Sự cố ở kho lưu trữ giống như một mồi lửa châm vào kho t.h.u.ố.c s.ú.n.g vốn đã âm ỉ bấy lâu giữa ba người chúng tôi. Tuy nhiên, khi tôi còn chưa kịp định hình lại mối quan hệ với Chính Thâm sau nụ hôn vụng trộm ấy, thì một biến số khác xuất hiện: Bố mẹ tôi từ quê lên thăm mà không báo trước.
Bố mẹ tôi đứng trước sảnh tòa nhà Tiền Tiến với hai túi lớn đặc sản quê nhà, đúng lúc tôi vừa bước ra từ thang máy cùng cả Chính Thâm và Tưởng Huy.
"Dĩnh Dĩnh!" Mẹ tôi reo lên, ánh mắt bà lập tức lướt qua hai người đàn ông cao lớn đang đứng cạnh con gái mình.
Tôi khựng lại một nhịp, nhanh ch.óng lấy lại vẻ điềm đạm: "Bố, mẹ? Sao hai người lên mà không bảo con?"
Chính Thâm bước lên trước một bước, cơ thể anh cứng đờ như một quân nhân đang đứng trước cấp trên. Ngược lại, Tưởng Huy đã nhanh ch.óng nở nụ cười thương hiệu, bước tới đỡ lấy túi đồ trên tay mẹ tôi bằng sự niềm nở vốn có của một Giám đốc đối ngoại.
Dưới sự nhiệt tình của Tưởng Huy, chúng tôi cùng ăn cơm tại một nhà hàng truyền thống gần công ty. Bữa ăn diễn ra trong không khí mà mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều mang theo sức nặng của sự thăm dò.
Tưởng Huy thể hiện phong độ của một "người con rể quốc dân". Anh ta kể chuyện khéo léo, biết cách gợi mở để bố tôi nói về những sở thích nghiên cứu lịch sử, lại tinh ý gắp cho mẹ tôi những món mềm, dễ ăn. Sự rạng rỡ của Tưởng Huy khiến không khí ban đầu vốn gượng gạo trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn.
Trái ngược với vẻ phong lưu đó, Tằng Chính Thâm ngồi bên cạnh tôi như một tảng đá thầm lặng. Anh không giỏi nói lời hoa mỹ, gương mặt lúc nào cũng giữ vẻ nghiêm nghị. Thế nhưng, tôi chú ý thấy đôi bàn tay anh siết c.h.ặ.t lấy chiếc khăn ăn dưới gầm bàn. Anh đang căng thẳng đến mức mồ hôi rịn ra trên trán.
"Cậu Chính Thâm này," bố tôi đột ngột lên tiếng, ánh mắt sắc sảo của một nhà giáo già xoáy sâu vào người đối diện. "Tôi nhớ cái tên này. Ba năm trước, Dĩnh Dĩnh nhà tôi thường nhắc đến một người bạn tên Thâm, người mà con bé định giới thiệu với chúng tôi vào ngày lễ tốt nghiệp."
Chính Thâm buông đũa, anh đứng dậy, cúi đầu một góc 90 độ trước mặt bố mẹ tôi. Hành động này khiến cả nhà hàng đều phải ngoái nhìn.
"Cháu xin lỗi hai bác. Là cháu đã không giữ lời hứa." Giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự hối lỗi chân thành không chút che đậy. "Năm đó gia đình cháu gặp biến cố, cháu đã chọn cách hèn nhát nhất là trốn chạy. Cháu không có lời nào bào chữa cho sự tổn thương đã gây ra cho Kiều Dĩnh."
Mẹ tôi nhìn Chính Thâm, rồi nhìn sang Tưởng Huy đang bối rối, cuối cùng bà nhìn tôi. Sự điềm đạm của tôi lúc này là thứ giữ cho bàn tiệc không sụp đổ. Tôi nhẹ nhàng rót thêm trà cho bố, nói nhỏ: "Bố, chuyện cũ đã qua, quan trọng là hiện tại chúng ta đều bình an."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-dam-thang-tham-tinh/chuong-6.html.]
Trong suốt bữa ăn, dù bị bố tôi thỉnh thoảng buông lời trách móc xa xôi, Chính Thâm vẫn kiên nhẫn phục vụ. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi khi mẹ tôi định uống nước lạnh, anh đã lặng lẽ đổi thành nước ấm. Khi thấy bố tôi thích món cá kho, anh đã tinh tế gỡ sạch xương rồi mới đặt vào đĩa dùng chung phía trước mặt ông.
Sự tỉ mỉ đó không phải là kỹ năng giao tiếp xã hội như Tưởng Huy, mà là sự quan tâm xuất phát từ bản năng của một người đã từng coi gia đình tôi là mục tiêu để anh nỗ lực thoát khỏi vũng bùn.
Sau bữa ăn, Chính Thâm chủ động lái xe đưa bố mẹ tôi và tôi về căn hộ của tôi. Tưởng Huy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Kiều Dĩnh, sự chân thành của cậu ta đúng là một loại v.ũ k.h.í nặng nề. Tôi thấy mình giống như một kẻ diễn hài trên sân khấu của hai người vậy."
Tôi mỉm cười, giọng ôn hòa: "Anh Huy, anh đã rất vất vả rồi. Cảm ơn anh vì bữa tối."
Đợi khi về đến nhà, tôi ra tiễn Chính Thâm. Gió đêm thổi qua, làm dịu đi cái nóng của mùa hè.
"Kiều Dĩnh, em có trách anh không? Vì hôm nay đã thừa nhận mọi chuyện trước mặt bố mẹ em?" Chính Thâm nhìn tôi, trong đôi mắt anh là sự lo âu hiếm thấy.
Tôi bước lại gần, chỉnh lại chiếc cravat hơi lệch của anh – thứ mà anh đã vò nát vì căng thẳng suốt buổi tối. "Anh nghĩ bố mẹ tôi không nhận ra sao? Sự điềm đạm của tôi là thừa hưởng từ họ đấy. Họ không cần một người con rể biết nói lời hay ý đẹp, họ chỉ cần một người thật lòng."
Chính Thâm nắm lấy tay tôi, đặt lên tim mình. "Anh đã định sẽ giữ bí mật cho đến khi dự án kết thúc, nhưng khi thấy em đứng giữa anh và Tưởng Huy, anh đã rất sợ. Anh sợ nếu mình không lên tiếng, anh sẽ mất em một lần nữa."
Tôi nhìn vết sẹo trên tay anh, rồi nhìn gương mặt cứng cỏi đã trải qua bao sương gió. Sự logic trong tình cảm của chúng tôi chính là đây: Không cần những món quà đắt tiền hay những lời hứa hẹn viển vông, chỉ cần sự hiện diện vững chãi và sự can đảm đối mặt với quá khứ.
"Tằng Chính Thâm, anh thắng rồi." Tôi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh. "Nhưng từ ngày mai, anh phải tự mình dỗ dành bố tôi đấy. Ông ấy vẫn còn giận anh lắm."
Ngọc Đinh Đang
Chính Thâm siết c.h.ặ.t vòng tay, nụ cười đầu tiên trong ngày nở trên môi anh, rạng rỡ và nhẹ nhõm: "Tuân lệnh. Anh sẽ mang trà ngon đến gặp bác mỗi ngày, cho đến khi bác đồng ý gả mặt trời nhỏ cho anh thì thôi."
--------------------------------------------------