Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cô dâu không ai chọn

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lời thú nhận của bố tôi như một cú đ.ấ.m giáng mạnh vào tôi. Nhà họ Kha? Không thể nào. Tôi luôn coi Kha Duy như anh trai ruột. Hóa ra, những người từng hứa bảo vệ tôi lại là kẻ thù giấu mặt, kẻ đã đẩy gia đình tôi vào bước đường cùng.

“Bố nói thật sao?” tôi hỏi, giọng tôi khàn đặc. “Nhà họ Kha đã làm gì? Tại sao họ lại làm vậy?”

Bố tôi gật đầu, vẻ mặt ông đầy sự tuyệt vọng. “Họ đã lợi dụng lòng tin của ông con, và cả bố nữa. Bố đã bị Kha Chính, bố của Kha Duy, gài bẫy vào một hợp đồng đầu tư ma. Toàn bộ tài sản của gia đình mình, và cả một phần lớn dự án cuối đời của ông nội con, đều bị cuốn vào đó.”

Ông tôi giải thích. Gia đình họ Kha vốn là đối thủ cạnh tranh lâu năm của gia đình tôi trong lĩnh vực bất động sản. Nhưng sau này, hai bên đã bắt tay hợp tác dưới sự trung gian của ông nội tôi, người luôn tin vào sự hòa thuận. Kha Chính đã lợi dụng điều đó để tạo ra một dự án ma, một cái bẫy tài chính tinh vi. Bố tôi, với kinh nghiệm non kém hơn ông nội, đã bị lừa ký vào những điều khoản bất lợi, khiến toàn bộ tài sản của Trịnh gia bị chuyển nhượng dần dần sang tay họ Kha.

“Khi ông nội con phát hiện ra, ông ấy đã cố gắng xoay sở,” bố tôi nói, nước mắt ông lăn dài. “Ông ấy đã dồn hết tâm huyết để lật tẩy vụ án này, để đòi lại công bằng cho gia đình mình. Nhưng… nhưng ông ấy đã không kịp. Ông ấy đột ngột qua đời ngay trước khi kịp công bố mọi chuyện.”

Sự thật tàn khốc này khiến tôi c.h.ế.t lặng. Không phải cái c.h.ế.t tự nhiên, mà là một âm mưu đã được tính toán kỹ lưỡng. Tôi nhìn bố tôi, ông ấy trông thật thảm hại. Một phần nào đó, tôi hiểu cho ông. Ông bị gài bẫy, ông không phải là kẻ chủ mưu. Nhưng ông đã quá yếu đuối để bảo vệ gia đình mình.

Tôi ôm cuốn nhật ký của ông nội và những tài liệu liên quan, nước mắt tôi tuôn như mưa. Lòng căm phẫn bùng lên trong tôi. Tôi sẽ không để họ yên. Tôi sẽ đòi lại công bằng cho ông nội, và cho gia đình mình.

Ngay lập tức, tôi kể cho Việt Hùng nghe mọi chuyện. Anh ấy lắng nghe một cách chăm chú, gương mặt anh ấy dần trở nên nghiêm trọng. Anh ấy nhìn cuốn nhật ký và những tài liệu tôi tìm thấy, ánh mắt anh ấy sắc bén như một nhà điều tra.

“Đây là những bằng chứng rất quan trọng, Nhã,” Việt Hùng nói, giọng anh ấy trầm và chắc chắn. “Nhưng để lật tẩy nhà họ Kha, chúng ta cần nhiều hơn thế. Chúng ta cần tìm kiếm những dấu vết còn sót lại, những nhân chứng, hoặc bất kỳ tài liệu nào có thể chứng minh sự thao túng của họ.”

Anh ấy đề nghị giúp tôi. Việt Hùng có những mối quan hệ trong giới công nghệ và pháp lý. Anh ấy có thể giúp tôi tìm kiếm thông tin mà tôi không thể tiếp cận được. Anh ấy bắt đầu đào sâu vào các giao dịch tài chính của nhà họ Kha trong những năm gần đây, đặc biệt là những giao dịch liên quan đến dự án mà bố tôi đã ký kết.

Cùng lúc đó, Kha Duy bắt đầu liên tục liên lạc với tôi. Anh ta nhắn tin, gọi điện. “Nhã, em đang làm gì vậy? Em có nghe tin gì về bố anh không? Tự nhiên ông ấy rất căng thẳng, còn thường xuyên đi gặp luật sư nữa.”

Tôi không trả lời anh ta. Tôi biết anh ta đang thăm dò. Có lẽ nhà họ Kha đã cảm thấy bị đe dọa. Tôi cười khẩy. Đến lượt họ phải lo sợ rồi.

Trong quá trình điều tra, Việt Hùng phát hiện ra một điều đáng ngờ. Một tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, đứng tên một công ty ma, đã nhận được một khoản tiền lớn từ tập đoàn M. ngay sau cái c.h.ế.t của ông nội tôi. Tài khoản này sau đó đã được chuyển giao cho một người có tên viết tắt là “P.L.”

“P.L.?” Tôi nhíu mày. “Là ai vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/co-dau-khong-ai-chon/chuong-6.html.]

Việt Hùng nhìn tôi, ánh mắt anh ấy đầy vẻ nghiêm trọng. “Em có nghĩ đến Phong Lâm không?”

Tôi sững sờ. Phong Lâm? Thiên tài của lớp chuyên? Người mà tôi cứ nghĩ là ít liên quan nhất đến chuyện này? Anh ta luôn lạnh lùng, xa cách, nhưng tôi không nghĩ anh ta lại có thể tham gia vào một âm mưu độc ác như vậy.

“Không thể nào,” tôi thì thầm. “Phong Lâm không phải loại người đó. Anh ấy là một người rất thông minh, nhưng anh ấy không có dã tâm như vậy.”

“Thông minh có thể đi kèm với dã tâm, Nhã,” Việt Hùng nói. “Nếu Phong Lâm thực sự là người đứng sau tài khoản này, điều đó có nghĩa là anh ta cũng là một phần của âm mưu này, hoặc thậm chí là người chủ mưu đứng sau nhà họ Kha. Anh ta là một thiên tài tài chính, anh ta có thể dễ dàng che giấu dấu vết của mình.”

Chúng tôi quyết định tìm cách tiếp cận Phong Lâm. Tôi biết anh ta có một buổi diễn thuyết quan trọng tại một hội thảo công nghệ lớn trong thành phố. Đây là cơ hội duy nhất để chúng tôi đối mặt với anh ta một cách công khai.

Buổi diễn thuyết diễn ra tại một trung tâm hội nghị sang trọng. Phong Lâm đứng trên sân khấu, tự tin và đầy khí chất. Anh ta nói về những đột phá công nghệ, về tương lai của ngành. Tôi nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một kẻ phản bội.

Khi buổi diễn thuyết kết thúc, tôi và Việt Hùng cố gắng tiếp cận Phong Lâm giữa đám đông. Anh ta nhìn thấy chúng tôi, ánh mắt anh ta thoáng qua một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy.

“Trịnh Nhã,” Phong Lâm nói, giọng anh ta vẫn đều đều. “Cô đến đây làm gì?”

“Tôi đến để tìm kiếm sự thật, Phong Lâm,” tôi đáp, giọng tôi lạnh lẽo. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Về cái c.h.ế.t của ông nội tôi, và sự sụp đổ của gia đình họ Trịnh.”

Phong Lâm nhíu mày. “Cô đang nói gì vậy? Chuyện đó thì liên quan gì đến tôi?”

“Có liên quan đấy,” Việt Hùng lên tiếng, anh ấy đưa ra một bản sao kê tài khoản ngân hàng mà anh ấy đã tìm thấy. “Anh có thể giải thích về khoản tiền lớn này được chuyển vào tài khoản của một công ty ma có liên quan đến anh không, Phong Lâm? Ngay sau khi ông Trịnh qua đời.”

Phong Lâm nhìn vào bản sao kê, gương mặt anh ta thoáng nét biến sắc. Anh ta nhìn Việt Hùng, ánh mắt anh ta sắc lạnh như dao. Rồi anh ta nhìn tôi, và tôi thấy một điều gì đó trong ánh mắt anh ta – không phải sự sợ hãi, mà là một sự tức giận bị kìm nén. Anh ta giật lấy bản sao kê, vò nát trong tay. Một bảo vệ bước tới, nhưng Phong Lâm ra hiệu cho anh ta dừng lại. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy thách thức.

“Được thôi, Trịnh Nhã,” Phong Lâm nói, giọng anh ta trầm thấp, nguy hiểm. “Cô muốn biết sự thật? Vậy thì tôi sẽ cho cô biết. Nhưng cô sẽ phải trả giá cho việc này.”

Anh ta quay người bỏ đi, để lại tôi và Việt Hùng đứng đó, giữa sự ồn ào của đám đông. Tôi không biết Phong Lâm sẽ làm gì, nhưng tôi biết rằng, việc chúng tôi đối mặt với anh ta đã đẩy chúng tôi vào một tình thế nguy hiểm hơn bao giờ hết. Sự thật đang dần được phơi bày, và tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi xen lẫn sự quyết tâm mạnh mẽ. Trò chơi này không chỉ là về việc chứng minh tôi có người yêu, mà là về sự sống còn và công lý cho gia đình tôi. Tôi biết tôi đang đứng trước một trận chiến khốc liệt, và tôi không thể lùi bước.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cô dâu không ai chọn
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...