Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuồng Hoan Đi! Loài Người

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tống Tân, Trọng Phong cùng Sử Văn liền đi vào con đường còn lại. Sau khi đi được mười phút, bọn họ mới đột nhiên phát hiện, con đường này dần dần dốc xuống phía dưới.

Độ nghiêng rất nhỏ nên nếu bọn họ chỉ đi bình thường thì sẽ không thể nào nhận ra được.

Tất cả là nhờ Sử Văn nghịch cái cúc áo của anh ta, rồi bất cẩn trượt tay làm cúc áo rơi xuống đất rồi lăn về phía trước một đoạn ngắn.

Bọn họ còn chưa kịp nhận ra độ nghiêng này này có tác dụng gì thì bỗng nhiên nghe thấy đằng sau có tiếng ầm ầm.

Ba người đồng thời quay đầu nhìn lại…

Chỉ thấy con đường dài đằng sau xuất hiện một cục đá khổng lồ!

Nó chỉ cần to thêm một chút thôi là có thể hoàn toàn lấp đầy đường đi. Một khi nó lăn lại đây thì các người sẽ hoàn toàn không có không gian để tránh né!

Mà lúc này, tốc độ lăn của nó rõ ràng đang nhanh lên.

“Chạy về phía trước!” Sử Văn hét lên, túm lấy Tống Tân bên cạnh, kéo cô chạy.

Trọng Phong đi theo bên kia Tống Tân, thấy thế liền kéo nốt tay bên kia của cô.

Tống Tân giống như một đứa bé bị hai người kéo chạy. Cô dở khóc dở cười mà nói: “Hai người buông tôi ra đi, như này tôi không giữ được thăng bằng.”

Sử Văn cười hai tiếng, buông tay ra, vừa chạy vừa nói: “Cục đá này hẳn là sẽ không tồn tại lâu, chạy thêm một đoạn chắc sẽ ổn thôi!”

Tống Tân cũng nghĩ như vậy, nhưng thực tế thì khi bọn họ nhìn thấy đằng trước là vách tường thì tảng đá kia vẫn chưa biến mất.

Ở đường đúng cũng sẽ nhìn thấy vách tường cuối đường, bởi vì nơi đó sẽ có một đường rẽ góc vuông. Thiết kế như vậy hẳn là để người chơi nhìn từ xa không phân biệt được đường là đúng hay sai.

Cho nên trước khi chạy đến cuối, không ai biết được đường nào có lối rẽ, đường nào là tử lộ.

Nhưng hiện giờ, bọn họ đã chạy tới cuối tử lộ.

Lưng ba người dựa vào vách tường phía sau, sắc mặt Tống Tân và Sử Văn đều không tốt.

Bởi vì viên đá khổng lồ kia vẫn đang lăn tới, hơn nữa càng lúc càng nhanh!

Nhiều nhất là hơn mười giây nữa, bọn họ sẽ bị nó đè!

Ở chỗ này, chỉ sợ sẽ bị đèn bẹp dí.

Sử Văn siết chặt tay, nói: “Đạo cụ của tôi không đối phó được nó, cô có cách nào không, phải dùng đạo cụ mới được.”

Đã không còn thời gian nói chuyện, Tống Tân không kịp trả lời anh ta, tay phải vung lên, lấy ra đạo cụ “Dây đằng” cướp được từ lần chơi trước.

Cô không biết thứ này có tác dụng hay không, nhưng hiện giờ không thể không thử.

Đạo cụ được kích hoạt, cô nhắm chuẩn vị trí, tạo ra hai dây đằng thật dài ở chỗ viên đá chưa lăn đến.

Chúng nó mọc ra từ hai bên vách tường. Dưới sự điều khiển của Tống Tân, chúng nó nhanh chóng kéo dài đến bên nhau, bện lại thành một dây đằng bền chắc hơn, chắn ngang giữa đường.

Tống Tân nhìn nó chằm chằm, trong lòng không ngừng cầu mong: Chặn lại đi, nhất định phải chặn được!

Viên đá kia đã lăn tới nơi, đập vào dây đằng!

Dây đằng phát ra tiếng kẽo kẹt, Tống Tân thấy nó bị cục đá đẩy thành một hình cung.

Tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực, sau đấy mấy giây, thấy hòn đá đã thực sự dừng lại không lăn được nữa.

“Thành công rồi!” Sử Văn thở phào, cười nói với Tống Tân: “Năng lực này của cô thật lợi hại!”

Tống Tân lại cười không nổi: “Chỉ được một phút thôi, đừng vui mừng quá sớm, giờ chúng ta phải nhanh chóng đẩy cục đá ra.”

Sử Văn nhíu này, sau đó vung tay lên: “Vậy mau chóng hành động thôi.”

Dứt lời, anh ta liền đi trước, Tống Tân và Trọng Phong cũng vội vàng đi theo.

Cục đá chỉ cách vách tường lối đi khoảng mười centimet, cách duy nhất là dùng sức đẩy cục đá sang một bên để khoảng cách bên còn lại rộng ra sử, sau đó nghiêng người lách qua.

Lúc này, Tống Tân bỗng cảm thấy thật may mắn khi có Trọng Phong đi cùng. Nếu là cô và Nghiêm Tĩnh, Sử Văn, thì chưa chắc đã đẩy được cục đá này.

Khi ba người bọn họ đẩy cục đá thì quả thực sức Trọng Phong chiếm phần lớn nhất, hơn nữa cục đá hình tròn cho nên có thể nhanh chóng đẩy nó sang vách tường bên trái.

Bên phải liền dư ra hơn hai mươi centimet hình cung, tuy rằng nhìn hơi nhỏ, nhưng nghiêng người lách qua vẫn được.

Khung xương Tống Tân nhỏ nhất nên là người đầu tiên thuận lợi lách qua, tiếp theo là Sử Văn. Khi Trọng Phong lách vào khe hở thì dây đằng biến mất.

Cục đá lại tiếp tục lăn xuống, Trọng Phong cũng thuận lợi qua được.

Sử Văn lau mồ hôi trên trán, nói: “Chúng ta chạy về thôi.”

Nếu không lại thêm một cục đá nữa thì bọn họ chắc chắn không vượt qua được.

Ba người liền chạy như ma đuổi về. Khi trở con đường bên phải, Nghiêm Tĩnh và Tiết Thịnh thấy bọn họ thở hổn hển đều vội vàng đến hỏi.

Tống Tân nhìn Trọng Phong: “Anh không sao chứ, mệt không?”

Trọng Phong cười lắc đầu, đưa ngón tay lau mồ hôi trên trán cô.

Lúc này cô mới vừa thở vừa trả lời Nghiêm Tĩnh: “Đó là đường cụt, đường này mới đúng.”

Cô vừa dứt lời, ông lão kia liền cười ha hả, có vẻ cực kỳ vui sướng khi thấy người khác gặp hoa: “Ta đã nói rồi. Đấy là tử lộ. Vậy mà các người cứ khăng khăng đòi đi. Về được là may mắn lắm rồi đấy. Thế nào, ai đánh cược trước?”

Tiết Thịnh cân nhắc một lúc rồi lấy con dao của mình ra, ngồi vào chiếc ghế ở giữa, nói: “Tôi trước!”

Ông lão cười ha hả nói: “Được, muốn cược xúc xắc hay bài poker?”

“Bài poker!” Tiết Thịnh đập con dao lên bàn, phát ra tiếng rầm rất lớn.

Ông lão nheo mắt, đưa tay gom bài poker trên bàn, sau đó bắt đầu xào bài như làm ảo thuật, khiến người xem hoa cả mắt.

Xào bài xong, ông ta lại đẩy nó đến trước mặt Tiết Thịnh: “Cậu cũng xào đi.”

Tiết Thịnh không cự tuyệt, còn cầm lên nhìn thử, thấy thật sự là bài Poker bình thường, mở mấy lá đặt ở đầu kia lên cũng không thấy vấn đề mới yên tâm xào bài mấy lần.

Làm xong, cậu ta đặt bài trước mặt mình, nói: “Để tôi chia bài.”

Ông lão gật đầu, ra hiệu mời cậu.

Tiết Thịnh phát một lá cho ông ta trước rồi mới tự cầm lấy một lá, xem xong hỏi: “Có lấy bài không”

Ông lão thản nhiên tựa lưng vào ghế ngồi, nói: “Lấy.”

Tổng cộng đã phát ba lá, trong tay Tiết Thịnh là một con 2 một con 5 và một con J.

J tương đương với 11, nói cách khác hiện giờ cậu tổng cộng có 18 điểm.

Điểm cao nhất không thể vượt quá 21, nếu còn chia bài nữa thì khả năng cao cậu sẽ thua. 18 điểm cũng đã rất cao rồi, không cần thiết phải mạo hiểm.

Ông lão lần này cũng không rút thêm bài nữa, sờ sờ ba quân bài của mình hai cái rồi nhìn chằm chằm vào mắt Tiết Thịnh nói: “Lật bài đi.”

Dứt lời, ông ta liền đặt bài xuống mặt bàn. Là 3, 7, 9.

Vừa khéo chỉ hơn Tiết Thịnh một điểm.

Tiết Thịnh sửng sốt, trừng mắt: “Ông gian lận! Sao có thể vừa khéo chỉ lớn hơn một điểm!”

Ông lão vô tội xòe tay: “Bài là cậu xáo, cũng là cậu chia, tôi gian lận bằng cách nào?”

Tiết Thịnh nói: “Ông là NPC do đám ngoài hành tinh đó tạo ra. Ngay cả bầu trời của trái đất chúng nó còn bao lại được thì sửa bài có gì kỳ quái”

Ông lão bất đắc dĩ lắc đầu thở dài: “Người trẻ tuổi sao cứ không chịu nhận thua vậy. Thua chính là thua, nói ta gian lận cũng phải có chứng cứ.”

Nói xong, ông ta đứng dậy lấy đi con dao Tiết Thịnh đặt trên bàn, cười nói: “Thứ này thuộc về ta nhé. Nếu cậu muốn lấy lại nó thì có thể tiếp tục lấy những thứ khác đánh cược với ta.”

Tiết Thịnh nghiến răng, vừa định nói tiếp thì lại thấy có người vỗ vỗ bả vai mình. Cậu ngẩng đầu lên đã thấy Sử Văn ngồi xuống bên cạnh.

Sử Văn ngồi trên ghế, bắt chéo chân, lấy ra một tấm thẻ đạo cụ, nói với ông lão: “Để tôi đánh cược với ông, lần này đánh cược xúc xắc. Nhưng lần này phải để tôi xúc, hơn nữa sau khi cược xong còn phải thả ống xúc xắc từ cao xuống rồi mới đếm số, thế nào?”

Ông lão thoải mái đứng dậy, thu bài poker đem trên bàn lại rồi mới cười nói: “Được thôi.”

Sử Văn cúi người lấy lọ xúc xắc trước mặt lão, đổ xúc xắc ra tay ước lượng, còn nhìn cả bên trong lọ xong mới đặt xúc xắc lên mặt bàn, sau đó nhanh chóng úp lọ lên xúc xắc, quét xúc xắc vào trong, rồi bắt đầu xóc.

Xúc xắc ở bên trong phát ra tiếng vang lanh lảnh. Anh ta xóc chừng mười giây, mới đột nhiên lộn ngược đầu lọ lên trên bàn, dùng tay đặt lên miệng lọ, nhìn chằm chằm ông lão nói: “Ông đặt gì?”

Ông lão cười một tiếng: “Là cậu đặt mới đúng.”

“Vậy tôi đặt ‘nhỏ’.” Sử Văn nói xong, liền dốc ngược lọ xuống, khiến xúc xắc bên trong rơi ra.

Ba viên xúc xắc rơi nhảy trên mặt bàn vài cái, rồi dần dần dừng lại.

5 điểm, 3 điểm, 3 điểm. 11 điểm, là ‘lớn’.

Ông lão cười ha hả, đưa tay về phía Sử Văn: “Xin lỗi nha, thẻ đạo cụ của cậu thuộc về ta rồi.”

Sử Văn nhíu mày, tuy không tình nguyện nhưng vẫn phải đưa cho ông ta.

Lẽ ra xúc xắc không dễ gian lận như bài poker, bởi vì bài poker sau khi rút xong thì những người khác sẽ không nhìn thấy mặt bài, ngay cả người chia bài cũng không biết quân tiếp theo sẽ là gì. Lúc đó sẽ rất dễ để gian lận, làm mặt bài biến hóa thế nào cũng được.

Cho nên dù có người chơi đứng ở phía sau ông lão xem bài cũng vô dụng, bởi vì sau khi rút bài là có thể làm mặt bài biến thành có lợi cho cho ta.

Mà xúc xắc thì khi hạt xúc xắc rơi xuống thì tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy. Nếu gian lận thì nhịp nảy của xúc xắc sẽ rất kỳ lạ, hẳn là có thể nhìn ra được.

Hay là…… Anh ta quá xui, chỉ đơn giản là đặt sai mà thôi.

Nghiêm Tĩnh tiến lên, nhìn chằm chằm ông lão hỏi: “Nếu chúng tôi bắt được ông gian lận thì có thể lấy lại đồ đúng không, hơn nữa cũng được phép thông qua cửa này?”

Ông lão cười gật đầu: “Nếu ta thật sự gian lận, bị các người bắt được thì ta sẽ mặc cho các người xử lý.”

Ông ta cực kỳ tự tin, cũng thực sự tin rằng người chơi nhất định không bắt được.

Nghiêm Tĩnh gọi hai người kia về, năm người cùng nhau đi ra một chỗ xa thương lượng.

Dường như ngoại trừ thắng hoặc bắt được ông ta gian lận thì thực sự không còn cách nào khác.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuồng Hoan Đi! Loài Người
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...