Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Điềm Đạm Thắng Thâm Tình

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm đó, tiếng đập cửa studio chỉ vang lên ba hồi rồi im bặt.

Tôi đứng sau cánh cửa, tay siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tim đập thình thịch. Tôi đã chuẩn bị tâm lý cho một cuộc tranh cãi nảy lửa, hoặc ít nhất là một lời cầu xin. Nhưng Chính Thâm đã không làm vậy. Anh biết bố mẹ tôi đang ở trong căn hộ phía sau studio, anh không muốn sự xuất hiện của mình lúc nửa đêm làm họ lo lắng hay đ.á.n.h giá thấp con gái mình.

Sự im lặng của anh vừa khiến tôi nhẹ lòng, lại vừa khiến lòng tôi trống trải đến lạ kỳ. Đêm đó, tôi thức trắng để chỉnh sửa bản phác thảo cuối cùng. Từng nét vẽ đều mang theo sự lạnh lẽo của đại dương, nhưng sâu thẳm trong đó, tôi vẫn vô thức thêm vào một chút ánh sáng le lói từ ngọn hải đăng. Sự điềm đạm của tôi là một lá chắn, nhưng nó không ngăn được nỗi buồn thấm vào từng tế bào.

Tám giờ sáng, tôi có mặt tại Tiền Tiến với vẻ ngoài không thể hoàn hảo hơn: bộ vest trắng thanh lịch, lớp trang điểm tinh tế che đi quầng thâm và một thái độ công tâm tuyệt đối.

Tôi bước thẳng vào phòng Tổng giám đốc để nộp báo cáo tiến độ, thay vì chờ anh gọi.

Trong phòng không chỉ có Chính Thâm. Văn Ý đang ngồi trên ghế sofa, tay thong thả khuấy tách trà, chiếc kẹp cà vạt bằng bạch kim hôm qua giờ đã được cô ta đính lên ve áo khoác như một chiến lợi phẩm khoe khoang.

“Cô Kiều đến sớm thật đấy.” Văn Ý cười nhạt, ánh mắt đầy đắc ý.

Chính Thâm đứng bên cửa sổ, bóng lưng anh cao lớn nhưng dường như có chút mệt mỏi. Khi nghe thấy giọng tôi, anh lập tức quay lại. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Đôi mắt anh vằn tia m.á.u, dấu hiệu của một người cũng vừa trải qua một đêm không ngủ.

“Giám đốc Tằng, đây là bản thiết kế cuối cùng cho pano quảng cáo tại cảng. Nếu không có gì thay đổi, tôi xin phép kết thúc phần việc tại đây.” Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn, giọng nói bình thản như mặt hồ không gió.

“Kết thúc?” Chính Thâm bước tới, giọng anh trầm thấp và nguy hiểm. “Tôi chưa ký nghiệm thu, cô không được đi đâu cả.”

Tôi quay người định rời đi, nhưng Chính Thâm đã nhanh hơn, anh bước tới chắn ngay trước cửa.

“Văn Ý, em ra ngoài trước đi. Tôi có chuyện riêng cần bàn với họa sĩ Kiều.” Anh ra lệnh, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến Văn Ý sững sờ.

“Nhưng Thâm, chúng ta còn cuộc họp với bố em…”

“Ra ngoài.”

Chỉ hai chữ, nhưng uy lực của người đứng đầu Tiền Tiến khiến Văn Ý không thể phản kháng. Cô ta hậm hực đứng dậy, khi đi ngang qua tôi còn cố tình để lại một cái nhìn khinh miệt.

Khi cánh cửa gỗ đóng sầm lại, Chính Thâm lập tức khóa trái. Anh xoay người, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhung khác – giống hệt chiếc mà Văn Ý đang giữ.

“Đó là bản lỗi.” Chính Thâm nói, giọng khàn đặc. “Chiếc kẹp cà vạt Văn Ý lấy là bản đúc thử bị lệch chữ khắc mà thợ kim hoàn gửi đến để kiểm tra chất liệu. Anh định vứt nó đi, nhưng cô ta đã tự ý lấy từ thùng rác trên bàn anh khi anh đi họp.”

Tôi sững người nhìn chiếc hộp trên tay anh. Bên trong là một chiếc kẹp cà vạt tinh xảo hơn nhiều, mặt sau khắc dòng chữ: “The Sun of Thâm” (Mặt trời của Thâm). Nét chữ được mô phỏng theo đúng chữ viết tay của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-dam-thang-tham-tinh/chuong-8.html.]

“Em nhìn xem, đây mới là thứ anh trân trọng.” Anh tiến lại gần, bàn tay run rẩy chạm vào vai tôi. “Sáng nay anh đã yêu cầu bộ phận an ninh trích xuất camera. Văn Ý đã lục lọi bàn làm việc của anh khi anh vắng mặt. Anh đã gửi đoạn video đó cho bố cô ta rồi. Hợp đồng có thể mất, nhưng anh không để em phải chịu nhục.”

Tôi nhìn chiếc kẹp cà vạt, rồi nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt.

“Anh đã gửi video cho Tập đoàn Viễn Đông sao?” Tôi hỏi, lòng thắt lại. “Anh có biết làm vậy là chính thức cắt đứt con đường hợp tác không?”

“Anh biết.” Chính Thâm cười khổ, bàn tay anh áp lên gò má tôi. “3 năm trước anh chọn sự nghiệp vì nghĩ nó sẽ mang lại hạnh phúc cho em. 3 năm sau anh nhận ra, nếu không có em, sự nghiệp chỉ là một gánh nặng. Kiều Dĩnh, anh không muốn làm một Tổng giám đốc cô đơn nữa.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương gỗ sồi quen thuộc. Mọi hiểu lầm trong tách trà hôm qua bỗng chốc tan biến. Tôi không khóc, tôi chỉ mỉm cười – nụ cười của sự bao dung.

“Anh thật là... lần sau có rác thì phải đổ ngay đi chứ.”

Chính Thâm ngẩn người trước câu đùa của tôi, rồi anh bật cười, một nụ cười nhẹ nhõm đến tận cùng. Anh kéo tôi vào lòng, ôm thật c.h.ặ.t như muốn khảm tôi vào da thịt.

Cốc, cốc, cốc!

“Hai người định ở trong đó đến bao giờ? Văn Ý đang làm loạn ở sảnh dưới kìa!” Giọng Tưởng Huy vang lên ngoài cửa.

Chúng tôi tách nhau ra. Chính Thâm mở cửa, Tưởng Huy bước vào với vẻ mặt hớt hải nhưng trong mắt lại có chút ý cười thâm hiểm.

“Chính Thâm, ông bạn chơi lớn thật đấy. Bố Văn Ý vừa gọi điện cho tôi, ông ta nói sẽ không rút vốn, nhưng với điều kiện ông phải đích thân đến xin lỗi con gái ông ta.”

Chính Thâm nhướn mày: “Nằm mơ.”

Tôi bước lên phía trước, chỉnh lại cổ áo cho Chính Thâm, rồi quay sang Tưởng Huy: “Giám đốc Tưởng, anh có thể sắp xếp cho tôi gặp riêng ông chủ của Viễn Đông không? Tôi nghĩ mình có thứ khiến ông ta quan tâm hơn là lời xin lỗi của Chính Thâm.”

Ngọc Đinh Đang

Cả hai người đàn ông đều nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Tôi mở máy tính, cho họ xem một bản thiết kế khác – không phải cho Tiền Tiến, mà là một dự án kết nối thương hiệu cho cả hai tập đoàn dựa trên lịch sử lâu đời của họ.

Tôi mỉm cười. “Thay vì đối đầu, tại sao không dùng nghệ thuật để ràng buộc lợi ích? Văn Ý chỉ là một cá nhân, nhưng lợi nhuận là của cả tập đoàn. Ông ta sẽ biết chọn bên nào.”

Tưởng Huy huýt sáo một tiếng đầy thán phục: “Chính Thâm, ông đúng là nhặt được báu vật rồi.”

Chính Thâm nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và tình yêu không giấu diếm. Anh biết, mặt trời nhỏ của anh giờ đây không chỉ biết tỏa sáng, mà còn biết cách điều khiển cả những cơn giông tố.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Điềm Đạm Thắng Thâm Tình
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...