Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô dâu không ai chọn

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời đề nghị của Việt Hùng khiến tôi sững sờ. Sống chung? Đây không phải là điều tôi đã dự liệu. Tôi chỉ cần một người đóng vai người yêu trước mặt thiên hạ, chứ không phải một “người ở cùng nhà” thực sự.

“Sống chung?” tôi lắp bắp. “Anh… anh nói thật sao?”

Việt Hùng gật đầu, vẻ mặt anh ấy vẫn điềm tĩnh. “Đương nhiên. Để vai diễn của chúng ta thuyết phục, chúng ta phải thực sự hiểu nhau. Phải biết được thói quen, sở thích, thậm chí cả những tật xấu của nhau. Chỉ có như vậy, mọi tương tác của chúng ta mới trông thật tự nhiên. Em nghĩ sao, Trịnh Nhã? Đây là điều khoản đầu tiên và quan trọng nhất của hợp đồng.”

Anh ấy nói đúng. Một mối quan hệ giả tạo sẽ dễ dàng bị lật tẩy nếu không có nền tảng thực tế. Đặc biệt là với ba người kia, họ quá hiểu tôi, quá quen thuộc với mọi khía cạnh của cuộc sống tôi. Tôi cần một lớp vỏ bọc hoàn hảo.

“Được thôi,” tôi hít một hơi thật sâu. “Em đồng ý. Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu khi nào?”

“Ngay ngày mai,” Việt Hùng nói. “Anh sẽ dọn qua chỗ em. Anh sẽ nói với gia đình anh là anh cần không gian riêng để tập trung cho dự án. Mọi người sẽ tin thôi.”

Kế hoạch bắt đầu. Sáng hôm sau, Việt Hùng xuất hiện với một vali nhỏ. Anh ấy không có nhiều đồ đạc, chủ yếu là sách và tài liệu công việc. Bố mẹ tôi khá bất ngờ khi thấy anh, nhưng tôi đã giải thích rằng anh là bạn cũ và đang cần chỗ ở tạm thời để tiện làm dự án. Tôi cũng cố tình nói to một chút về việc “chuyện tình cảm của con đang tiến triển tốt” để họ nghe thấy.

Chúng tôi bắt đầu cuộc sống chung. Anh ấy ở phòng khách, còn tôi ở phòng riêng. Mọi thứ ban đầu khá gượng gạo. Chúng tôi nói chuyện với nhau về những điều rất bình thường, về công việc, về thời tiết. Anh ấy luôn giữ khoảng cách, lịch sự và chuyên nghiệp.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều nhỏ nhặt. Anh ấy pha cà phê rất ngon, luôn để lại một ly cho tôi trên bàn làm việc mỗi sáng. Anh ấy nhớ tôi thích ăn gì, và thỉnh thoảng sẽ mua về những món tôi thích mà không cần tôi nói ra. Anh ấy rất ít nói, nhưng lại là một người lắng nghe tuyệt vời.

“Anh biết đấy,” tôi nói với anh một buổi tối, khi chúng tôi đang cùng xem một bộ phim tài liệu về vũ trụ. “Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lại thân thiết với một người đàn ông đến vậy. Sau những gì đã xảy ra, em thấy sợ hãi khi phải tin tưởng ai đó.”

Việt Hùng quay sang nhìn tôi. “Sự tin tưởng không dễ dàng có được. Nhưng nó xứng đáng để ta mạo hiểm.”

Giọng anh ấy trầm ấm, và ánh mắt anh ấy rất chân thành. Tôi cảm thấy một chút bình yên lạ lùng khi ở bên anh. Cuộc sống chung của chúng tôi dần có nhịp điệu riêng, một nhịp điệu yên bình và thoải mái đến bất ngờ.

Ba ngày sau, một tin nhắn đến từ mẹ tôi. “Tối nay có buổi tiệc kỷ niệm của Câu lạc bộ Doanh nhân trẻ. Con và bạn trai con đến nhé.” Tôi biết đây là một động thái thăm dò. Họ muốn xem “người yêu” của tôi là ai.

Tôi đưa điện thoại cho Việt Hùng xem. Anh ấy chỉ gật đầu. “Được thôi. Đến lúc rồi.”

Tối hôm đó, tôi mặc một chiếc đầm trắng tinh khôi, đơn giản nhưng thanh lịch. Việt Hùng mặc một bộ vest đen vừa vặn, trông anh ấy lịch lãm hơn hẳn so với hình ảnh một nhà khoa học với cặp kính quen thuộc. Chúng tôi bước vào buổi tiệc, tay trong tay. Tôi cảm thấy hơi run, nhưng bàn tay anh ấy nắm lấy tay tôi rất chặt, truyền cho tôi sự tự tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-khong-ai-chon/chuong-3.html.]

Ngay lập tức, tôi thấy ba ánh mắt quen thuộc đổ dồn về phía chúng tôi. Kha Duy, Minh Dương và Phong Lâm. Họ đang đứng cùng nhau, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ. Kha Duy nhíu mày, Minh Dương há hốc mồm, còn Phong Lâm thì nhìn chằm chằm vào Việt Hùng như thể anh là một bài toán khó.

“Trịnh Nhã!” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Là mẹ của Kha Duy. Bà tiến đến, kéo theo ba chàng trai. “Con bé này, sao lại giấu bạn trai kỹ thế? Sao không giới thiệu với mọi người?”

Tôi mỉm cười, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. “Dạ, đây là Việt Hùng. Anh ấy là người yêu của con.”

Việt Hùng mỉm cười lịch thiệp, gật đầu chào mọi người. “Chào các bác, các chú, các anh. Cháu là Việt Hùng.”

Mẹ của Kha Duy nhìn anh ấy từ đầu đến chân, ánh mắt bà đầy vẻ đánh giá. “Ồ, cậu Việt Hùng. Trông cậu cũng có vẻ là người đàng hoàng. Nhưng sao trước giờ không thấy con bé Nhã nhắc đến nhỉ?”

“Cháu và Nhã thích giữ chuyện riêng tư một chút ạ,” Việt Hùng đáp, giọng anh ấy điềm tĩnh và tự tin. Anh ấy siết nhẹ tay tôi, như một cử chỉ thân mật. “Với lại, chuyện tình cảm của bọn cháu mới tiến triển gần đây thôi ạ.”

Kha Duy bước đến gần hơn, ánh mắt anh ta đầy thách thức. “Trịnh Nhã, em giấu kỹ quá đấy. Người yêu thế này mà không giới thiệu sớm. Chắc chắn là có gì đó đặc biệt lắm đúng không?”

“Đặc biệt hơn những gì anh từng nghĩ nhiều,” tôi đáp trả, giữ c.h.ặ.t t.a.y Việt Hùng. Tôi cảm thấy một sự tự tin lạ kỳ khi có anh ở bên. “Anh ấy không phải là loại người chỉ biết buông lời châm chọc sau lưng người khác.”

Kha Duy thoáng đỏ mặt. Minh Dương lên tiếng, giọng cậu ta có vẻ không tự nhiên. “Chị Nhã, chị đùa dai vậy? Anh này là bạn học của chị hồi cấp ba phải không? Em nhớ mang máng.”

Việt Hùng nhìn Minh Dương, nụ cười trên môi anh ấy càng thêm sâu. “Đúng vậy, chúng tôi là bạn học cũ. Nhưng bây giờ thì không chỉ là bạn học nữa rồi. Minh Dương, cậu có vẻ ngạc nhiên lắm nhỉ?”

Phong Lâm vẫn im lặng, anh ta chỉ đứng đó, quan sát chúng tôi. Ánh mắt anh ta sắc bén, dường như đang cố gắng đọc vị Việt Hùng.

Đột nhiên, Việt Hùng cúi xuống, thì thầm vào tai tôi. “Anh cần em giúp anh lấy một ly nước cam. Anh hơi khát.”

Tôi gật đầu, hơi bối rối. “À, được thôi. Anh đợi em chút nhé.”

Tôi vừa quay lưng đi, Việt Hùng đã bất ngờ kéo tôi lại. Anh ấy cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc tôi, ngay trước mặt ba chàng trai và tất cả mọi người. Nụ hôn đó chỉ thoáng qua, nhưng đủ để khiến tôi giật mình, và đủ để khiến những người xung quanh phải xôn xao. Tôi nghe thấy tiếng thở dốc của Kha Duy, tiếng ly trà của Minh Dương va vào nhau lạch cạch. Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng. Việt Hùng đứng thẳng dậy, mỉm cười với tôi, ánh mắt anh ấy đầy vẻ trêu chọc. Tôi có thể thấy ánh mắt anh ta đang đầy thử thách.

“Em yêu, anh đợi em nhé,” anh nói, giọng anh trầm ấm và đầy tình cảm. “Đừng đi lâu quá.”

Khoảnh khắc đó, tôi biết, trò chơi đã bắt đầu. Và Việt Hùng, anh ấy là một diễn viên quá nhập tâm. Tôi quay người đi, nhưng trong lòng đầy bối rối, không biết liệu nụ hôn đó là một phần của màn kịch hay là một điều gì đó khác. Tôi có thể cảm nhận ánh mắt của ba người kia vẫn dán chặt vào lưng mình, đầy nghi hoặc và có cả một chút… ghen tỵ? Đó là một cảm giác tôi chưa từng thấy ở họ, một cảm giác vừa hả hê vừa khó hiểu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô dâu không ai chọn
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...