Tôi bước ra khỏi phòng, đối mặt với hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Các phóng viên, luật sư, và cả những gương mặt quen thuộc của các gia tộc quyền lực khác. Tôi cảm thấy một sự cô độc lạnh lẽo, nhưng cũng là một sự kiên cường đến lạ. Việt Hùng không ở đây, nhưng tôi biết anh ấy đang chiến đấu vì người thân của mình. Và tôi, tôi cũng sẽ chiến đấu vì gia đình tôi.
Tôi ngồi vào bàn, hít một hơi thật sâu. Micro được bật. Tôi nhìn thẳng vào ống kính máy quay, giọng nói tôi vang rõ ràng và mạnh mẽ.
“Chào mừng quý vị đến với buổi họp báo của tôi ngày hôm nay,” tôi nói. “Tôi là Trịnh Nhã, cháu gái duy nhất của cố Chủ tịch tập đoàn Trịnh Thịnh, ông Trịnh Văn Hùng.”
Tôi bắt đầu câu chuyện, từ cái c.h.ế.t đột ngột của ông nội, sự sụp đổ của gia đình tôi, cho đến những nghi ngờ đầu tiên. Tôi không hề nói vấp, không hề run rẩy. Mỗi lời tôi nói ra đều chứa đựng sự căm phẫn và nỗi đau của những năm tháng bị đẩy ra rìa xã hội.
Tôi công bố những bằng chứng mà Minh Dương đã cung cấp: các đoạn ghi âm, email, và bản sao kê tài chính. Tôi chỉ ra rõ ràng sự cấu kết giữa nhà họ Kha, bố mẹ Minh Dương, và vai trò của Phong Lâm trong việc lên kế hoạch tài chính và đầu độc ông nội tôi. Tiếng xì xào bắt đầu vang lên trong khán phòng. Các phóng viên bắt đầu ghi chép điên cuồng.
“Họ đã dùng một loại thuốc độc chậm,” tôi nói, giọng tôi rung lên. “Ngụy trang dưới dạng thuốc bổ tim mạch, để g.i.ế.c c.h.ế.t ông tôi một cách từ từ, không để lại dấu vết. Tất cả chỉ vì tiền và quyền lực.”
Tôi nhìn thẳng vào hàng ghế đầu, nơi bố mẹ Kha Duy, bố mẹ Minh Dương và Phong Lâm đang ngồi. Gương mặt họ tái mét. Bố của Kha Duy, Kha Chính, đứng bật dậy, định phản đối, nhưng vị luật sư của tôi đã kịp thời ngăn lại.
“Đây là những lời vu khống!” Kha Chính hét lên. “Cô Trịnh Nhã đang cố gắng hủy hoại danh dự của chúng tôi!”
“Có phải là vu khống hay không, hãy để pháp luật trả lời,” vị luật sư của tôi lạnh lùng đáp. “Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng và sẽ nộp lên cơ quan điều tra ngay sau buổi họp báo này.”
Bỗng nhiên, một người đàn ông trung niên xông vào, đó là bố của Minh Dương. Ông ta lao về phía tôi, ánh mắt đầy vẻ giận dữ và hoảng loạn.
“Con ranh con!” Ông ta gào lên. “Mày đã làm gì vậy? Mày đã phá hủy tất cả!”
Ngay lập tức, lực lượng an ninh đã có mặt và kiềm chế ông ta. Buổi họp báo trở nên hỗn loạn. Tôi vẫn ngồi đó, ánh mắt kiên định. Tôi không sợ hãi. Đây là những gì họ đáng phải nhận.
Giữa lúc đó, Kha Duy bước đến. Anh ta đứng trước mặt tôi, gương mặt anh ta đầy vẻ đau khổ và hối hận. Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn vào những tài liệu trên bàn.
“Nhã… anh xin lỗi,” Kha Duy nói, giọng anh ta khàn đặc. “Anh không biết mọi chuyện lại tồi tệ đến vậy. Bố anh… ông ấy đã giấu anh rất nhiều chuyện. Anh… anh không hề biết ông nội em bị đầu độc.”
Tôi nhìn anh ta. Có thật không? Hay đây chỉ là một vở kịch khác? “Anh không biết, hay anh cố tình không biết?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-khong-ai-chon/chuong-9.html.]
“Anh thề là anh không biết!” Kha Duy nói, nước mắt anh ta bắt đầu chảy ra. “Anh đã nghĩ chỉ là tranh chấp làm ăn. Anh đã nghĩ bố anh chỉ muốn cạnh tranh công bằng. Anh không bao giờ nghĩ ông ấy lại có thể làm ra chuyện tàn độc như vậy.”
Đột nhiên, Phong Lâm đứng dậy. Anh ta bước về phía chúng tôi, vẻ mặt anh ta vẫn lạnh lùng, nhưng tôi thấy một tia d.a.o động trong ánh mắt anh ta. Anh ta nhìn Kha Duy, rồi nhìn tôi.
“Kha Duy nói đúng,” Phong Lâm lên tiếng, giọng anh ta trầm và rõ ràng. “Ông Kha Chính đã lừa dối cả chúng tôi. Ông ta đã thao túng mọi thứ, từ hợp đồng giả mạo đến việc bỏ thuốc độc. Ông ta đã lợi dụng tài năng của tôi để tạo ra vỏ bọc hoàn hảo cho âm mưu của mình. Tôi chỉ nghĩ đây là một phi vụ làm ăn bẩn, tôi không biết có liên quan đến việc g.i.ế.c người.”
Anh ta đưa ra một chiếc USB khác. “Đây là bản sao lưu tất cả dữ liệu gốc trong hệ thống máy chủ của tập đoàn M., bao gồm cả những giao dịch bị che giấu, những cuộc trao đổi nội bộ, và cả file ghi âm cuộc gọi của Kha Chính với một đối tác bí ẩn về việc ‘xử lý’ ông Trịnh. Tôi đã lưu lại từ rất lâu rồi, phòng khi có chuyện.”
Phong Lâm nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ hối lỗi. “Tôi biết điều này không thể bù đắp được những gì đã xảy ra. Nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp cô đòi lại công bằng cho ông nội.”
Khán phòng lại một lần nữa trở nên ồn ào. Bằng chứng của Phong Lâm là cú đánh chí mạng. Tôi nhìn anh ta. Anh ta đã từng là một phần của âm mưu, nhưng giờ đây anh ta lại đứng ra làm chứng. Điều này có ý nghĩa gì?
Cha của Minh Dương bị cảnh sát áp giải đi. Cha của Kha Duy, Kha Chính, cũng bị đưa đến cơ quan điều tra ngay lập tức. Cảnh sát tư pháp đã có mặt từ trước để đảm bảo an ninh, và họ hành động rất nhanh chóng. Mẹ của Minh Dương và mẹ của Kha Duy cũng bị triệu tập để lấy lời khai.
Kha Duy đứng đó, gương mặt anh ta trắng bệch. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ phức tạp. “Nhã… anh… anh sẽ làm mọi cách để chuộc lỗi.”
Tôi không nói gì. Tôi chỉ nhìn anh ta, rồi quay đi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi cần thời gian để xử lý tất cả. Tôi đã chiến thắng. Sự thật đã được phơi bày. Nhưng tôi không cảm thấy vui sướng, chỉ thấy một nỗi mệt mỏi và trống rỗng.
Khi buổi họp báo kết thúc, tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi vừa bước ra khỏi cửa, một vòng tay đã ôm lấy tôi. Là Việt Hùng. Anh ấy đứng đó, gương mặt anh ấy đầy vẻ lo lắng. Mắt anh ấy vẫn còn đỏ hoe, tôi biết anh ấy vừa từ bệnh viện về.
“Mẹ anh sao rồi?” tôi hỏi, giọng tôi khàn đặc.
“Mẹ anh qua cơn nguy kịch rồi,” Việt Hùng nói, anh ấy siết chặt tôi hơn. “Cảm ơn em đã lo lắng. Anh xin lỗi vì đã không ở bên em lúc này.”
Tôi dựa vào anh ấy, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay anh. “Không sao đâu. Em ổn. Em đã làm được rồi.”
Việt Hùng nhìn tôi, ánh mắt anh ấy đầy yêu thương. “Anh biết. Anh luôn tin em sẽ làm được.”
Trong vòng tay anh, tôi cảm thấy bình yên đến lạ. Tôi đã từng nghi ngờ anh, đã từng bối rối trước tình cảm của anh. Nhưng giờ đây, tôi biết, anh là người duy nhất thực sự ở bên tôi, là người đã cùng tôi vượt qua mọi khó khăn. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, và tôi thấy một điều gì đó trong ánh mắt anh, một bí mật mà anh đã giấu kín bấy lâu nay, một bí mật đã giải thích tại sao anh lại xuất hiện trong cuộc đời tôi đúng lúc này, và tại sao anh lại yêu tôi một cách chân thành đến vậy. Anh ấy đã biết tất cả mọi chuyện ngay từ đầu, anh ấy đã ở bên tôi không chỉ để giúp tôi, mà còn để bảo vệ tôi. Tôi nhìn anh, và đột nhiên, tôi nhận ra rằng, dù tôi đã chiến thắng trong trận chiến này, nhưng trái tim tôi vẫn còn một câu hỏi lớn: Anh ấy là ai, và điều gì đã khiến anh ấy biết rõ mọi chuyện đến vậy? Một cảm giác hoài nghi vẫn còn vương vấn, xen lẫn với tình yêu và sự biết ơn dành cho anh. Liệu tôi có thể thực sự tin tưởng hoàn toàn vào anh ấy không? Và anh ấy sẽ nói ra sự thật đó vào lúc nào?
--------------------------------------------------