Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô dâu không ai chọn

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời thú nhận của Việt Hùng khiến tôi bối rối tột độ. Trái tim tôi như có hai dòng cảm xúc đối lập: một bên là sự ấm áp, cảm động trước tình cảm chân thành của anh, một bên là sự lo lắng, nghi ngờ về những điều tôi chưa biết về anh. Tôi nhìn anh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu giả dối nào, nhưng ánh mắt anh ấy trong veo, không chút gợn đục.

“Anh Hùng…” Tôi thì thầm. “Em… em không biết phải nói gì.”

“Em không cần phải nói gì cả,” Việt Hùng nói, anh ấy đưa tay chạm vào má tôi. “Anh biết điều này có thể quá đột ngột. Nhưng anh không thể giấu nó thêm được nữa.”

Tôi hít một hơi thật sâu. “Em cần thời gian để suy nghĩ. Em cần tập trung vào việc đòi lại công bằng cho ông nội.”

Anh ấy gật đầu. “Anh hiểu. Anh sẽ luôn ở bên em. Dù em có chấp nhận tình cảm của anh hay không, anh cũng sẽ giúp em đến cùng.”

Chúng tôi trở về nhà. Những bằng chứng mà Minh Dương cung cấp thật sự là một kho báu. Các đoạn ghi âm rõ ràng, các email chi tiết, cho thấy một kế hoạch thâm độc và tinh vi được thực hiện bởi nhà họ Kha, bố mẹ Minh Dương, và cả Phong Lâm. Họ không chỉ muốn thâu tóm tài sản, mà còn muốn loại bỏ ông nội tôi để không còn ai cản trở họ trên con đường danh vọng.

Tôi quyết định hành động. Không thể chờ đợi được nữa. Tôi và Việt Hùng đã dành nhiều ngày để sắp xếp lại tất cả bằng chứng, chuẩn bị hồ sơ pháp lý. Chúng tôi liên hệ với một luật sư uy tín, người có kinh nghiệm trong các vụ án kinh tế phức tạp. Luật sư rất bất ngờ trước quy mô và sự tinh vi của âm mưu này.

“Đây là một vụ án lớn, Trịnh Nhã,” vị luật sư nói. “Nếu chúng ta thành công, những gia đình này sẽ phải trả giá đắt. Nhưng cô cũng phải chuẩn bị tinh thần, họ sẽ không để yên đâu.”

Tôi gật đầu. “Tôi đã sẵn sàng.”

Tôi quyết định sẽ công bố mọi chuyện trong một buổi họp báo. Đó là cách duy nhất để gây sức ép lên họ, và cũng là để bảo vệ bản thân tôi. Tôi muốn sự thật phải được phơi bày trước ánh sáng công luận. Việt Hùng ủng hộ quyết định của tôi. Anh ấy giúp tôi chuẩn bị mọi thứ, từ việc liên hệ với các nhà báo đến việc sắp xếp buổi họp báo.

Kha Duy liên tục gọi điện cho tôi. Giọng anh ta lúc thì đe dọa, lúc thì van nài. “Nhã, em đang làm gì vậy? Em có biết em đang đùa với lửa không? Hãy dừng lại đi. Anh sẽ nói chuyện với bố anh, anh sẽ tìm cách đền bù cho em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-khong-ai-chon/chuong-8.html.]

“Đền bù?” tôi cười lạnh. “Anh nghĩ cái c.h.ế.t của ông nội tôi có thể đền bù bằng tiền sao, Kha Duy? Anh và gia đình anh sẽ phải trả giá cho những gì đã làm.”

Anh ta im lặng. Rồi anh ta nói giọng đầy vẻ tuyệt vọng. “Em không hiểu đâu, Nhã. Có những chuyện anh không thể kiểm soát được. Bố anh… ông ấy rất tàn nhẫn.”

Tôi không tin anh ta. Anh ta đã đứng đó, cười nhạo tôi khi tôi bị sỉ nhục. Anh ta không có quyền nói những lời đó với tôi.

Buổi họp báo được ấn định vào cuối tuần. Tôi đứng trước gương, mặc bộ vest đen lịch sự. Việt Hùng đứng cạnh tôi, anh ấy nắm tay tôi, truyền cho tôi sức mạnh. Tôi nhìn vào mắt anh ấy, và tôi thấy sự tin tưởng tuyệt đối. Có lẽ, tình cảm của anh ấy không phải là điều tôi cần nghi ngờ nữa.

Nhưng ngay trước khi tôi bước ra, điện thoại của Việt Hùng rung lên. Anh ấy nghe máy, và gương mặt anh ấy biến sắc. Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt anh ấy đầy vẻ hối lỗi và đau đớn.

“Có chuyện gì vậy, anh Hùng?” tôi hỏi, tim tôi đập thình thịch.

“Nhã… anh xin lỗi,” anh ấy nói, giọng anh ấy khàn đặc. “Anh không thể đi cùng em được. Mẹ anh… mẹ anh đang ở bệnh viện. Bà ấy… bà ấy đang trong tình trạng nguy kịch.”

Tôi sững sờ. Mẹ của Việt Hùng. Tôi biết bà ấy bị bệnh tim từ lâu, nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy. Tôi nhìn anh ấy, tôi biết anh ấy đang rất đau khổ.

“Anh phải đi ngay,” Việt Hùng nói, anh ấy buông tay tôi ra. “Anh xin lỗi, Nhã. Anh không thể bỏ mặc mẹ anh được.”

Tôi gật đầu, dù trong lòng đang hỗn loạn. “Anh đi đi. Em sẽ tự lo được.”

Anh ấy vội vã rời đi. Tôi đứng đó, một mình. Ngay lúc quan trọng nhất, tôi lại phải đối mặt với tất cả một mình. Sự thật về Việt Hùng, về người con gái anh ấy từng yêu, về bệnh tình của mẹ anh ấy… tất cả đều quá đột ngột. Tôi cảm thấy một sự cô độc bao trùm. Liệu đây có phải là một thử thách khác? Hay là một sự sắp đặt nào đó khiến tôi phải độc lập đối mặt với mọi thứ? Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn vào gương. Không, tôi sẽ không gục ngã. Tôi sẽ chiến đấu. Vì ông nội, vì bố mẹ, và vì chính tôi. Tôi sẽ bước ra đó và phơi bày tất cả. Tôi sẽ tự mình kết thúc ván cờ này, dù có phải trả giá bằng bất cứ giá nào. Tôi nắm chặt tay, bước ra khỏi phòng, đối diện với hàng trăm ánh mắt đang chờ đợi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô dâu không ai chọn
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...