Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cuồng Hoan Đi! Loài Người

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mọi người lần lượt quay về phòng ngủ.

Tống Tân sau khi về phòng nhìn đồng hồ mới phát hiện mình lại được cộng 1 điểm, hiện giờ cô có tổng cộng 3 điểm.

Vài phút sau, bên ngoài lại vang lên cào cửa. Tống Tân ra mở cửa, Đại Hào bước vào liền hỏi: “Có phát hiện kẻ khả nghi không?”

Tống Tân bất đắc dĩ nói: “Dễ vậy thì tốt rồi.”

Đại Hào có chút lo lắng nhíu mày: “Thật sự có kẻ sẽ đi lấy sổ đăng ký kia à? Nếu bọn chúng không mắc lừa thì làm sao bây giờ?”

“Cho nên bây giờ không thể chỉ ngồi chờ gián điệp tới mà còn phải suy xét những manh mối khác, ví dụ như những món đồ tìm được trong phòng mọi người.” Tống Tân nói, “Nếu anh không muốn ngủ, có thể về phòng từ từ suy ngẫm.”

Đại Hào trừng mắt: “Vậy còn cô?”

Tống Tân ra hiệu mời anh ta về phòng cho: “Anh ngủ cả ngày rồi nhưng tôi thì không.”

“Giờ là lúc ngủ à! Đã hết một ngày, chỉ còn hai ngày, cô còn ngủ được?”

Tống Tân cười một tiếng: “Vậy ngày mai anh cũng đừng ngủ?”

Đại Hào: “…… Được rồi, cô ngủ đi.”

Anh ta nói xong định đi, Tống Tân lại gọi anh ta lại, hỏi: “Anh có tăng điểm không?”

Đại Hào nâng lên tay nhìn đồng hồ, lắc đầu nói: “Không, vẫn là 2 điểm, cô thì sao?”

“Tôi 3 điểm.” Tống Tân khó hiểu: “Vì sao anh không tăng?”

Đại Hào nhíu mày: “Sao tôi biết, cô biết mình tăng điểm lúc nào không?”

Tống Tân nghĩ lại, lắc đầu: “Không biết.”

Hôm nay cô và Đại Hào làm những chuyện khác nhau. Ví dụ như buổi chiều rửa rau trong phòng bếp, lén lấy đi sổ đăng ký trên quầy, buổi tối thì bỏ sổ vào ngăn kéo.

Cô cũng không biết chuyện gì làm tăng điểm, nhưng hẳn là có liên quan đến quyển sổ.

Bởi vì chuyện này giúp ích cho việc hoàn thành trò chơi cho nên mới cho cô điểm sao?

“Chậc, dù sao 2 điểm cũng đủ rồi, tôi cũng không tùy tiện giết người.” Đại Hào bĩu môi, xua tay nói: “Được rồi, cô ngủ đi, không quấy rầy cô nữa.”

Đã gần 3 giờ, Đại Hào đi rồi, Tống Tân lại không ngủ được.

Cô nhắm mắt, trong lòng nhớ lại những món đồ trong phòng mọi người.

Tấm danh thiếp, qu@n lót, áo lót, áo mưa, tất chân, phấn nước, băng vệ sinh, chìa khóa…

Từ những đồ vật này, cô chỉ biết có người đã thông qua số điện thoại trên tấm danh thiếp để gọi gái, mà những món đồ ấy hẳn là thuộc về người phụ nữ làm gái ấy.

Thứ duy nhất không chắc chủ nhân là ai chính là chùm chìa khóa.

Thông thường sau khi tìm được chìa khóa mọi người đều sẽ nghĩ xem nó có thể mở được ổ khóa nào không. Cho nên buổi chiều khi người chơi ghi nhớ đồ vật đều chú ý xem có chỗ nào xuất hiện ổ khóa không. Nhưng tình hình trước mắt là không.

Mà những món đồ còn lại… Thật sự khiến người ta đau đầu.

Mấy thứ này đều là đồ vật rất thường gặp trong sinh hoạt hằng ngày, sau khi kiểm tra cũng không thấy có gì khác lạ, không hề có đầu mối.

Cô nghĩ nát óc cũng không rõ.

Có điều trong số những món đồ ấy có lẽ có thứ là giả.

Bởi vì trong người chơi có một gián điệp. Gián điệp nhất định sẽ không ngoan ngoãn giao ra manh mối giúp người chơi chiến thắng.

Rất có thể bởi vì thiếu hụt món đồ nào đó mới khiến những thứ này không thể xâu chuỗi thành một manh mối hoàn chỉnh.

Mà trong số những đồ vật này có 2 món rất dễ bị thay đổi, đó chính là chìa khóa hoặc bao cao su.

Danh thiếp mà Tống Tân tìm được cũng dễ tráo đổi, nhưng vì nó là của cô nên có thể loại trừ.

Bao cao su có bán ở quầy tiếp khách. Hộp tìm được trong phòng người chơi tuy rằng đã bóc nhưng ai biết có phải do người chơi kia tự bóc hay không?

Trước lúc mọi người chia ra ghi nhớ đồ vật không ai cẩn thận đi xem đồ trên quầy có thay đổi hay không. Nếu có người xuống tầng cầm đi một hộp thì cũng không ai phát hiện.

Chìa khóa cũng vậy, ở khách sạn không thiếu nhất chính là chìa khóa.

Ngoài ra còn một khả năng là trong phòng của gián điệp vốn đã có sẵn manh mối giả. Ví dụ như đồ lót hay tất chân. Gián điệp giao manh mối ra đánh lạc hướng người chơi là được, còn không cần mất công tráo đổi.

Nói vậy mỗi một người chơi đều đáng nghi.

Nhưng tạm thời vẫn nên chú ý hơn vào người chơi lấy ra bao cao su và chìa khóa.

Tống Tân nhớ bao cao su là Dương Nhã Lệ tìm được, chìa khóa là một người chơi mặt chữ điền.

Vừa nãy lúc lên tầng, ở hành lang Trần Tiểu Vân lại kéo tay Hách Kiến cầu xin. Cô ta ôm Hách Kiến không buông tay, không ngừng khóc lóc xin lỗi, xin anh ta về phòng cùng cô ta.

Nhưng Hách Kiến hoàn toàn không mềm lòng, hất tay cô ta, đi theo Dương Nhã Lệ.

Khi anh ta sắp vào cửa, Trần Tiểu Vân lau nước mắt, cắn răng gào lên với bóng lưng anh ta: “Nếu anh tuyệt tình như vậy, cũng đừng trách em nói chuyện anh làm ra!”

Hách Kiến khựng lại, quay đầu lạnh nhạt nói: “Cô nói đi, nói ra xem rốt cuộc là ai xui xẻo?”

Trần Tiểu Vân cắn môi, cuối cùng vẫn không nói gì, xoay người một mình về phòng.

Tống Tân có chút tò mò Hách Kiến rốt cuộc đã làm cái gì, nhưng Trần Tiểu Vân uy hiếp cũng không khiến anh ta sợ hãi chứng tỏ chuyện này không quan trọng lắm đối với người chơi khác.

Tống Tân nằm nghĩ, chầm chậm thiếp đi.

Mà Trọng Phong lại không ngủ, thời gian ngủ anh cần đã đủ rồi, đêm nay sẽ phụ trách chú ý động tĩnh bên ngoài.

Nhưng đánh thức Tống Tân lại không phải Trọng Phong, mà là tiếng hét của Dương Nhã Lệ cách vách.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cuồng Hoan Đi! Loài Người
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...