Hậu quả của bữa tối với bố mẹ tôi đến nhanh hơn dự kiến. Trong môi trường công sở như Tiền Tiến, nơi mà mọi cử động của Tổng giám đốc đều được đặt dưới kính hiển vi, việc Chính Thâm công khai cúi đầu trước hai người lạ ở nhà hàng đã bị "tam sao thất bản" thành một kịch bản hào môn diễm lệ.
Sáng thứ Hai, tôi bước vào căn tin công ty để lấy một ly nước ấm. Những tiếng xì xào ngưng bặt ngay khi tôi xuất hiện.
“Nghe nói là bạn gái cũ đấy, giờ quay lại dùng bản vẽ để ‘trói’ sếp Tằng.”
“Nhưng Giám đốc Tưởng cũng theo đuổi cô ta mà? Đúng là mặt trời nhỏ, hút cả hai đại thần của chúng ta.”
Tôi điềm tĩnh rót nước, gương mặt không gợn sóng. Sự điềm đạm được rèn luyện qua những năm tháng bệnh tật giúp tôi hiểu rằng: Miệng lưỡi thế gian giống như sóng biển, càng chống cự càng dễ bị cuốn trôi. Cách duy nhất là giữ vững mỏ neo của chính mình.
Mười giờ sáng, không khí ở tầng 28 bỗng trở nên ngột ngạt. Thang máy chuyên dụng mở ra, một người phụ nữ với khí chất kiêu kỳ bước vào. Đó là Văn Ý, thiên kim tiểu thư của Tập đoàn vận tải Viễn Đông – đối tác chiến lược quan trọng nhất của Tiền Tiến.
Văn Ý mặc bộ váy đỏ rực rỡ, đôi giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch những tiếng cộp cộp đanh thép. Cô ta không cần thư ký dẫn đường, đi thẳng về phía phòng làm việc của Chính Thâm, nhưng lại khựng lại trước bàn làm việc của tôi.
“Cô là Kiều Dĩnh?” Văn Ý tháo kính râm, ánh mắt sắc lẹm lướt qua tôi từ đầu đến chân.
Tôi đứng dậy, mỉm cười lịch sự: “Chào cô Văn, tôi là họa sĩ phụ trách bộ nhận diện thương hiệu cho Tiền Tiến.”
“Họa sĩ?” Văn Ý nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai rõ rệt. Cô ta cầm một bản phác thảo tôi đặt trên bàn, lật xem qua loa rồi buông tay để nó rơi xuống sàn. “Nét vẽ tầm thường thế này mà cũng đòi làm đại diện cho Tiền Tiến sao? Hay là cô dùng ‘kỹ thuật’ khác để thuyết phục anh Thâm?”
Tôi cúi người nhặt bản vẽ lên, phủi bụi một cách cẩn thận rồi nhìn thẳng vào mắt cô ta: “Vẻ đẹp của một tác phẩm tùy thuộc vào nhãn quan của người xem. Nếu cô Văn có góp ý chuyên môn, tôi sẵn sàng tiếp thu. Còn những vấn đề ngoài lề, tôi xin phép không bàn tới.”
Đúng lúc đó, cửa phòng Tổng giám đốc mở ra. Chính Thâm bước ra, thấy Văn Ý, đôi lông mày anh khẽ nhíu lại nhưng không hề gay gắt như cách anh đối xử với nhân viên dưới quyền.
“Văn Ý? Sao em lại đến đây?”
“Thâm, em đến để bàn về dự án liên danh sắp tới. Bố em bảo anh dạo này bận quá, không thấy qua nhà ăn cơm.” Văn Ý lập tức thay đổi thái độ, cô ta tiến tới khoác tay Chính Thâm, giọng nũng nịu.
Tôi đứng đó, chứng kiến cảnh tượng này mà lòng thắt lại. Chính Thâm không gạt tay cô ta ra ngay lập tức. Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu: “Vào phòng bàn công việc đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/diem-dam-thang-tham-tinh/chuong-7.html.]
Họ bước vào phòng, cánh cửa gỗ sồi đóng sầm lại.
Tưởng Huy từ văn phòng bên cạnh bước ra, anh ta nhìn tôi với ánh mắt thương cảm: “Kiều Dĩnh, Viễn Đông nắm giữ 30% tuyến vận tải của Tiền Tiến. Văn Ý và Chính Thâm là thanh mai trúc mã, người ta vẫn nói họ là đôi lứa xứng đôi trên thương trường.”
Tôi quay lại bàn làm việc, ngón tay run rẩy nhấn phím xóa trên màn hình. Thanh mai trúc mã. Ăn cơm tại nhà. 30% thị phần. Những con số và danh xưng đó nặng nề hơn rất nhiều so với những lời tỏ tình đêm qua.
Ngọc Đinh Đang
Hai tiếng sau, Văn Ý bước ra khỏi phòng với gương mặt rạng rỡ. Cô ta cố ý đi ngang qua bàn tôi, vô tình làm rơi một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ xíu.
Tôi nhặt lên định trả lại thì thấy bên trong là một chiếc kẹp cà vạt bằng bạch kim, phía sau có khắc chữ “T.C.S” – chữ viết tắt của Tằng Chính Thâm.
“Ồ, cảm ơn cô.” Văn Ý giật lấy chiếc hộp, cười khinh khỉnh. “Đây là quà đính ước mà anh Thâm nhờ tôi giữ hộ khi dự án liên danh kết thúc. Cô thấy đấy, thế giới của chúng tôi không có chỗ cho những kẻ mộng mơ chỉ biết vẽ vời.”
Tôi đứng lặng người. Chiếc kẹp cà vạt đó, tôi đã từng thấy Chính Thâm cầm nó trong tay đêm ở studio. Lúc đó anh nói đó là vật báu của anh. Hóa ra, vật báu ấy không dành cho tôi.
Khi Chính Thâm bước ra để tiễn khách, tôi không nhìn anh. Tôi thu dọn đồ đạc, nói với Tưởng Huy bằng giọng điềm tĩnh nhất có thể: “Giám đốc Tưởng, tôi thấy mệt, xin phép về sớm.”
“Kiều Dĩnh, nghe tôi giải thích…” Chính Thâm định bước tới, nhưng thư ký đã khéo léo chắn đường anh bằng một tập tài liệu cần ký gấp.
Tôi rời khỏi Tiền Tiến khi cơn mưa giông bắt đầu kéo đến.
Trong taxi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng tự hỏi liệu mình có quá ngây thơ khi tin vào những lời thề thốt trong bóng tối? Thế giới của Chính Thâm bây giờ không còn là bến cảng nghèo khó năm xưa. Anh có những mối quan hệ nghìn tỷ, có những người phụ nữ như Văn Ý có thể làm bệ phóng cho sự nghiệp của anh.
Tôi tắt điện thoại, trở về căn hộ nhỏ, ngồi bó gối trong bóng tối. Sự điềm đạm của tôi không có nghĩa là tôi không biết đau. Nó chỉ có nghĩa là tôi chọn cách đối mặt với nỗi đau một cách lặng lẽ nhất.
Mười giờ đêm, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi không mở. Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời xin lỗi nào mang tính "thương mại" từ anh nữa.
"Kiều Dĩnh! Anh biết em đang ở trong đó!" Tiếng Chính Thâm vang lên từ bên ngoài, khàn đặc và gấp gáp dưới màn mưa. "Em hiểu lầm rồi! Văn Ý và anh không có gì cả, chiếc kẹp cà vạt đó..."
Tôi ngồi yên, nước mắt lặng lẽ rơi trên gò má. Giữa chúng tôi, dường như lúc nào cũng có một bức tường mang tên "thực tế" ngăn cách. 3 năm trước là sự nghèo khó, 3 năm sau là sự giàu sang.
--------------------------------------------------