Lời đe dọa của Phong Lâm khiến tôi rùng mình. Nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng biến thành sự tức giận. Tôi biết mình đã chạm vào một ổ kiến lửa, nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi phải tìm ra toàn bộ sự thật.
“Anh ta có vẻ rất tức giận,” Việt Hùng nói khi chúng tôi rời khỏi hội trường. “Điều đó có nghĩa là chúng ta đã đi đúng hướng.”
“Nhưng P.L. thực sự là Phong Lâm sao?” tôi vẫn còn hoài nghi. “Em không thể tin được anh ta lại có thể làm những chuyện như vậy.”
“Có vẻ như vậy,” Việt Hùng đáp. “Anh ta là một thiên tài tài chính. Anh ta có thể đã sử dụng kiến thức của mình để thao túng thị trường, hoặc thậm chí là làm giả các giao dịch để che giấu những hành vi bất chính.”
Chúng tôi tiếp tục điều tra, tập trung vào mối liên hệ giữa nhà họ Kha và Phong Lâm. Việt Hùng sử dụng các mối quan hệ của mình để tìm kiếm thông tin về công ty ma mà Phong Lâm có liên quan. Anh ấy phát hiện ra rằng công ty này đã từng có nhiều giao dịch đáng ngờ với một số quỹ đầu tư nước ngoài, và một trong số đó có liên quan đến mẹ của Kha Duy.
Càng tìm hiểu, tôi càng cảm thấy ghê tởm. Mọi thứ cứ như một mạng nhện khổng lồ, bao trùm lên gia đình tôi, hút cạn sinh lực của chúng tôi.
Minh Dương bất ngờ liên lạc lại với tôi. Cậu ta muốn gặp riêng, nói rằng có chuyện rất quan trọng. Tôi quyết định gặp cậu ta, nhưng lần này tôi yêu cầu Việt Hùng đi cùng. Cậu ta đã cho tôi những thông tin ban đầu, tôi cần biết liệu cậu ta có biết thêm gì nữa không.
Chúng tôi gặp Minh Dương tại một quán cà phê vắng vẻ. Cậu ta trông rất mệt mỏi và lo lắng. Khi thấy Việt Hùng, cậu ta có vẻ hơi e ngại, nhưng vẫn quyết định nói ra.
“Chị Nhã, em xin lỗi,” Minh Dương nói, giọng cậu ta run rẩy. “Em đã không đủ dũng cảm để nói ra sớm hơn. Em biết chuyện này sẽ rất khó chấp nhận, nhưng… cái c.h.ế.t của ông nội chị không phải là do bệnh tật. Ông ấy bị đầu độc.”
Tôi gần như ngã quỵ. Đầu độc? Không phải bệnh tật? Tim tôi đau nhói, cổ họng tôi nghẹn ứ. Việt Hùng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt anh ấy sắc lạnh nhìn Minh Dương.
“Ai đã làm?” Việt Hùng hỏi, giọng anh ấy trầm và nặng nề.
Minh Dương nhìn chúng tôi, đôi mắt cậu ta đỏ hoe. “Là bố mẹ em, và cả nhà họ Kha nữa. Họ đã cấu kết với nhau. Bố mẹ em đã dùng mối quan hệ của họ trong ngành dược để cung cấp loại thuốc độc chậm cho ông nội chị. Thứ thuốc đó được ngụy trang dưới dạng thuốc bổ tim mạch, khiến ông nội chị dần suy kiệt và qua đời một cách tự nhiên.”
Tôi không thở nổi. Bố mẹ Minh Dương? Cả nhà họ Kha? Điều này thật kinh khủng. Tôi nhớ lại những lần mẹ Minh Dương đến thăm ông nội, mang theo những món quà, những lời thăm hỏi ân cần. Tất cả đều là giả dối.
“Tại sao?” tôi thì thầm. “Tại sao họ lại làm vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-khong-ai-chon/chuong-7.html.]
Minh Dương cúi gằm mặt. “Vì tiền. Vì quyền lực. Gia đình chị Trịnh quá mạnh, ông nội chị lại rất cương trực. Họ muốn loại bỏ ông để dễ dàng thao túng thị trường và thâu tóm tài sản của gia đình chị.”
“Vậy còn Phong Lâm thì sao?” Việt Hùng hỏi. “Anh ta có liên quan gì không?”
Minh Dương gật đầu. “Anh ta là người đã lập kế hoạch tài chính. Anh ta là bộ não đằng sau mọi giao dịch lừa đảo, giúp che giấu dấu vết của số tiền tham ô. Anh ta cũng là người đề xuất việc sử dụng loại thuốc độc đó, vì nó không để lại dấu vết rõ ràng.”
Sự thật tàn khốc này khiến tôi choáng váng. Ba gia tộc mà tôi từng coi là người thân, là bạn bè, lại chính là những kẻ thù độc ác nhất. Tôi cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào trong lòng.
“Vậy tại sao em lại nói ra chuyện này?” tôi hỏi Minh Dương. “Em không sợ bị họ trả thù sao?”
Minh Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu ta đầy sự hối lỗi. “Em không thể chịu đựng được nữa, chị Nhã. Em đã sống trong nỗi sợ hãi và dằn vặt bấy lâu nay. Em không muốn mình giống như họ. Em xin lỗi chị, em xin lỗi ông nội. Em sẽ giúp chị vạch trần tất cả.”
Cậu ta đưa cho chúng tôi một USB. “Đây là những gì em thu thập được. Các đoạn ghi âm cuộc nói chuyện của bố mẹ em, những email trao đổi với nhà họ Kha và Phong Lâm. Tất cả đều có bằng chứng về âm mưu của họ.”
Việt Hùng nhanh chóng kiểm tra USB. Ánh mắt anh ấy đầy vẻ nghiêm trọng. “Những bằng chứng này rất có giá trị, Minh Dương. Cậu đã làm một việc đúng đắn.”
Chúng tôi rời đi, mang theo một khối lượng thông tin khổng lồ và một trái tim nặng trĩu. Tôi không thể tin được rằng những người từng là bạn bè, là người thân của tôi lại có thể độc ác đến như vậy. Nhưng tôi cũng cảm thấy một ngọn lửa mới bùng lên trong lòng. Giờ đây, tôi có bằng chứng, và tôi có Việt Hùng ở bên cạnh. Tôi sẽ không để họ yên.
Trên đường về, tôi nhìn Việt Hùng. “Anh Hùng, tại sao anh lại giúp em nhiều đến vậy? Đây không chỉ là một hợp đồng giả nữa rồi.”
Việt Hùng nhìn tôi, ánh mắt anh ấy dịu dàng. “Ban đầu, anh giúp em vì lời hứa với ông nội em, và vì anh muốn trả ơn em. Nhưng giờ thì khác rồi, Nhã.”
Anh ấy dừng xe, quay sang nhìn tôi. Anh ấy đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi. “Anh đã từng yêu một người con gái, cũng giống như em, rất mạnh mẽ và kiên cường. Nhưng cô ấy đã mất trong một tai nạn. Sau đó, anh đã đóng cửa trái tim mình. Anh nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể yêu ai được nữa.”
Tôi lắng nghe, tim tôi đập nhanh. Anh ấy đang nói gì vậy?
“Nhưng khi anh ở bên em, khi anh thấy em chiến đấu vì công lý, vì những người em yêu thương, anh lại thấy trái tim mình sống lại,” Việt Hùng nói. “Anh nhận ra, anh đã yêu em thật lòng rồi, Nhã.”
Tôi sững sờ. Anh ấy vừa nói gì? Yêu tôi thật lòng? Mối quan hệ giả của chúng tôi đã trở thành thật từ lúc nào? Tôi nhìn anh ấy, đôi mắt tôi rưng rưng. Tôi cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt anh. Nhưng một câu hỏi khác đột nhiên nảy ra trong đầu tôi, một câu hỏi lạnh lẽo khiến tôi rùng mình. Nếu anh ấy yêu tôi thật lòng, vậy tại sao anh ấy lại không nói ra sớm hơn? Và điều gì đã khiến anh ấy, một người luôn lý trí, lại có thể tham gia vào một vở kịch nguy hiểm như thế này? Tôi bỗng cảm thấy một sự bất an lớn, như thể có một bí mật nào đó về anh ấy mà tôi vẫn chưa biết, một bí mật có thể thay đổi tất cả.
--------------------------------------------------