Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuồng Hoan Đi! Loài Người

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi Đại Hào rời đi, Tống Tân cũng bảo Trọng Phong ra đại sảnh. Hai người máy trí năng dường như rất hợp nhau, Trọng Phong trước kia chỉ nói chuyện với cô, nay lại chịu nói chuyện nhiều với 002.

Khi trong phòng bếp chỉ còn lại 3 người, Dương Nhã Lệ mới nói: “Tiểu Viện, không bằng cô nấu đi, nếu không lát nữa Đại Hào giận cô cũng khó dỗ.”

Mí mặt Tống Tân giật giật vài cái, lắc đầu nói: “Không, tôi và anh ta không thân.”

4 giờ hơn, Dương Nhã Lệ làm xong 3 món, cơm cũng đã chín. Trần Tiểu Vân lên tầng gọi Hách Kiến ăn cơm, thuận tiện cũng gọi những người khác xuống.

Khi các người chơi lục tục xuống lầu, Tống Tân phát hiện mặt Hách Kiến sa sầm.

Trần Tiểu Vân vẫn ôm tay anh ta giống lúc trước, hơi dựa về phía anh ta cực kỳ thân mật, trên mặt là nụ cười hạnh phúc ngọt ngào. Vừa xuống tầng vừa nói gì đó với Hách Kiến.

Mà trên mặt Hách Kiến lại là nụ cười cực kỳ miễn cưỡng, như thể có ai đó đặt đao phía sau ép anh ta cười vậy.

Tình huống kỳ lạ này ngay cả người không hay để ý như Đại Hào cũng nhìn ra.

Bàn Tống Tân không ai động đũa mà ngồi nói chuyện, thấy người chơi khác ăn mấy phút rồi mà không sao mới bắt đầu ăn.

Nếu là thuốc độc có thời gian phát tác dài thì làm vậy không có tác dụng. Nhưng nếu có kịch độc thì bằng đó thời gian đã đủ phát độc rồi.

Trong đó có một bàn ăn khá nhanh, có người ăn xong gác đũa xuống, đứng lên nhìn về phía Tống Tân, nói: “Không phải nói sẽ tiết lộ manh mối cho chúng tôi vào bữa tối à? Mau nói đi, đừng để người khác thấp thỏm!”

Tống Tân không ngẩng đầu, chậm rãi nuốt hết đồ ăn trong miệng mới nói: “Ăn xong rồi nói.”

“Manh mối quan trọng hay là ăn quan trọng?” Một người chơi khác ngồi cạnh đập mạnh bát đũa lên bàn: “Các người vì độc chiếm manh mối nên bóp cổ ả béo kia khiến bà ta không phát được ra tiếng. Tôi thấy các người không định nói manh mối cho bọn tôi thì có!”

Anh ta nhìn về phía Đại Hào, ánh mắt ẩn chứa tức giận: “Đại Hào, đừng tưởng anh xếp hạng nhất là ghê gớm. Đây là trò chơi đoàn đội hợp tác, chúng tôi có quyền lợi biết tất cả manh mối!”

Đại Hào mới đưa một miếng cơm vào miệng, nhai cũng không kịp, nói cũng nói không rõ. Vì thế sắc mặt anh ta cũng lạnh nhạt chậm rãi nuốt đồ ăn, nhìn cực kỳ bình tĩnh.

Mà sau khi nuốt xong, anh ta cũng đập rầm đôi đũa xuống bàn, xoay người nhìn về phía người nọ, nhướng mày nói: “Ông đây chính là ghê gớm đấy, giờ manh mối ở trong tay tao, muốn à? Gọi bố đi con!”

Tống Tân day huyệt thái dương, khẽ ho một tiếng.

002 nhìn Tống Tân, bất đắc dĩ đưa tay kéo kéo góc áo Đại Hào.

Đại Hào hất tay anh ta ra, ngoắc ngón tay với người chơi kia: “Ra đây solo, xem hạng nhất tao có ghê gớm hay không?”

Tống Tân thở dài, bất đắc dĩ buông đũa, rút giấy lau miệng xong mới nói: “Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói cho mọi người.”

Không mau nói chính sự thì nơi này sẽ loạn mất.

Những người chơi kia đồng loạt nhìn Tống Tân, chờ cô nói.

Nhưng Tống Tân lại xoay người lấy mảnh vải sau ghế mình ra: “Trước khi nói cho mọi người về manh mối của bà chủ, tôi hy vọng mọi người có thể nói ra manh mối trong phòng từng người trước. Trong miếng vải này chính là đồ tìm được trong phòng tôi và Đại Hào.”

Một người chơi nam xấu hổ hắng giọng, cúi đầu nói: “Lúc trước tôi đã nói cho cô rồi đấy, trong phòng tôi là nội y phụ nữ, không cầm theo. Nếu cô muốn tận mắt nhìn thấy, có thể đến phòng tôi.”

Tống Tân lắc đầu, nhìn về phía những người khác.

Dương Nhã Lệ nhìn một lượt những người chơi khác, nói: “Trong phòng tôi là 1 hộp BCS đã bóc.”

Nói xong cô ta lấy từ trong túi ra một chiếc hộp.

Có cô ta mở đầu, những người chơi khác cũng tích cực hơn.

Trần Tiểu Vân nói: “Trong phòng tôi và Hách Kiến là một đôi tất bị xé rách.”

“Phòng chúng tôi là một chiếc gương, bên trong còn một chút bột phấn, thứ này chắc hẳn là hộp phấn nhỉ?”

Người này tới cùng đồng đội của mình, cho nên hai người bọn họ ở cùng một phòng, cũng chỉ phát hiện một đồ.

Dương Nhã Lệ nhìn thoáng qua, nói: “Cái này là phấn nước, tóm lại là đồ phụ nữ luôn mang theo.”

“Trong phòng tôi có……” Một người chơi nam đỏ mặt đặt một món đồ lên bàn.

Thứ anh ta lấy ra là băng vệ sinh. Xem tình hình thì tất cả những thứ này đều thuộc về một người phụ nữ. Mà người phụ nữ này hẳn được gọi đến ‘làm ăn’ qua tấm danh thiếp.

Mà ‘việc làm ăn’ này bình thường không thể tiến hành trong kỳ kinh nguyệt.

Người cuối cùng nói: “Phòng tôi là một chùm chìa khóa.”

Anh ta lấy một chùm chìa khóa đã hơi rỉ sét ra.

Tất cả mọi người đã nói ra đồ vật tìm được trong phòng, tính cả nhóm của Tống Tân thì tổng cộng là tám gian phòng, cũng phát hiện tám đồ vật.

Tống Tân đã kiểm tra tấm danh thiếp và chiếc qu@n lót kia, không phát hiện manh mối gì hữu dụng hoặc dấu vết nào. Nhưng 6 món đồ còn lại vẫn cần kiểm tra cẩn thận.

Cô rời khỏi chỗ ngồi đi xem đồ vật của những người khác. Người chơi khác cũng cẩn thận túm tụm lại, không cần đến mười phút bọn họ đã kiểm tra hết những món đồ.

Trước mắt chúng nó không có chỗ nào đáng để chú ý.

Tống Tân bảo người chơi kia đi lấy áo lót trong phòng anh ta. Anh ta vốn còn ngượng ngùng, nhưng giờ nhìn thấy mọi người lấy đồ ra, cũng vội vàng chạy đi lấy.

Áo lót và qu@n lót là cùng bộ, chất vải voan màu đen cho dù mặc cũng không che được gì, chứ đừng nói là giấu manh mối nào trong đó.

Nhìn xong những thứ này, lại có người chơi thúc giục. Tống Tân liền nghiêm mặt nói: “Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói cho mọi người manh mối của bà chủ. Tất cả yên lặng.”

Mọi người lập tức yên tĩnh, nhìn cô chằm chằm.

Tống Tân bình tĩnh nói: “Đây là một manh mối rất quan trọng. Bà ta nói, trong khách sạn này cất giấu một thứ, chỉ cần tìm được nó, chúng ta sẽ có được nhắc nhở chỉ ra gián điệp.”

“Cái gì?” Có người nhíu mày: “Chuyện này cô phải nói sớm chúng ta mới có thể nhanh chóng tìm được nó chứ! Thế này không phải lãng phí nửa ngày à?”

Tống Tân lắc đầu: “Nói cũng vô dụng, bởi vì thứ này sẽ không xuất hiện vào ban ngày, chỉ xuất hiện từ 12 giờ đêm đến 1 giờ sáng.”

“Chẳng lẽ là ma?” Trần Tiểu Vân sợ hãi ôm tay Hách Kiến. Sắc mặt Hách Kiến cứng đờ, trong mắt thế nhưng hiện lên vẻ bất an.

Vẻ mặt lúc trước chỉ Trần Tiểu Vân mới có, nhưng bây giờ lại đổi thành Hách Kiến.

Hơn nữa, người đàn ông này vốn rất thích nói chuyện, nhưng từ khi anh ta xuống tầng đến bây giờ, anh ta lại chưa nói một từ. Ngay cả khi Trần Tiểu Vân nói chuyện với anh ta, anh ta cũng chỉ dùng giọng mũi ừ ừ đáp lại hai tiếng.

Kỳ lạ. Quá kỳ lạ.

Chẳng lẽ Hách Kiến đã phát hiện ra cái gì? Anh ta biết người ngồi bên cạnh đã không còn là bạn gái mình? Vậy vì sao anh ta không nói ra?

Nghi ngờ chỉ chợt lóe qua trong đầu Tống Tân, cô tạm thời bỏ qua nó, nói: “Không phải ma quỷ, là một vật phẩm, bà chủ không nói là cái gì.”

Người chơi hói đầu hỏi: “Vậy nó sẽ xuất hiện ở đâu? Chúng ta buổi tối đến lấy cũng được.”

Tống Tân lắc đầu, nói: “Địa điểm cũng không xác định, bà ta chỉ nói có vậy. Đồ vật sẽ xuất hiện trong khách sạn từ 12 đến 1 giờ. Cho nên, chúng ta phải nhớ xem trong khách sạn có những gì, đến lúc nó xuất hiện mới nhận ra được.”

Có người lập tức đứng dậy nói: “Trong phòng như thế nào hẳn mọi người đều đã nhớ, giờ chủ yếu xem tầng một đi, tôi tới phòng bếp.”

Có người đề nghị: “Tất cả phòng ở tầng 1 đều đã khóa, có lẽ chúng ta nên lấy chìa khóa từ chỗ bà chủ thử xem có thể mở cửa hay không. Chưa biết chừng đồ vật ấy được giấu trong những căn phòng khóa.”

Vì thế mọi người sôi nổi bắt đầu hành động.

Sau quầy có một chùm chìa khóa rất lớn, trên mỗi một chiếc chìa khóa đều viết số phòng. Căn cứ số phòng bọn họ lần lượt mở hết phòng dưới tầng 1.

Khi cửa phòng bị đẩy ra, một tầng bụi lên trời, bao phủ khắp phòng như sương mù, khiến họ không nhìn thấy gì, còn bị sặc ho sặc sụa.

Qua một lúc lâu bụi mới tan đi, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người líu lưỡi.

Trong phòng đầy bụi, tất cả đồ dùng đã biến thành màu vàng xám, bên trên phủ một tầng bụi dày.

Trên sàn nhà cũng vậy, giẫm lên là xung quanh giày sẽ bay lên một lớp bụi. Đi vài bước, ngay cả mép giày cũng sẽ bị bụi bao phủ một lớp mỏng.

Loại chuyện khổ sai này Tống Tân không muốn làm. Cô lựa chọn phòng bếp và đại sảnh, chậm rãi lượn qua lượn lại giữa hai nơi này, giả vờ cẩn thận quan sát thật lâu. Định chờ những người khác lục soát hết phòng ở tầng 1 rồi mới qua xem.

Dù sao… Cô cũng biết thừa thứ ban đêm sẽ xuất hiện là cái gì, cũng biết nó sẽ xuất hiện ở nơi nào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuồng Hoan Đi! Loài Người
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...