lòng tự trọng của con có làm cho gia đình mình sống sót được không?” Bố tôi đột ngột lên tiếng, giọng ông trầm và nặng nề. “Con không hiểu được sự khó khăn của chúng ta bây giờ.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông. “Con hiểu. Nhưng con thà c.h.ế.t đói còn hơn là bán rẻ chính mình.”
Không khí trong nhà trở nên căng thẳng. Tôi biết họ nghĩ tôi bồng bột, nhưng tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Những lời nói của Kha Duy, Minh Dương và Phong Lâm cứ văng vẳng trong đầu tôi, khoét sâu vào vết thương lòng.
“Người yêu giấu kỹ vậy? Hay lại là nhân vật hư cấu trong phim?” Giọng điệu khinh khỉnh của Minh Dương như một nhát dao. Tôi phải chứng minh cho họ thấy, tôi không hề nói dối. Nhưng ai sẽ giúp tôi?
Tin nhắn lạ trong điện thoại lại hiện lên: “Đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi, Nhã.” Tôi nhớ ra rồi. Đó là số của Việt Hùng. Việt Hùng, người bạn thuở nhỏ của tôi, con trai của bác sĩ Hùng, người từng cứu mạng ông nội tôi trong một lần cấp cứu khẩn cấp. Gia đình anh ấy đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều khi ông nội tôi ốm nặng. Trước khi ông mất, ông đã dặn dò tôi phải luôn nhớ ơn Việt Hùng. Và khi Việt Hùng gặp khó khăn với một dự án startup của anh ấy, tôi đã giúp anh ấy bằng một khoản tiền lớn từ số tiền tiết kiệm của mình, khi đó tôi chỉ nói là “coi như giúp anh trả ơn ông nội”. Anh ấy đã nói rằng sẽ có ngày anh ấy trả lại tôi, bằng bất cứ giá nào. Tôi đã cười và nói đó chỉ là câu nói đùa.
Bây giờ, tôi cần một sự giúp đỡ lớn hơn bất kỳ món nợ vật chất nào. Tôi cần một người đàn ông để đứng bên cạnh tôi, để bảo vệ tôi khỏi những lời giễu cợt, để chứng minh rằng tôi không đơn độc. Tôi cần một người yêu, dù chỉ là giả.
Tôi biết, việc nhờ Việt Hùng đóng giả người yêu là một nước cờ mạo hiểm. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Anh ấy là người duy nhất tôi có thể tin tưởng vào lúc này, người duy nhất không có bất kỳ mối liên hệ nào với ba gia tộc kia, và cũng là người duy nhất có lý do để “nợ” tôi một ân huệ.
Tôi nhắn tin lại cho Việt Hùng: “Anh đang ở đâu? Em cần gặp anh ngay.”
Phải mất một lúc anh ấy mới trả lời. “Anh đang ở phòng thí nghiệm. Có chuyện gì vậy, Trịnh Nhã? Giọng em có vẻ không ổn.”
Tôi cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh ấy vẫn quan tâm đến tôi. “Em ổn. Nhưng em có một đề nghị. Một đề nghị rất kỳ lạ, nhưng em nghĩ anh sẽ là người duy nhất có thể giúp em.”
Việt Hùng trả lời rất nhanh: “Anh sẽ đến chỗ em ngay. Đợi anh.”
Tôi ngồi đợi anh trong phòng khách. Mỗi phút trôi qua đều dài như cả thế kỷ. Tôi không biết anh ấy sẽ phản ứng thế nào khi nghe yêu cầu của tôi. Liệu anh ấy có từ chối không? Liệu anh ấy có nghĩ tôi điên không?
Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Đây là cơ hội duy nhất của tôi để lấy lại danh dự, để cho họ thấy tôi không phải là một kẻ dễ bị bắt nạt.
Việt Hùng đứng trước cửa, anh vẫn vậy, mái tóc hơi rối, cặp kính gọng đen và ánh mắt thông minh. Anh nhìn tôi, ánh mắt anh ấy dường như đã hiểu một phần nào đó về sự việc.
“Có chuyện gì vậy, Nhã?” anh hỏi, giọng anh dịu dàng, đầy vẻ quan tâm. “Em trông không ổn chút nào.”
Tôi dẫn anh vào phòng khách. “Em cần anh giúp một chuyện. Một chuyện rất lớn, có thể thay đổi cuộc đời em.”
Việt Hùng im lặng lắng nghe. Tôi kể cho anh nghe mọi chuyện, về bữa tiệc, về những lời sỉ nhục, về lời nói dối của tôi rằng tôi đã có người yêu. Tôi nhìn anh, chờ đợi phản ứng. Gương mặt anh ấy không hề biểu lộ sự ngạc nhiên hay khó chịu nào. Anh ấy chỉ im lặng, suy nghĩ.
“Em cần anh đóng giả người yêu của em,” tôi nói, giọng tôi nhỏ dần, nhưng vẫn kiên định. “Chỉ một thời gian thôi, cho đến khi em có thể ổn định mọi chuyện. Em biết điều này rất đường đột, nhưng em không còn ai để tin tưởng nữa.”
Việt Hùng nhìn tôi thật lâu. Ánh mắt anh ấy sâu thẳm, như đang cân nhắc điều gì đó rất quan trọng. Tôi thấy một tia sáng xẹt qua mắt anh, một tia sáng mà tôi không thể lý giải được. Anh ấy thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm đến bất ngờ.
“Anh biết em sẽ cần anh,” anh nói, giọng anh trầm ấm, làm tôi giật mình. “Anh đã biết ngay từ khi em nhắn tin cho anh. Ngay cả khi em không nhắc đến lời hứa ngày xưa, anh cũng sẽ giúp em.”
Tôi không khỏi ngạc nhiên. “Anh… anh đồng ý sao?”
“Đồng ý,” Việt Hùng nói, và anh khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ. “Nhưng chúng ta sẽ có một ‘hợp đồng’ riêng. Một số điều khoản cần rõ ràng để vai diễn này trở nên hoàn hảo.”
Tôi gật đầu lia lịa. “Vâng, em đồng ý. Miễn là anh giúp em vượt qua chuyện này, em sẽ làm tất cả những gì anh yêu cầu.”
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt anh ấy đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn. “Điều khoản đầu tiên,” anh nói, “chúng ta phải sống chung.” khoản đầu tiên,” anh nói, “chúng ta phải sống chung.”
--------------------------------------------------