Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuồng Hoan Đi! Loài Người

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô lái xe ra khỏi thị trấn mới lên tiếng: “Bây giờ tôi muốn về nhà bà nội xem thế nào. Đó là một thôn nhỏ, rất ít người. Trước kia vì chút chuyện, tôi sợ phiền phức nên đã dọn đi, bây giờ có lẽ là về được rồi.”

Đã qua lâu như vậy, mà người trên khắp thế giới đều muốn giết người chơi, tổ chức kia không thể nào lại chạy đến đó tìm cô được.

Đại Hào rất tùy ý: “Tùy, tôi đi đâu cũng được.”

Vì thế bọn họ liền lái xe đi tới thôn nhỏ kia.

Trọng Phong quay đầu, khẽ nói thầm bên tai Tống Tân: “Về đến nơi, anh lại cùng em ra bờ sông câu cá.”

Tống Tân cười: “Lần trước em làm cá, anh không nếm được mùi vị, lần sau có thể rồi.”

Đại Hào ở phía sau hừ lạnh, ngoắc ngoắc ngón tay với Sở Sáo: “Cậu qua đây, chúng ta cũng nói thầm!”

Tống Tân cười đến mức suýt lao xe xuống ruộng.

Rõ ràng đang ở ván chơi cuối cùng cực kỳ quan trọng, bọn họ lại nhẹ nhàng như đi du lịch.

Sau nửa tiếng, Đại Hào chỉ lên trời, chậc lưỡi nói: “Mới thế mà đã chết mười cái người chơi. Bọn đấy vô dụng vaiz, phép màu nào khiến bọn chúng vẫn sống được đến bây giờ nhỉ?”

Tống Tân nhìn anh ta qua kính chiếu hậu, nói: “Chúng ta phải hi vọng số người giảm càng nhanh càng tốt mới đúng.”

“Nói cũng phải.” Đại Hào nhíu mày, thu người lại: “Chán quá, tôi đánh một giấc đã. Biết đâu lúc tôi dậy, người chơi khác đã chết hết rồi?”

Tống Tân thầm nghĩ anh cứ nằm mơ còn hơn.

Cô lái xe hai tiếng rồi đổi thành Đại Hào, mình và Trọng Phong chuyển xuống ghế sau

Hiện giờ coi như đủ sáng, có thể thấy rõ ràng mọi thứ xung quanh. Tống Tân tựa vào vai Trọng Phong nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, trong lòng rất cảm thấy nhẹ nhõm.

Số người hiển thị trên trời vẫn đang giảm bớt, theo đó là những ô vuông cũng dần biến thành màu đen. Hình ảnh trong các ô vuông khác cũng không ngừng thay đổi. Chỉ có điều nhìn từ mặt đất thì không thấy được rõ lắm sự thay đổi trong từng ô.

Bầu trời như một chiếc TV khổng lồ, những ô vuông như những màn hình nhỏ đang phát các video khác nhau.

Trong mỗi ô vuông kia chính là livestream của từng người chơi.

Đến khi số lượng người chơi giảm bớt hơn một nửa thì bầu trời cũng tối đi rất nhiều.

Khi xe của bọn họ đến một thành phố thì họ lựa chọn đi vòng, chỉ đi qua huyện trấn bên ngoài thành phố.

Bình thường huyện trấn nối giữa những thành phố như thế này sẽ cực kỳ đông người.

Khi bọn họ đi qua còn thấy trên đường có không ít người đang chạy về một phía nào đó. Những người này đều cầm vũ khí, thậm chí còn có một người đàn ông cõng đứa bé tầm bốn năm tuổi chạy theo đám đông.

Bởi vì những người này cản trở giao thông, nhóm Tống Tân cũng không muốn phiền phức nên tạm thời dừng xe.

Bọn họ đứng ở xa nhìn những người kia chạy vào một ngã rẽ, tiếng hô hoán dần dần đi xa. Không lâu sau, tầng hai tòa nhà bên cạnh mở cửa sổ, có người thả một đoạn dây làm từ ga giường ra, trèo xuống, sau đó đứng dậy nhìn quanh một lượt rồi quay người chạy về phía nhóm Tống Tân.

Đó là một người đàn ông. Bởi vì cách hơi xa, Tống Tân không nhìn thấy rõ khuôn mặt anh ta. Nhưng cô có thể nhận ra đó cũng là một người chơi.

Hiển nhiên là bây giờ anh ta đang tìm xe.

Đợi đến khi người kia đến gần hơn, Đại Hào cố ý hạ cửa kính xe xuống, huýt sáo, sau đó nổ máy, trước khi lái xe đi còn ấn còi mấy lần.

Xe bọn họ nhanh chóng lái đi. Tống Tân quay đầu còn trông thấy người kia ở đằng sau chửi bọn họ.

Đại Hào lại cười như điên: “Chết sớm được tên nào hay tên đó, tôi cũng không muốn trốn mãi đâu.”

Anh ta vừa dứt lời, đằng trước lại vang lên tiếng gào thét ầm ĩ.

Đại Hào nhàn nhã lái xe về phía một ngã ba khác, nói: “Đêm nay tìm chỗ qua đêm ở đây đi, ở đây náo nhiệt ghê.”

Tống Tân bất đắc dĩ gật đầu: “Thế tìm chỗ vắng vẻ chút để đỗ xe đi.”

Xe lái vào một hẻm nhỏ mới dừng lại, bọn hắn xuống xe còn quan sát xung quanh một vòng, thấy cách đó không xa có một nhà trọ nhỏ.

Lúc vào quán trọ bọn họ còn cố ý nhìn quanh một vòng, thấy trên quầy có một lớp bụi mỏng chứng tỏ ở đây đã vô chủ một thời gian rồi.

Nếu đã không có chủ thì muốn ở phòng nào cũng được.

Đại Hào vào trong quầy lấy hai thẻ phòng, ném một cái cho Trọng Phong, khẽ nói: “Lúc mở cửa nhớ cẩn thận, biết đâu bên trong có người.”

Tống Tân: “Thẻ phòng ở đây hết thì chắc là không có ai đâu. Nhưng cẩn thận vẫn hơn.”

Bốn người cùng nhau lên tầng hai, tìm phòng tương ứng với thẻ. Bọn họ nhẹ nhàng tới trước cửa phòng nhưng khi quét thẻ mới chợt nhận ra vấn đề.

Khóa điện tử đã hết pin, giờ cũng không ai thay pin nữa.

Cuối cùng bọn họ chỉ còn cách mở cửa bằng “vũ lực”.

Trong quá trình này, những phòng khác không có bất cứ động tĩnh gì, giống như nơi này không có bất cứ ai vậy.

Tống Tân và Trọng Phong phòng gần trong cùng, Đại Hào và Sở Sáo ở phòng bên cạnh.

Sau khi vào phòng, bọn họ tìm đồ chặn cửa, dù không thể khóa nhưng như vậy cũng đủ rồi.

Đã gần tới đêm rồi nhưng vì màn ảnh trên bầu trời nên vẫn có ánh sáng.

Tất cả mọi người đều tham gia vào trò chơi, điện cũng ngừng, không tối đen hẳn mới là chuyện tốt.

Tống Tân và Trọng Phong nói chuyện một lúc, cảm thấy có chút mệt mới lên giường nghỉ ngơi.

Trong phòng chỉ có một giường lớn, Trọng Phong mang ghế ra cách cửa không xa để ngồi gác đêm, đợi đến khi cô tỉnh thì hai người thay ca.

Tống Tân mang theo di động, bởi vì trong đó còn lưu video của Trọng Phong và ảnh chụp chung của bọn họ.

Trước khi ngủ cô dùng di động đặt báo thức, bốn giờ sáng dậy đổi cho Trọng Phong đi ngủ.

Mà ngay khi Trọng Phong vừa mới ngủ mười mấy phút, ngoài cửa bỗng nhiên có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

Tống Tân ngồi không một mình có chút buồn chán. Tiếng gõ của ấy lập tức đánh bay cơn buồn ngủ của cô.

Cô nhìn Trọng Phong trên giường, đứng dậy đi tới cửa, khẽ hỏi một câu: “Ai đấy?”

“Tôi.” Giọng Đại Hào vang lên bên ngoài cửa.

Tống Tân thở phào, nghĩ thầm, cũng đúng, nếu là người khác sao có thể lễ phép gõ cửa?

Đương nhiên, Đại Hào gõ cửa cũng không phải bởi vì anh ta có lễ phép.

Tống Tân cách cửa hỏi: “Có chuyện gì không?”

Đại Hào nói: “Không ngủ được, Sở Sáo ngủ say rồi, một người tôi chán quá.”

“Anh chờ chút, tôi mở cửa.” Tống Tân đang định di dời hai chiếc tủ đầu giường chặn cửa.

Cũng may thứ này cũng không quá nặng, cho nên cô nhanh chóng bê được một cái đi.

Khi cái thứ hai được dịch đi, cái cửa hỏng khóa liền tự mở ra một chút.

Đúng lúc này, Trọng Phong tỉnh.

Hắn ngồi dậy, hỏi: “Sao vậy?”

Tống Tân vội vàng dừng tay, quay đầu áy náy nói: “Đánh thức anh à? Em đã cố nhẹ tay rồi, không ngờ…”

“Không sao.” Anh xuống giường, đi về phía Tống Tân, cười nói: “Em nên gọi anh dậy chuyển mới phải.”

Tống Tân cười nhẹ, lắc đầu nói: “Anh ngủ đi, không làm phiền anh nữa. Là Đại Hào nói chán quá chạy tới gõ cửa.”

Trọng Phong quay đầu nhìn cửa một lát, nhíu mày nói: “Bên ngoài hình như không có ai cả?”

Nói xong, anh đẩy nốt chiếc tủ còn lại, mở cửa phòng ra.

Bên ngoài trống rỗng, hoàn toàn không thấy bóng dáng Đại Hào.

Tống Tân sửng sốt: “Anh ta không nói không rằng đã về phòng rồi?”

Trọng Phong đi tới cửa, nhìn hai bên một lượt, sau đó quay vào phòng khẽ nói với Tống Tân: “Có gì đó không ổn.”

Tống Tân lúc này cũng cảm thấy có chỗ không ổn, kéo Trọng Phong cùng đi gõ cửa phòng bên cạnh.

Trong phòng vang lên tiếng đáp lười biếng của Đại Hào: “Nửa đêm nửa hôm, ai đấy? Muốn đánh nhau cũng chờ ông đây ngủ dậy đã!”

Tống Tân nhíu mày, cuối cùng cũng nhận ra điểm không ổn.

Trước đó Đại Hào ở ngoài cửa nói không ngủ được, nhưng bình thường Đại Hào rất thích ngủ, chỉ có ngủ không đủ, nào có chuyện ngủ không được?

Nhưng cô vẫn hỏi: “Không phải anh vừa qua gõ cửa phòng tôi sao? Sao đã về phòng rồi?”

Đại Hào dường như có hơi bất ngờ, mấy giây sau mới đáp: “Ai nửa đêm ăn no rửng mỡ gõ cửa phòng hai người. Nhỡ hai người đang làm chuyện gì đó không phù hợp với thiếu nhi thì sao? Không phải cô nằm mơ lú rồi đấy chứ?”

Tống Tân thật sự muốn xông vào tẩn anh ta một trận.

Nhưng… Nếu không phải anh ta gõ cửa thì giọng nói vừa nãy là ai?

Đại Hào không thể nào đùa ác ý thế được, nhưng giọng nói kia rõ ràng là giọng anh ta.

Hoặc nên nói là… Giống hệt giọng Đại Hào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuồng Hoan Đi! Loài Người
Chương 150

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...