Buổi lễ kỷ niệm 8 năm thành lập Tiền Tiến không đơn thuần là một bữa tiệc thương mại, mà là thời khắc ra mắt bộ nhận diện thương hiệu mới – dự án đã tốn không biết bao nhiêu tâm huyết và cả những giọt nước mắt thầm lặng.
Sảnh lớn của khách sạn năm sao được trang hoàng theo tông màu chủ đạo mà tôi đã thiết kế: Xanh đại dương thẫm và những đường kẻ vàng đồng lấp lánh. Sự sang trọng không đến từ sự phô trương, mà đến từ sự tinh tế trong từng chi tiết nhỏ nhất.
Tôi chọn cho mình một chiếc váy lụa dài màu trắng trơn, không đính đá cầu kỳ, chỉ có một chiếc trâm cài tóc hình nhành dương xỉ bằng bạc. Phong thái điềm đạm, thong dong của tôi giữa đám đông quan khách đầy trang sức lấp lánh lại tạo nên một sự thu hút lạ kỳ.
Tưởng Huy bước đến bên cạnh tôi, tay cầm ly rượu vang, bộ vest bọc kim sa của anh ta rực rỡ dưới ánh đèn. "Mặt trời nhỏ, hôm nay em không chỉ là họa sĩ, em là linh hồn của buổi tiệc này đấy."
Tôi mỉm cười, ánh mắt hướng về phía sân khấu: "Linh hồn là ở kia, anh Huy ạ."
Chính Thâm đang đứng trên bục vinh danh. Anh mặc bộ suit đen được may thủ công hoàn hảo, chiếc kẹp cà vạt "The Sun of Thâm" lấp lánh trên n.g.ự.c trái – vị trí gần trái tim nhất. Anh đứng đó, uy nghiêm và lạnh lùng như một vị thần của biển cả, nhưng khi ánh mắt anh chạm vào tôi phía dưới khán đài, độ cong nơi khóe mắt anh bỗng dịu đi trông thấy.
Màn hình lớn bắt đầu trình chiếu quá trình hình thành logo mới. Những nét phác thảo thô sơ ban đầu ở bến cảng, những đêm thức trắng trong studio, và cả những hình ảnh sống động về sức lao động của công nhân Tiền Tiến hiện ra đầy xúc động.
Chính Thâm cầm micro, giọng anh trầm thấp, vang vọng khắp hội trường: "Bộ nhận diện thương hiệu này không chỉ là vẻ ngoài của Tiền Tiến. Nó là lời cam kết của chúng tôi về sự vững chãi và dẫn đường. Và người đã nhìn thấu được linh hồn của con tàu này, chính là họa sĩ Kiều Dĩnh."
Ngọc Đinh Đang
Dưới ánh đèn spotlight, tôi bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay giòn giã. Ngay cả ông Văn của Tập đoàn Viễn Đông cũng gật đầu tán thưởng từ hàng ghế đầu. Văn Ý đã không xuất hiện, nghe nói cô ta đã lên máy bay sang chi nhánh London từ sáng sớm – một sự rút lui trong im lặng nhưng đầy cay đắng.
Khi tôi đứng cạnh Chính Thâm, anh không ngần ngại nắm lấy tay tôi trước sự chứng kiến của hàng trăm ống kính phóng viên và đối tác. Bàn tay anh ấm nóng, hơi ẩm nhẹ vì căng thẳng – một mặt yếu mềm mà chỉ tôi mới được chạm tới.
"Cô Kiều, cô có điều gì muốn nói về cảm hứng thiết kế không?" Một phóng viên hỏi lớn.
Tôi nhìn Chính Thâm, rồi nhìn xuống những người cộng sự đã cùng tôi làm việc suốt thời gian qua. "Cảm hứng của tôi rất đơn giản: Khi bạn đứng giữa biển khơi mù mịt, điều bạn cần không phải là một con tàu lộng lẫy, mà là một ngọn hải đăng không bao giờ tắt. Tiền Tiến chính là ngọn hải đăng đó, và tôi chỉ là người lau đi lớp bụi thời gian để nó tỏa sáng hơn mà thôi."
Sau phần lễ chính thức, Chính Thâm kéo tôi vào căn phòng nghỉ riêng phía sau sân khấu. Vừa đóng cửa lại, anh lập tức nới lỏng cà vạt, thở hắt ra một hơi như vừa trút được gánh nặng nghìn cân.
"Mệt lắm sao?" Tôi đưa tay xoa nhẹ thái dương cho anh.
"Đứng trước hàng nghìn đối tác không đáng sợ bằng việc sợ em không hài lòng với lời phát biểu của anh." Anh xoay người, ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi, gục đầu vào vai tôi như một chú cún lớn tìm nơi trú ẩn.
Tôi bật cười, lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là một mẩu bánh quy socola mà tôi đã lén lấy từ bàn tiệc trà lúc nãy. "Cho anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-dam-thang-tham-tinh/chuong-10.html.]
Chính Thâm mắt sáng rực, anh há miệng nhận lấy miếng bánh quy từ tay tôi, nhai một cách ngon lành. "Ngon quá. Dĩnh Dĩnh, sau này dù anh có đi đâu, em cũng phải mang theo bánh ngọt cho anh nhé."
"Anh định làm Tổng tài bánh ngọt sao?" Tôi trêu chọc, tay vuốt ve mái tóc anh.
"Chỉ làm của riêng em thôi." Anh thì thầm, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống ch.óp mũi tôi.
Tiệc tàn lúc nửa đêm. Chính Thâm không đưa tôi về nhà, mà lái xe đưa tôi ra bến cảng số 4 – nơi chúng tôi đã có chuyến thực địa đầu tiên.
Biển đêm mênh m.ô.n.g, tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn tàu như một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên. Những chiếc cần cẩu khổng lồ giờ đây đứng im lìm dưới ánh trăng, trông giống như những người khổng lồ đang canh giữ giấc ngủ cho thành phố.
Anh dắt tay tôi đi dọc theo cầu cảng. Gió biển thổi tung mái tóc tôi, mùi muối mặn nồng nàn.
"3 năm trước, tại bến cảng này, anh nghĩ về mối quan hệ của chúng ta và nghĩ rằng mình đã mất tất cả." Chính Thâm dừng lại, quay sang nhìn tôi, đôi mắt anh phản chiếu ánh trăng lấp lánh. "Lúc đó anh nghèo đến mức không dám giữ em lại. Anh đã tự hứa, nếu có ngày gặp lại, anh sẽ dùng cả đại dương này để đổi lấy một cái gật đầu của em."
Anh quỳ một gối xuống mặt sàn gỗ của cầu cảng. Một tay anh mở chiếc hộp nhung đỏ – chiếc hộp mà tôi từng hiểu lầm ở văn phòng. Bên trong không phải kẹp cà vạt, mà là một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế theo hình sóng biển ôm lấy một viên đá vàng rực rỡ như mặt trời.
"Kiều Dĩnh, em có đồng ý làm ngọn hải đăng duy nhất trong cuộc đời Tằng Chính Thâm không? Anh không hứa sẽ mang lại cho em một cuộc sống bình lặng, nhưng anh hứa, dù sóng to gió lớn đến đâu, anh cũng sẽ là bến đỗ an toàn nhất của em."
Sự điềm đạm của tôi cuối cùng cũng vỡ òa thành những giọt nước mắt hạnh phúc. Tôi không nói "đồng ý" ngay, mà cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy của anh. Một nụ hôn mang vị mặn của biển, vị ngọt của bánh quy và vị nồng nàn của sự tin tưởng tuyệt đối.
"Đồ ngốc, em không cần đại dương. Em chỉ cần anh."
Sáng hôm sau, văn phòng Tiền Tiến đón chào một tin vui chấn động: Tổng giám đốc đã kết thúc cuộc sống độc thân.
Bố mẹ tôi từ quê gửi lên một thùng quà lớn, lần này không chỉ có đặc sản mà còn có cả một bức thư tay của bố tôi: "Cậu Thâm, trà của cậu ngon lắm. Lần sau về nhớ mang thêm, và nhớ chăm sóc tốt cho mặt trời của gia đình tôi."
Tôi ngồi trong studio mới được thiết kế ngay cạnh văn phòng Tổng giám đốc. Qua vách kính trong suốt, tôi thấy Chính Thâm đang nghiêm túc phê duyệt giấy tờ, nhưng thỉnh thoảng anh lại nhìn về phía tôi, đưa tay chạm vào chiếc nhẫn đôi trên ngón áp út rồi mỉm cười một mình.
Tình yêu của chúng tôi, bắt đầu từ sự dang dở của tuổi trẻ, đi qua những hiểu lầm của thực tế, cuối cùng đã kết tinh bằng sự bao dung và bản lĩnh.
Tôi cầm b.út lên, vẽ những nét đầu tiên cho bức tranh mới: Một con tàu lớn đang băng băng rẽ sóng hướng về phía mặt trời mọc. Ở đó, không có bóng tối, chỉ có ánh sáng và sự tự do.
--------------------------------------------------