Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô dâu không ai chọn

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời nói của Minh Dương như một tiếng sét đánh ngang tai. Ông nội tôi bị ám sát? Gia đình tôi bị đẩy vào cảnh khốn cùng bởi một âm mưu? Tim tôi đập thình thịch, tôi cảm thấy choáng váng.

Việt Hùng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi hơn. Anh ấy nhìn Minh Dương, ánh mắt sắc lạnh. “Cậu đang nói gì vậy, Minh Dương? Cậu có bằng chứng không?”

Minh Dương cúi gằm mặt. “Em không có bằng chứng cụ thể. Nhưng em đã nghe được một vài chuyện. Chuyện ông nội chị Nhã qua đời quá đột ngột, và sau đó gia đình chị mất hết chỗ dựa, mọi thứ đều suy sụp quá nhanh. Giống như có bàn tay nào đó đã sắp đặt vậy.”

“Ai đã sắp đặt?” Tôi hỏi, giọng tôi run rẩy. “Em nói rõ hơn đi!”

Minh Dương ngập ngừng. “Em không thể nói rõ được. Nhưng chị Nhã, chị nên cẩn thận với những người xung quanh. Đặc biệt là… những người thân thiết nhất.”

Cậu ta nhìn lướt qua Việt Hùng, rồi lại nhìn tôi. Ánh mắt Minh Dương đầy vẻ áy náy và sợ hãi. Cậu ta đứng dậy, như muốn bỏ đi.

“Khoan đã!” Tôi gọi. “Em nói vậy là sao? Ai là người thân thiết nhất mà em cần cẩn thận?”

Minh Dương lắc đầu, cậu ta không nói gì thêm. “Em chỉ nói được vậy thôi. Chị Nhã, chị hãy tự tìm hiểu đi. Em xin lỗi vì đã nói ra chuyện này, nhưng em không muốn chị bị lợi dụng.”

Rồi cậu ta quay lưng bỏ đi, để lại tôi và Việt Hùng với một mớ bòng bong của những câu hỏi và sự nghi ngờ. Tôi cảm thấy lạnh toát sống lưng. Có phải có ai đó trong chính gia đình tôi, hoặc trong số những người thân cận, đã làm hại ông nội tôi?

“Em có sao không, Nhã?” Việt Hùng hỏi, giọng anh ấy đầy vẻ lo lắng. Anh ấy vuốt nhẹ lên tay tôi.

Tôi lắc đầu. “Em không biết. Em không thể tin được chuyện này. Ông nội em… ông ấy là người hiền lành nhất mà em từng biết. Ai lại có thể muốn làm hại ông ấy?”

Chúng tôi về nhà. Suốt đêm đó tôi không ngủ được. Những ký ức về ông nội ùa về. Ông là người yêu thương tôi nhất, là người duy nhất luôn tin tưởng và ủng hộ tôi. Sau khi ông mất, mọi thứ thay đổi quá nhanh. Gia đình tôi mất dần các hợp đồng lớn, các mối quan hệ làm ăn bị cắt đứt. Chúng tôi bị đẩy ra rìa, không ai giúp đỡ.

Sáng hôm sau, tôi quyết định đi tìm hiểu. Tôi đến nhà kho cũ của ông nội, nơi ông thường cất giữ những giấy tờ quan trọng. Nơi đây đã bị bỏ hoang từ lâu, và tôi ít khi ghé qua. Mọi thứ phủ đầy bụi, nhưng tôi vẫn cố gắng tìm kiếm.

Tôi lục lọi từng chiếc hộp, từng ngăn kéo cũ kỹ. Tôi tìm thấy rất nhiều giấy tờ cũ: hợp đồng kinh doanh, sổ sách kế toán, và cả những bức thư tay. Tôi đọc lướt qua, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một âm mưu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-khong-ai-chon/chuong-5.html.]

Trong một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay nhỏ. Đó là cuốn nhật ký của ông nội. Tôi mở ra, lật từng trang. Giọng văn của ông vẫn ấm áp và hiền từ như tôi vẫn nhớ. Ông viết về cuộc sống hàng ngày, về những dự định tương lai, và cả những lo lắng của ông.

Cho đến một trang, nét chữ của ông trở nên run rẩy. “Ta không tin được… chính con trai ta… đã phản bội ta.”

Tim tôi như ngừng đập. Con trai ông nội? Đó là bố tôi! Tôi đọc tiếp, tay tôi run lẩy bẩy. “Hợp đồng với tập đoàn M. Họ đã cố tình làm giả hồ sơ… để chuyển lợi nhuận sang một công ty con khác. Ta đã tin tưởng giao phó… nhưng họ đã lợi dụng lòng tin của ta.”

Nhưng ai là “họ”? Và tại sao lại là bố tôi? Cuốn nhật ký bị bỏ dở ở đó, như thể ông nội chưa kịp viết thêm thì đã có chuyện xảy ra.

Tôi bàng hoàng. Bố tôi… đã phản bội ông nội? Hay là ông nội bị hiểu lầm? Hay bố tôi bị ép buộc? Tôi không thể tin được điều này. Tôi luôn nghĩ bố tôi là một người chính trực, dù ông có vẻ yếu đuối sau khi ông nội mất.

Tôi mang cuốn nhật ký về nhà, giấu kín. Tôi không dám nói với Việt Hùng ngay lập tức. Tôi cần thời gian để suy nghĩ, để tự mình xác nhận. Tôi cần đối chất với bố tôi.

Đêm đó, tôi nhìn bố tôi ăn tối. Ông vẫn vậy, trầm lặng và có vẻ mệt mỏi. Tôi cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự dối trá trên gương mặt ông, nhưng tôi không thấy gì cả.

“Bố,” tôi lên tiếng, giọng tôi khô khốc. “Con có chuyện muốn hỏi bố.”

Bố tôi đặt đũa xuống, nhìn tôi. “Chuyện gì vậy con?”

Tôi hít một hơi thật sâu. “Cái c.h.ế.t của ông nội… và sự thất bại của gia đình mình… có phải là do một âm mưu không?”

Bố tôi im lặng. Gương mặt ông tái đi. Ông nhìn tôi, ánh mắt ông đầy vẻ bối rối và đau khổ. Ông không nói gì, chỉ cúi gằm mặt xuống. Sự im lặng của ông khiến tôi càng thêm nghi ngờ. Nó không phải là sự phủ nhận, mà là sự đồng tình một cách bất lực.

“Con biết rồi phải không?” Cuối cùng ông cũng lên tiếng, giọng ông khàn đặc. “Con đã tìm thấy cuốn nhật ký của ông nội sao?”

Nước mắt tôi trào ra. “Bố! Tại sao bố lại làm vậy? Tại sao bố lại phản bội ông nội? Tại sao bố lại để gia đình mình phải ra nông nỗi này?”

Bố tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt ông đầy đau khổ. “Không, Nhã! Không phải bố! Bố không hề phản bội ông con. Bố… bố bị gài bẫy. Bố bị ép buộc. Mọi chuyện… mọi chuyện đều là do nhà họ Kha.”

Tôi sững sờ. Nhà họ Kha? Kha Duy? Tôi không thể tin được. Đó là gia đình đã từng rất thân thiết với chúng tôi. Tôi nhớ lại những lời nói của Kha Duy tại buổi tiệc, ánh mắt khinh thường của anh ta. Mọi thứ dần trở nên rõ ràng. Một sự thật kinh hoàng đang dần được hé lộ, và tôi biết, đây chỉ là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn rất nhiều, một ván cờ mà tôi không thể đứng ngoài cuộc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô dâu không ai chọn
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...